Dỗ dành em/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi sợ giao tiếp như vậy , đương nhiên không thể nghe điện thoại của người lạ.

Thế là lập tức ấn từ chối.

Nhưng bên kia lại như không chịu bỏ cuộc, điện thoại liên tục rung lên.

Sợ làm phiền bạn cùng phòng, cuối cùng tôi vẫn c.ắ.n răng bắt máy.

Trong chăn, tôi hạ thấp giọng, nhỏ giọng nói với đầu dây bên kia :

“Alo… xin chào?”

Ai ngờ bên kia lại cười lạnh:

“Chào cái gì mà chào?”

Giọng nam vừa ngang tàng vừa quen thuộc, nhưng lại nghiến răng nghiến lợi:

“Tống Khinh, xóa rồi chặn tôi ? Tốt nhất em nên cho tôi một lý do khiến tôi hài lòng.”

Điện thoại rơi xuống giường, tim tôi như ngừng đập trong thoáng chốc.

Là Hứa Cận.

9

Hứa Cận vậy mà biết tôi học ở trường này ?

Ở đầu dây bên kia , tôi c.ắ.n môi, hoàn toàn không biết phải làm sao .

Biết nói gì đây?

Nói rằng anh không thích tôi , tôi cũng không muốn làm phiền anh nữa nên mới xóa anh sao ?

Bạn cùng phòng đều đang đeo tai nghe .

Đêm khuya yên tĩnh đến mức tiếng tim đập dữ dội của tôi trở nên đặc biệt rõ ràng.

Cho dù đã qua bao lâu, mỗi lần nói chuyện với Hứa Cận, tôi vẫn luôn căng thẳng.

Trong khoảng im lặng ấy , móng tay tôi lại vô thức bấm vào lòng bàn tay.

Đầu dây bên kia , Hứa Cận khẽ thở dài một tiếng, như thể hết cách với tôi , nhưng giọng điệu vẫn dữ dằn:

“Tống Khinh, không được bấm lòng bàn tay nữa, không thì lại đỏ lên bây giờ.”

Tai tôi nóng bừng lên, trái tim cũng run nhẹ theo.

Sao anh cái gì cũng biết vậy ?

Tôi bị dọa đến giật mình , trong lúc hoảng loạn liền cúp máy.

Hứa Cận kiêu ngạo như thế, còn tôi thì vừa chặn anh vừa cúp điện thoại ngang mặt anh .

Quả nhiên sau đó điện thoại không gọi tới nữa.

Bây giờ chắc anh đến cả bạn bè cũng không muốn làm với tôi nữa rồi .

Như vậy cũng tốt .

Tôi không muốn tiếp tục dây dưa gì với Hứa Cận nữa.

Anh quá rực rỡ.

Một mối tình đơn phương không có kết quả chỉ khiến tôi không ngừng tự dằn vặt bản thân .

Tôi bình thường như vậy , tránh xa anh một chút mới là tốt nhất.

10

Nhưng ai đó làm ơn nói cho tôi biết đi …

Trường lớn thế này , vậy mà một ngày gặp nhau vô số lần là cái tình huống q.u.ỷ q.u.á.i gì vậy ?

Ngày đầu tiên đi học, tôi và bạn cùng phòng chạy như điên vì sắp muộn giờ.

Từ nhỏ tôi đã rất ngoan, chuyện đi muộn gần như chưa từng xảy ra .

Nhưng cuộc điện thoại tối qua khiến tôi suy nghĩ lung tung cả đêm, khó khăn lắm mới ngủ được , kết quả vừa mở mắt ra đã gần trễ học.

Mắt thấy cửa thang máy sắp đóng lại .

Tôi cuống đến mức trán đổ mồ hôi, vội vàng gọi lớn:

“Bạn học bên trong ơi, đợi một chút.”

Cửa thang máy chỉ còn một khe nhỏ nữa là khép hẳn.

Không kịp rồi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/do-danh-em/chuong-4.html.

]

Ngay lúc tôi cúi đầu chấp nhận số phận, một bàn tay với khớp xương rõ ràng đột nhiên đưa ra , chặn cửa thang máy lại .

Tôi thở phào nhẹ nhõm, mắt sáng lên, vội chạy vào rồi ngẩng đầu cảm ơn:

“Bạn học, cảm ơn cậu . Bạn cùng phòng của tôi còn ở phía sau …”

Câu còn chưa nói hết, tôi đã khựng lại .

Lại là Hứa Cận.

Bảo sao tay lại đẹp như vậy .

Trong thang máy có cả đám con trai, nhưng anh vẫn nổi bật nhất.

Đối diện với gương mặt đẹp trai quen thuộc ấy , giọng tôi càng lúc càng nhỏ:

“Bạn cùng phòng của tôi còn ở phía sau , có thể… có thể đợi thêm chút nữa không ?”

Rùa

Sắc mặt Hứa Cận cực kỳ khó coi, đến nhìn tôi cũng không nhìn , chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng rồi dùng ngón tay giữ nút mở cửa.

Tôi vội cúi cái đầu đang ngẩng lên xuống, lặng lẽ nép vào góc.

Đáng sợ quá…

Hứa Cận lúc lạnh mặt thật sự quá đáng sợ.

Lúc này , mấy bạn cùng phòng của tôi cũng thở hồng hộc chạy tới, nhe răng cười cảm ơn:

“Yeah! May quá còn kịp thang máy. Cảm ơn trai đẹp nha, đúng là đại…”

Còn chưa nói hết câu, sau khi nhìn rõ mặt trai đẹp , nụ cười đang toe toét của bọn họ lập tức thu lại .

Cả đám lập tức bao vây lấy tôi , hận không thể dính luôn lên người tôi , vừa che miệng vừa lén nói nhỏ:

“Khinh Khinh, bảo sao cậu không nói gì. Đáng sợ thật đấy, lúc nam thần Hứa lạnh mặt nhìn hung dữ quá đi .”

11

Lúc này lại có thêm một người bước vào thang máy.

Một nam sinh mập mạp cố chen vào .

Chiếc thang máy vốn đã chật nay lập tức đông nghẹt.

Cậu ta không dám chen về phía Hứa Cận và đám con trai kia , liền dồn sang phía tụi con gái chúng tôi .

Tôi đứng trong góc nhất, suýt nữa bị giẫm phải .

Hứa Cận cúi mắt nhìn tôi một cái, chậc một tiếng, sau đó giơ tay chặn lên lưng nam sinh kia , khí lạnh quanh người càng nặng hơn:

“Đừng chen nữa, không thấy phía sau còn có người à ?”

Hứa Cận rất cao, nam sinh kia lập tức xin lỗi :

“Xin lỗi nhé, tôi không để ý.”

Tôi và mấy bạn cùng phòng được anh chắn phía sau như bảo vệ mấy con gà con.

Bạn cùng phòng của tôi kích động đến không chịu nổi, lúc thì quay sang nhìn tôi , lúc lại quay sang nhìn Hứa Cận.

Tôi cũng không nhịn được ngẩng đầu nhìn anh .

Chỉ là vừa chạm phải ánh mắt tôi , Hứa Cận liền dời mắt đi .

Anh đút tay vào túi quần, thái độ xa cách lạnh nhạt.

Thang máy dừng ở tầng năm.

Mấy nam sinh kia đi cùng Hứa Cận, tất cả đều xuống ở tầng năm.

Trong thang máy chỉ còn lại mấy cô gái chúng tôi và nam sinh mập kia .

Ánh mắt nam sinh đó nhìn chúng tôi cực kỳ không thân thiện.

Ngay lúc tôi còn đang có chút lo lắng, Hứa Cận bỗng chặn tầm mắt của cậu ta lại , vỗ vai cậu ta một cái.

Giọng không mặn không nhạt nhưng đầy áp lực:

“Cậu xuống cùng bọn tôi .”

12

Cửa thang máy vừa đóng, mấy bạn cùng phòng của tôi lập tức phát ra tiếng hét ch.ói tai:

“Tớ cược nửa cái mạng luôn, nam thần Hứa chắc chắn có ý với Khinh Khinh nhà mình .”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...