Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trong đầu tôi hiện lên gương mặt lạnh lùng vừa rồi của Hứa Cận, giọng buồn buồn:
“Sao có thể chứ? Anh ấy ghét tớ còn không kịp ấy . Hồi lớp 11 anh ấy chăm sóc tớ cả mùa hè, kết quả lại bị tớ vô duyên vô cớ xóa liên lạc. Là ai cũng phải tức thôi.”
Dáng vẻ lạnh nhạt như vậy của Hứa Cận, đây là lần đầu tiên tôi thấy.
Có lẽ đây mới là con người thật của anh .
Còn sự chăm sóc trước đây dành cho tôi chẳng qua chỉ là vì được ba mẹ nhờ vả.
Như vậy cũng tốt .
Như vậy tôi sẽ không còn ôm hy vọng gì nữa.
Thế là suốt khoảng thời gian sau đó, dù ở căn tin, siêu thị hay tiệm bánh ngọt…
Chỉ cần nhìn thấy bóng dáng Hứa Cận, tôi sẽ lập tức tránh đi .
Không ngờ lại gặp nhau nhiều đến vậy .
Tôi đã cố hết sức để né anh rồi , tôi không muốn xuất hiện trước mặt Hứa Cận làm ảnh hưởng tâm trạng của anh .
Nhưng không biết có phải do tôi tưởng tượng không , ánh mắt Hứa Cận dường như càng lúc càng tối xuống, thậm chí còn mang theo chút u oán.
Trong tiệm bánh ngọt, anh gọi cả một bàn bánh nhỏ nhưng chẳng động đến miếng nào.
Khí lạnh quanh người còn đáng sợ đến mức chẳng cô gái nào dám tới bắt chuyện.
Bạn cùng phòng đang trốn cùng tôi trong góc khẽ run người :
“Khinh Khinh, cậu chắc nam thần Hứa không phải vì cậu trốn anh ấy nên mới bày ra cái vẻ mặt muốn g.i.ế.t người đó chứ?”
Tôi dè dặt ngẩng đầu nhìn thử.
Kết quả vừa ngẩng lên đã đối diện ngay với ánh mắt âm u của Hứa Cận, sợ đến mức lập tức che mắt mình lại .
Vốn dĩ Hứa Cận đã có vẻ ngoài rất dữ, lúc không biểu cảm mà nhìn chằm chằm người khác còn đáng sợ hơn.
Tôi kéo góc áo bạn cùng phòng, giọng nói cũng hơi run:
“Đi. Hạ Hạ, chúng ta mau đi thôi. Tớ thấy chắc Hứa Cận đi đâu cũng gặp phải tớ nên thấy xui xẻo, mới bày cái vẻ mặt đó. Chúng ta mau đi được không ?”
Nghe nói ngày hôm đó, trong lúc tức giận, Hứa Cận thanh toán toàn bộ hóa đơn trong tiệm bánh.
Tôi cũng đâu muốn gặp anh .
Chỉ là hôm nay đi đâu cũng đụng mặt, thật sự không phải cố ý.
Vì vậy , trong những ngày tiếp theo, để tránh gặp Hứa Cận, ngoài giờ học ra , tôi có thể không ra ngoài thì tuyệt đối sẽ không ra ngoài.
Ngay cả khi gặp anh trong thang máy, tôi cũng biết điều bước ra , không đi chuyến đó nữa.
Nhưng đã như vậy rồi , hình như Hứa Cận vẫn chưa vừa lòng.
Anh không nói gì, chỉ đút tay vào túi quần nhìn tôi .
Trong mắt là một màu đen sâu thẳm vô tận, mang theo sự cố chấp nào đó.
Khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại , tôi hình như nghe thấy tiếng anh bật cười vì tức.
“Ha, giỏi thật đấy.”
13
Nhưng nói cũng lạ.
Kể từ lần ở thang máy đó, tôi và Hứa Cận không còn vô tình gặp nhau nữa.
Điều này khiến tôi cuối cùng cũng có thể tham gia các hoạt động trong trường một cách bình thường.
Lần nữa gặp
lại
Hứa Cận là trong một buổi giao lưu giữa các câu lạc bộ.
Tôi bị bạn cùng phòng cứng rắn kéo đi , vốn dĩ đang ngồi chán đến mức chẳng có hứng thú gì.
Đột nhiên trong phòng riêng xuất hiện một trận xôn xao.
Có người bước vào .
Anh rất cao, chiếc áo thun trắng đơn giản lại bị anh mặc ra vẻ ngang tàng bất cần.
Ánh đèn trong phòng mờ tối, vậy mà vẫn không che nổi gương mặt đẹp trai ấy .
“Trời đất, Hứa Cận vậy mà lại tới. Chẳng phải nghe nói anh ấy ghét nhất kiểu hoạt động thế này sao ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/do-danh-em/chuong-5.html.]
“Ai mà biết được ? Có khi đơn giản là tâm trạng tốt nên tới chơi thôi? Trời ơi, tôi phải chụp ảnh nhanh mới được , hôm nay lời to rồi , lại có thể ở cùng phòng với Hứa Cận.”
“ Đúng vậy , ai quan tâm chứ. Chỉ cần nhìn gương mặt này thôi là tôi có thể tha thứ cho mọi chuyện không vui hôm nay.”
…
Những tiếng bàn tán truyền vào tai tôi .
Tôi khẽ siết đầu ngón tay, giả vờ như không để ý mà không quay đầu lại .
Ánh mắt Hứa Cận dừng trên người tôi .
Trong tay anh tùy ý cầm một chiếc áo khoác mỏng.
Đám con trai ngồi đối diện giơ tay gọi anh :
“Anh Cận, bên này .”
Hứa Cận khẽ gật đầu, đi thẳng về phía chúng tôi .
Lúc đi ngang qua tôi , anh cũng không chào hỏi gì, chỉ dừng lại , hơi cúi người xuống rồi đặt chiếc áo khoác trong tay lên đùi tôi , cẩn thận che kín.
Giọng điệu nhàn nhạt:
“Điều hòa trong phòng hơi lạnh, đắp lên đi .”
Tôi ngẩn người .
Hôm nay tôi mặc váy ngắn.
“Cảm ơn…”
Tôi nhỏ giọng nói .
Cả căn phòng yên lặng trong thoáng chốc.
Không ai ngờ chiếc áo khoác của Hứa Cận lại được mang tới dành riêng cho tôi .
Rất nhiều ánh mắt lập tức đổ dồn về phía này .
Nhưng Hứa Cận giống như chẳng cảm nhận được gì, ánh mắt chỉ nhìn tôi , trên gương mặt lạnh lùng thoáng hiện chút vui vẻ.
Anh quay đầu đi , giả vờ không để tâm mà lên tiếng:
“Khách sáo gì chứ? Tiện tay thôi.”
Thế nhưng khóe môi vô thức cong lên kia , rõ ràng muốn giấu cũng không giấu nổi.
14
Hứa Cận cứ thế ngồi xuống đối diện tôi .
Tư thế lười nhác, ngón tay vô thức vuốt ve ly rượu.
Bàn quá nhỏ, đôi chân dài của anh chạm phải mũi chân tôi .
Tôi mất tự nhiên khẽ nhúc nhích chân.
Yết hầu Hứa Cận khẽ động, ánh mắt dần trở nên sâu hơn.
Có nam sinh quen anh lên tiếng bắt chuyện:
“Anh Cận, chẳng phải anh chưa bao giờ tham gia kiểu tụ tập này sao ? Sao hôm nay lại tới vậy ?”
Giọng Hứa Cận đầy hờ hững:
“Vì có người không chịu để ý tới tôi , nên tôi phải tìm cơ hội dỗ dành.”
Rùa
Đôi mắt màu nâu nhạt lại không hề che giấu mà nhìn thẳng về phía tôi .
Từ lâu đã có người nhận ra giữa chúng tôi không bình thường.
Nam sinh kia cũng không hạ giọng, người xung quanh đang chú ý đều nghe thấy hết.
Cậu ta càng hứng thú hơn, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ hóng chuyện:
“Anh Cận, anh quen bạn nữ này à ?”
Vô số ánh mắt đổ dồn lên người tôi , khiến tôi ngồi không yên.
Tôi và Hứa Cận đồng thời lên tiếng.
Chaporia
Bình Luận (0)