Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giọng anh rất thấp rất thấp:
“Vậy… có thể thêm lại không ?”
18
Những lời Hứa Cận từng nói ngày đó cứ quanh quẩn mãi trong đầu tôi .
Lần đầu tiên tôi từ chối người khác, giọng điệu vô cùng nghiêm túc:
“Không thể. Chính anh đã nói tôi quá nhát gan, anh không có hứng thú với tôi .”
Hứa Cận gật đầu, không phủ nhận:
“Ừm, là tôi nói sai, làm Tống Khinh nhà chúng ta buồn rồi .”
Giọng anh mang theo sự tự giễu:
“Là tôi sĩ diện hão. Xin lỗi em.”
Trong lòng tôi , Hứa Cận luôn là kiểu người kiêu ngạo và rực rỡ.
Hiếm khi thấy anh cúi đầu như thế.
Lòng tôi đau nhói đến nghẹn lại , lúc mở miệng lần nữa thậm chí còn mang theo tiếng nức nở:
“Vậy sự chủ động của anh bây giờ là vì cái gì? Nhất thời hứng lên sao ?”
Mắt Hứa Cận đỏ hoe, giọng nói cũng run nhẹ:
“Tống Khinh, tôi đã đ.á.n.h giá thấp vị trí của em trong lòng mình . Tôi cũng không ngờ em lại quan trọng với tôi đến vậy . Sau khi em không nói lời nào mà rời đi , ngày nào tôi cũng hối hận. Lúc em không để ý tới tôi , tôi hoảng loạn đến mức không biết phải làm sao ?”
“ Tôi hối hận vì mình là đồ hèn nhát, hối hận vì đã nói những lời như thế.”
“Tống Khinh, những lần tình cờ gặp nhau không phải ngẫu nhiên. Là vì tôi muốn gặp em.”
“Những lời tôi nói càng không phải nhất thời nổi hứng.”
“Là tôi thích em.”
Hứa Cận cứ thế ngồi xổm dưới đất ngẩng đầu nhìn tôi , giọng khàn đặc đến lợi hại.
“Tống Khinh, tôi vô cùng chắc chắn rằng… những ngày không có em, tôi không chịu nổi.”
Anh cẩn thận móc lấy ngón tay tôi , bằng một dáng vẻ thấp đến tận cùng.
“Tống Khinh, để ý tới tôi một chút đi .”
“Tống Khinh, đừng trốn tôi nữa, được không ?”
Chiều hôm ấy , ánh nắng cuối cùng cũng chiếu vào thế giới của tôi .
19
Những người hay tự giằng co trong lòng, chỉ khi cảm nhận được tình yêu đủ kiên định mới có dũng khí không lùi bước nữa.
Tôi và Hứa Cận làm lành rồi .
Anh dường như hoàn toàn không biết mình nổi tiếng đến mức nào, cứ thế ngang nhiên và mạnh mẽ xông vào cuộc sống của tôi .
Ngày nào ăn cơm anh cũng ở bên tôi , đổi đủ cách để dỗ tôi ăn nhiều thêm một chút.
Vừa bóc vải cho tôi vừa nghiêm túc nhận xét:
“Món này ngon, hôm nay em ăn nhiều hơn mấy miếng. Mai tôi bảo người ta làm tiếp.”
Bất kỳ cuộc thi nào tôi tham gia, Hứa Cận cũng đi cùng.
Thậm chí mỗi khi tôi không biết phải làm gì, anh luôn có thể dẫn dắt tôi đi đúng hướng.
Hứa Cận rất dễ nhìn thấu những trò nhỏ của tôi , nhưng anh luôn giả vờ như không phát hiện để tôi được như ý.
Đến lúc tôi đắc ý, anh sẽ cười khen một câu:
“Giỏi lắm.”
Để tôi có thêm tự tin.
Sợ tôi ra ngoài không có tiền tiêu, Hứa Cận còn lén nhét thẻ ngân hàng của anh vào túi tôi .
Giống như bất kể tôi làm gì, anh cũng có đủ tự tin để đứng phía sau chống đỡ cho tôi .
Ban đầu
tôi
rất
ngoan.
Nhưng Hứa Cận lại bóp bóp mặt tôi , khóe môi cong lên.
Anh nói :
“Tống Khinh, đừng ngoan quá như vậy . Với tôi , em hung dữ một chút cũng không sao .”
Thế là tôi vậy mà cũng bắt đầu có tính khí nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/do-danh-em/chuong-7.html.]
Lần đầu tiên tôi nổi giận với Hứa Cận, vô tình đá anh một cái.
Kết quả lại tự dọa bản thân hoảng hốt, vừa định xin lỗi …
Hứa Cận cúi người , một câu “Ôi trời” khiến đầu óc tôi đứng hình luôn.
Anh nheo mắt, nhìn tôi đầy mới lạ, giống như đang nhìn thú cưng mình nuôi bỗng học được kỹ năng mới.
Anh vuốt lại tóc cho tôi , giọng lười nhác:
“Đá mạnh hơn chút nữa. Lần sau phải đá mạnh hơn mới tính là trút giận.”
Tôi chỉ đá như thế đã bị dọa rồi , đá mạnh hơn chẳng phải sẽ đau lắm sao ?
Tôi khó hiểu ngẩng đầu hỏi anh :
“Vậy không mạnh thì tính là gì?”
Hứa Cận hơi khom người xuống, đôi mắt màu nâu nhạt ngang tầm với tôi .
Khóe môi anh cong lên:
“Tính là ve vãn.”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
C.h.ế.t t.i.ệ.t.
Tôi đá anh mà lại khiến anh thích đến vậy ???
20
Ở bên Hứa Cận là chuyện thuận theo tự nhiên.
Chỉ là sau khi yêu anh rồi tôi mới biết …
Nước mắt của đàn ông lại khiến người ta mềm lòng đến thế.
Mỗi lần tôi nhắc tới chuyện chia tay, Hứa Cận đều không nhịn được mà đỏ mắt.
Anh vùi mặt vào cổ tôi , vừa nức nở vừa nói :
“Mỗi lần cãi nhau là em lại đòi chia tay. Em phải cho tôi cơ hội chứ, ít nhất cũng phải cho tôi cơ hội dỗ em mà…”
“Em dễ dàng muốn bỏ tôi như vậy , em không yêu tôi .”
“Muốn chia tay á? Trừ khi tôi bệnh nặng sắp c.h.ế.t rồi , lúc đó tôi mới cho phép em chia tay tôi .”
Anh cọ tóc lên má tôi :
“Bé ngoan, đừng lúc nào cũng treo chuyện chia tay bên miệng nữa, đau lòng bảo bối của em lắm…”
“Chúng ta từ từ hòa hợp mà, rồi sẽ có ngày hòa hợp được thôi, không được tự hạ thấp bản thân .”
Mũi và mắt Hứa Cận đều đỏ hoe.
Dáng vẻ ấy hoàn toàn không hợp với gương mặt đầy khí chất ngang tàng kia , nhưng lại khiến người ta thương đến lạ.
Mọi chuyện dần phát triển theo hướng không thể nói thành lời.
“Một cái… hai cái… ba cái…”
Trán tôi bắt đầu lấm tấm mồ hôi, nhưng Hứa Cận vẫn không chịu buông tha cho tôi .
Rùa
Anh ôm tôi sang một nơi khác, động tác trên tay vẫn không ngừng lại .
Khi tôi nhìn thấy cảnh đêm ngoài cửa kính sát đất, phản ứng càng trở nên mãnh liệt hơn.
Cơ thể run rẩy dữ dội, hoàn toàn nhờ Hứa Cận chống đỡ.
Anh nắm ngược lấy chân tôi , kéo tôi lên đến đỉnh điểm.
Không muốn phát ra âm thanh, tôi kéo tay Hứa Cận lại rồi c.ắ.n mạnh xuống.
Mu bàn tay bị tôi c.ắ.n đến hằn cả dấu răng, vậy mà Hứa Cận lại sung sướng đến mức bật ra tiếng cười khàn nơi cổ họng.
“Bé ngoan, đừng run, để ý tới tôi chút đi .”
Đêm ấy , tình yêu nồng đậm cứ thế hòa vào giữa bầu trời đầy sao .
Lấp lánh mãi không đổi thay .
21
Bạn biết không ?
Mối tình đơn phương năm 18 tuổi…
Là bí mật lớn lao nhất của những người nhút nhát.
Chaporia
Bình Luận (0)