Dỗ dành em/Chương 8C. 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Giữa nơi người người náo nhiệt, nhịp tim lặng lẽ ẩn trong tiếng ve của mùa hè.

Ánh nắng loang lổ, mùa hạ hoa nở khắp thành phố.

Mọi thứ rực rỡ trên thế gian này … đều không đẹp bằng bạn.

Thế nên vào khoảnh khắc linh hồn rung động ấy , tôi đã lặp đi lặp lại biết bao lần , cộng hưởng biết bao lần .

Âm thầm mà chân thành cảm thấy may mắn.

Giữa những thanh âm ồn ào của tuổi trẻ…

Tống Khinh và Hứa Cận đã yêu nhau đúng lúc.

……………………..

Ngoại truyện: Góc nhìn của Hứa Cận.

1

Lần đầu tiên gặp Tống Khinh, tôi vừa mới ngủ dậy.

Mở cửa ra liền nhìn thấy cô ấy .

Tóc b.úi tròn, phần cổ lộ ra trắng đến ch.ói mắt.

Cảm giác đầu tiên là…

Đây là một cô gái rất yên tĩnh.

Gan rất nhỏ, đôi mắt đen láy nhìn người khác giống như một chú mèo nhỏ đang mong được xoa đầu.

Tính tôi vốn lạnh nhạt.

Thế nhưng ngày hôm đó, nhìn cô gái nhỏ cúi đầu vò góc áo, tôi lại ma xui q.u.ỷ khiến chủ động bắt chuyện.

Cô nhóc căng thẳng đến mức từ má đỏ lan tận tới vành tai.

Tôi nheo mắt lại , trong lòng ngứa ngáy khó tả.

2

Mẹ tôi giao Tống Khinh cho tôi chăm sóc.

Theo tính cách sợ phiền phức trước đây của tôi , nhất định tôi sẽ từ chối.

Con gái rất phiền.

Nhưng nhìn Tống Khinh nhát gan như vậy , tôi lại không nói nổi lời từ chối.

Theo bản năng cảm thấy…

Nếu tôi nói không , chắc cô gái nhỏ sẽ buồn lắm nhỉ?

Kỳ lạ thật.

Tôi không muốn cô ấy buồn.

Lúc ấy tôi nghĩ, thôi thì dẫn theo một cô gái nhỏ thôi mà, cũng chẳng phải chuyện gì khó.

Chỉ là tôi không ngờ…

Trong trận quyền anh hôm đó, mắt tôi chỉ nhìn thấy mỗi Tống Khinh.

Rõ ràng nhát gan như thế, vậy mà cô ấy lại chăm chú nhìn lên sàn đấu không chớp mắt, mặt đầy phấn khích.

Cô quay đầu hỏi tôi :

“Anh Hứa Cận, anh thấy tuyển thủ nào sẽ thắng? Có phải người đội mũ đỏ không ? Em cảm giác anh ấy sẽ thắng đó!”

Tôi khựng lại một chút.

Cô ấy gọi tôi là… anh Hứa Cận.

Giọng nói mềm mại ngoan ngoãn đến lạ.

Trên đài đ.á.n.h nhau thế nào tôi hoàn toàn không biết .

Trong mắt chỉ toàn là dáng vẻ vui vẻ của cô gái nhỏ.

Nhưng cô ấy lại mở to đôi mắt sáng lấp lánh chờ tôi trả lời.

Thế là tôi chống cằm, lười biếng phụ họa:

“Ừm, tôi cũng thấy người đội mũ đỏ lợi hại hơn, chắc sẽ thắng.”

Mắt cô gái nhỏ càng sáng hơn nữa, trên mặt tràn đầy vui vẻ vì được đồng tình.

“ Đúng không ? Anh cũng thấy vậy đúng không ?”

Tôi cúi mắt nhìn Tống Khinh, khóe môi không nhịn được cong lên.

Tâm trạng rất tốt .

Cô ấy … còn đẹp hơn cả trận quyền anh kia .

3

Tống Khinh trở thành cái đuôi nhỏ của tôi .

Tôi đi đâu , cô ấy theo đó.

Cũng không than phiền gì, lúc nào cũng lặng lẽ đi theo phía sau .

Mỗi khi nhìn thấy chuyện gì thú vị, cô ấy sẽ nghiêm túc ghi chép lại .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/do-danh-em/chuong-8.html.]

Tôi bất ngờ phát hiện mình rất thích cảm giác này .

Giống như thú cưng mình nuôi.

Rùa

Ban đầu nhút nhát, nhưng sau khi thân quen rồi lại đặc biệt quấn người .

Chăm sóc cô ấy khiến tôi rất có cảm giác thành tựu.

Chỉ là bên cạnh tôi rất hiếm khi xuất hiện con gái, mà Tống Khinh lại là ngoại lệ.

Người trong giới đều biết tới cô ấy , thế là những lời đồn kỳ quái và mập mờ cũng bắt đầu lan truyền.

Ban đầu tôi không để ý.

Nhưng những lời đồn ấy càng lúc càng nghiêm trọng.

Khi chúng truyền đến tai tôi , bàn tay tôi vẫn vô thức run lên.

Tôi đang căng thẳng sao ?

Căng thẳng vì tâm tư chôn giấu tận sâu trong lòng bị người khác phát hiện?

Danh tiếng của tôi vốn chẳng tốt đẹp gì, nên tôi không để tâm tới mấy lời đồn đó.

Nhưng Tống Khinh không giống tôi .

Danh tiếng của cô ấy không thể xấu đi cùng tôi được .

Tôi biết rõ sự khác biệt trong cách mình đối xử với Tống Khinh.

Nhưng dáng vẻ của cô gái nhỏ ấy … nào giống người biết thích ai đâu ?

Cảm giác như cô ấy còn chưa hiểu được tình cảm là gì.

Tôi không muốn đến bạn bè cũng không làm được với cô ấy .

Càng không muốn vì những lời đồn này mà cô ấy tránh mặt tôi .

Vì vậy khi bạn bè hỏi, tôi chỉ sững người một giây rồi lập tức phủ nhận khả năng giữa tôi và cô ấy .

“Tống Khinh à , nhát gan quá, không có hứng thú.”

“Chỉ là chăm sóc thôi, đừng đồn linh tinh, ảnh hưởng tới danh tiếng con gái nhà người ta .”

Bề ngoài tôi tỏ ra hờ hững bình thản.

Nhưng tay siết c.h.ặ.t trong túi quần đến mức nào…

Chỉ mình tôi biết .

4

Cô gái nhỏ đi rồi .

Không nói một tiếng nào, cứ vậy mà rời đi .

Ngày hôm sau tỉnh dậy, căn phòng của cô ấy đã trống không .

Ngay cả một câu tạm biệt cũng không có .

Tôi dựa vào cửa, thấp giọng mắng cười :

“Đồ vô lương tâm nhỏ.”

Biết trước như vậy , hôm qua tôi đã không hèn nhát rồi .

Nhưng rồi tôi lại nghĩ, như vậy cũng tốt .

Dù sao Tống Khinh cũng sẽ không thích kiểu người như tôi .

Cô ấy rời đi rồi , cũng có thể dập tắt luôn những suy nghĩ không nên có của tôi .

Nhưng tôi đã đ.á.n.h giá thấp vị trí của Tống Khinh trong lòng mình .

Rõ ràng chỉ mới một tháng.

Tôi và cô ấy chỉ ở bên nhau đúng một tháng.

Tôi vốn tưởng mình chỉ có hứng thú với cô gái nhỏ ấy thôi, chưa từng nghĩ sẽ thích cô ấy .

Càng không ngờ gương mặt đó lại mãi không thể biến mất khỏi đầu tôi .

Nỗi nhớ vào ban đêm càng trở nên rõ ràng hơn.

5

Nhìn phần thân dưới đang phản ứng mãnh liệt của mình , tôi chỉ thấy bản thân thật bẩn thỉu.

Một người như tôi … sao có thể xứng với Tống Khinh được chứ?

Tôi biết cô ấy nhất định sẽ ghét tôi .

Thế nhưng khi nắm chiếc khăn tay nhỏ Tống Khinh để lại , tôi lại hoàn toàn mất kiểm soát.

Đó là chiếc khăn tôi từng dùng để lau tay cho cô ấy .

Bây giờ lại bị tôi dùng để…

Tôi cảm thấy mình sắp phát điên rồi .

Sắp bị nỗi nhớ và lòng tự tôn ép đến phát điên rồi .

Động tác càng lúc càng nhanh, mất khống chế mà lên đến cực điểm, ánh mắt tôi tối sâu.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...