20px

 

Văn án:

 

Tôi và chị gái thay phiên nhau làm bạn gái của thái t.ử gia Bắc Kinh.

 

Chị tôi hỏi:

 

"Em à , sao thái t.ử gia của chị với của em không giống nhau vậy ? Người của em dị ứng vàng, người của chị thì không . Ngay cả sở thích cũng khác nhau rất nhiều nữa…"

 

Hai chị em nhìn nhau chằm chằm, cuối cùng đồng loạt đi đến kết luận:

 

Thái t.ử gia chắc bị tâm thần phân liệt.

 

Thế là quyết định giả c.h.ế.t bỏ trốn.

 

Nửa đêm.

 

Tôi vừa mới bò ra khỏi quan tài.

 

Đập vào mắt lại là hai người đàn ông giống nhau đến mức đáng sợ, trên tay cầm xẻng, mặt không cảm xúc nhìn chúng tôi .

 

Người bên trái lên tiếng:

 

"Anh à , anh nói xem cái chủ ý ngu xuẩn này là ai nghĩ ra vậy ?"

 

Người bên phải lạnh nhạt đáp:

 

"Chắc là em gái. Tối qua cô ấy còn hỏi anh bị chôn sống thì phải thoát thân thế nào."

 

 

 

Tên tôi là Đường Thanh.

 

Ba năm trước , tôi và chị gái Đường Tuyết đã bàn bạc với nhau :

 

Cùng làm bạn gái của thái t.ử gia Bắc Kinh Phó Tân, kiếm đủ hai mươi triệu rồi bỏ chạy.

 

Ngày lẻ tôi đi với anh ta .

 

Ngày chẵn Đường Tuyết đi .

 

Ở trước mặt Phó Tân, chúng tôi có chung một cái tên:

 

Đường Lê.

 

Thể lực của Phó Tân cực kỳ tốt .

 

Cho dù tối hôm trước vận động dữ dội tới mức nào, hôm sau anh ta vẫn có thể tiếp tục chiến đấu.

 

Mỗi lần xong việc.

 

Anh ta đều hào phóng tặng quà cho chúng tôi .

 

Tiền mặt, trang sức đủ kiểu, hàng hiệu xa xỉ, xe sang, biệt thự.

 

Ba năm nay, chưa từng có món quà nào bị trùng lặp.

 

Ngày mai là sinh nhật Phó Tân.

 

Chúng tôi quyết định ra ngoài chọn quà cho anh ta .

 

"Hay mua cái này đi , dây chuyền vàng quả hồng, ngụ ý mọi chuyện như ý!"

 

Mỗi lần đi ngang tiệm Chow Tai Fook là Đường Tuyết không bước nổi nữa.

 

Chị ấy cực kỳ thích sưu tập đủ loại dây chuyền vàng.

 

Tôi vội kéo chị ấy lại :

 

"Chị tỉnh táo chút đi , chị quên Phó Tân dị ứng vàng à ? Lần trước anh ta còn nói nếu lại thấy em đeo vàng đi gặp anh ta , anh ta sẽ ném em xuống hồ bơi ngủ chung với phao hình vịt."

 

Đường Tuyết mờ mịt chớp mắt:

 

"Hả?

 

"Lần trước chị còn đeo vòng vàng lên cái kia của anh ta nữa mà.

 

"Anh ta còn rất phấn khích, bảo: Chị đúng là biết chơi thật đấy."

 

Tôi hoàn toàn c.h.ế.t lặng.

 

Rốt cuộc là chuyện gì vậy ?

 

 

Để chắc ăn, Đường Tuyết vẫn lưu luyến đặt món vàng xuống, rồi cùng tôi đi chọn quà khác.

 

Lúc đi ngang quầy Rolex, tôi kéo tay chị ấy :

 

"Chị, chị còn nhớ mẫu đồng hồ Phó Tân hay đeo nhất không ? Hay mình mua cái tương tự tặng anh ta đi ?"

 

Đường Tuyết nhíu mày:

 

"Anh ta có đeo đồng hồ à ? Chị không để ý."

 

Tôi sốt ruột giậm chân:

 

"Chị nghĩ kỹ lại xem! Anh ta bị OCD mà, lần nào trước khi tắm cũng tháo đồng hồ ra , đặt ngay ngắn vào hộp."

 

Đường Tuyết kéo dài giọng:

 

"À, chị nhớ rồi !

 

"Anh ta có một cái đồng hồ Casio điện t.ử."

 

Tôi hoảng hốt nuốt nước bọt:

 

"Chị nghiêm túc đó hả…? Phó Tân từng nói với em không chỉ một lần rằng đeo đồng hồ điện t.ử nhìn rất trẻ con, đầy mùi học sinh."

 

Đường Tuyết im lặng thật lâu.

 

Sau đó chúng tôi tiếp tục chọn những món quà khác.

 

Và không ngoại lệ, càng lúc càng nhận ra :

 

Phó Tân trong mắt hai chúng tôi khác nhau hoàn toàn .

 

Ví dụ như Phó Tân của tôi giống tôi , không ăn rau mùi, cũng không ăn tiêu Tứ Xuyên.

 

Còn Phó Tân của chị ấy thì cái gì cũng ăn được , thậm chí còn có thể ăn lẩu rau mùi cùng chị ấy .

 

 

Ban đầu tôi còn nghĩ có lẽ Phó Tân thích Đường Tuyết hơn.

 

Cho nên lúc ở cạnh chị ấy sẽ chiều chuộng hơn một chút.

 

Nhưng suy nghĩ đó nhanh ch.óng bị hiện thực tát cho tỉnh.

 

Chúng tôi bắt đầu nói tới thói quen của Phó Tân lúc làm chuyện kia .

 

Đường Tuyết vừa nghe tôi miêu tả xong thì bật khỏi sofa:

 

"Em à , sao Phó Tân của chị khác cái người em nói vậy ?

 

"Anh ta bảo không thích tư thế orz, ngày nào cũng bắt chị mặc váy đỏ ở trên ."

 

Tôi ôm đầu:

 

"Không thể nào! Anh ta không thích màu đỏ, tư thế dùng nhiều nhất chính là orz mà!"

 

Đường Tuyết ôm gối run lẩy bẩy:

 

"Em à … có khi nào chúng ta gặp phải bệnh nhân đa nhân cách không …?"

 

Tôi im lặng một lúc rồi hỏi ra một vấn đề cực kỳ quan trọng:

 

"Người của em rất thích bắt em gọi anh ta là Daddy. Còn chị?"

 

Mặt Đường Tuyết đỏ bừng:

 

"Người của chị toàn bắt chị gọi Mommy…"

 

Được lắm.

 

Lần này thì hai chị em nhìn nhau toát mồ hôi thật rồi .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-trai-khong-giong-nhau/chuong-1.html.]

Đường Tuyết bắt đầu thu dọn hành lý:

 

"Thanh à , không ổn rồi . Mau thu dọn đồ chạy thôi, lỡ có ngày anh ta phát hiện ra sự thật thì biết đâu sẽ g.i.ế.c chúng ta mất."

 

Tôi nghĩ một lúc:

 

"Không được ! Với năng lực của anh ta , dù chúng ta chạy sang nửa kia trái đất, anh ta cũng tìm ra ."

 

Đường Tuyết hỏi:

 

"Vậy phải làm sao ?"

 

Tôi đập bàn đứng dậy:

 

"Chúng ta học theo nữ chính tiểu thuyết… giả c.h.ế.t bỏ trốn!"

 

 

Tôi và Đường Tuyết bàn bạc xong xuôi.

 

Ngay trong tiệc sinh nhật ngày mai của Phó Tân, chúng tôi sẽ dựng lên một màn c.h.ế.t ngoài ý muốn .

 

Sinh nhật mà mất bạn gái, cú sốc tâm lý kiểu đó đủ khiến anh ta trầm cảm mấy năm liền.

 

Kế hoạch là:

 

Một người không có bằng lái như tôi sẽ chuẩn bị t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t rồi đi dự sinh nhật với Phó Tân.

 

Đường Tuyết có bằng lái thì sẽ chuẩn bị xe RV để bỏ trốn sau khi giả c.h.ế.t, cùng cái xẻng dùng để đào tôi ra khỏi quan tài.

 

Trước lúc đi , tôi quay đầu hỏi chị ấy thêm lần nữa:

 

"Chị, em tin chị được chứ?"

 

Đường Tuyết tự tin vỗ n.g.ự.c:

 

"Yên tâm đi bảo bối, chị chỉ có mình em là em gái thôi. Em không tin chị chẳng lẽ đi tin Phó Tân à !"

 

……

 

Mặc dù vậy , tôi vẫn hơi lo.

 

Lỡ Đường Tuyết không đào tôi ra , hoặc nhớ nhầm thời gian, hoặc xẻng gãy giữa chừng thì tôi chẳng phải toi đời sao !

 

Cái suy nghĩ đó cứ quanh quẩn trong đầu.

 

Đến mức lúc ở cạnh Phó Tân, tôi hoàn toàn không tập trung nổi.

 

Hiếm khi anh ta kết thúc sớm, kéo tôi vào lòng dỗ dành:

 

"Hôm nay em có chuyện gì à ?"

 

Tim tôi giật thót, vừa định chối thì Phó Tân đã giơ điện thoại soi thẳng mặt tôi :

 

"Nếu cái mặt em giấu được tâm sự thì tốt rồi .

 

"Em làm chuyện chột dạ còn chẳng cần ai tra hỏi thì biểu cảm đã tự khai hết."

 

Tôi : ……

 

 

Phó Tân đứng dậy tự rót cho mình một ly nước.

 

Nhưng ngụm đầu tiên lại đưa cho tôi uống:

 

"Nói đi , em đang lo chuyện gì?"

 

Tôi nhấp một ngụm nhỏ, nhanh ch.óng bịa đại một cái cớ:

 

"Vừa rồi em xem phim kinh dị, chưa xem xong đã thấy nữ chính bị chôn sống rồi .

 

"Em lo cho cô ấy quá…”

 

"Không biết bị chôn sống thì phải làm sao mới thoát được ."

 

Nghe xong, biểu cảm Phó Tân vẫn nhàn nhạt, dường như không phát hiện tôi đang nói dối.

 

Ngược lại còn nghiêm túc phổ cập kiến thức cho tôi .

 

Nếu thật sự bị chôn sống thì tuyệt đối đừng vùng vẫy dữ dội, nếu không oxy sẽ bị tiêu hao rất nhanh.

 

Nói xong, anh ta tắt đèn đầu giường, ôm lấy eo tôi :

 

"Không cần lo, em đã nói cô ấy là nữ chính mà. Nữ chính thì khả năng cao sẽ không c.h.ế.t.

 

"Ngủ đi ."

 

Trong bóng tối, tôi mở mắt thao láo, âm thầm tự nhủ.

 

Tôi là nữ chính.

 

Tôi là con cưng của số phận.

 

Ngày mai nhất định sẽ trốn thoát thành công.

 

Chị à , chị tuyệt đối đừng hố em đấy.

 

"Đường Lê, em đang lẩm bẩm gì vậy ?"

 

Phó Tân lại bật đèn lên.

 

Anh ta lạnh nhạt nhếch môi:

 

"Hình như em đang hưng phấn tinh thần một cách khó hiểu. Sau này cấm xem phim kinh dị nữa.”

 

"À đúng rồi , mai là sinh nhật anh , em chưa quên đấy chứ."

 

Tôi mở to mắt, giả vờ ngoan ngoãn:

 

"Tất nhiên là không rồi ~"

 

Phó Tân chìa tay:

 

"Quà của anh đâu ?"

 

"Quà thì mai mới đưa anh chứ~"

 

"Là gì?"

 

"Bí mật~"

 

Anh ta hừ lạnh:

 

"Vậy à ?

 

"Thế anh chờ xem."

 

 

Tiệc sinh nhật của Phó Tân được tổ chức tại trang viên của anh ta .

 

Giới tài phiệt đều có mặt đông đủ.

 

Mãi tới một giây trước khi bắt đầu.

 

Tôi mới phát hiện đây là một buổi dạ tiệc hóa trang.

 

Ai nấy đều đeo mặt nạ.

 

Tôi cầm ly Sprite mà Phó Tân chuẩn bị cho mình , giả vờ như đang uống champagne, đi khắp nơi xã giao tâng bốc người khác.

 

Phó Tân biết tôi không uống được rượu.

 

Mỗi lần tới mấy dịp quan trọng đều lấy nước ngọt cho tôi góp vui.

 

Đang nói chuyện được nửa chừng.

 

Có người chọc chọc vào eo tôi .

 

Tôi vừa định hét lên một tiếng biến thái thì người đó đã tháo mặt nạ xuống, lộ ra một khuôn mặt giống tôi đến chín phần.

 

"Chị?"

 

Tôi kinh ngạc che miệng.

 

"Sao chị lại tới đây?"

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...