20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Đường Tuyết nở nụ cười đầy tự tin:

 

"Tất nhiên là mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi rồi , chỉ chờ em thôi.”

 

"Chị không yên tâm về em nên tới xem em một chút."

 

Tôi gật đầu, lấy t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t ra uống cùng Sprite.

 

Thuốc này sẽ phát tác sau ba mươi phút.

 

Nó sẽ khiến người ta mất hô hấp và dấu hiệu sinh tồn trong hai mươi bốn tiếng, đồng thời xuất hiện phản ứng giống như trúng độc.

 

Hai mươi bốn tiếng sau sẽ tự động hồi phục.

 

Tôi phải mau ch.óng đi diễn rồi .

 

Nghĩ đi nghĩ lại .

 

Tôi quyết định giả vờ uống phải ly nước độc thay Phó Tân rồi lăn ra c.h.ế.t.

 

 

Tôi trốn trong góc tối quan sát rất lâu.

 

Cuối cùng cũng đợi được lúc Phó Tân cầm lên một ly nước trái cây.

 

Tôi lập tức bước nhanh tới, ngọt ngào khoác cổ anh ta :

 

"Anh yêu~ em muốn thử ly này của anh ."

 

Không đợi Phó Tân từ chối.

 

Tôi trực tiếp cúi xuống uống một hơi cạn sạch.

 

Vừa uống xong, tôi lập tức phun ra một ngụm m.á.u đen.

 

Khoảnh khắc đó, tôi hoảng thật rồi .

 

Đệt.

 

Ly nước này không phải thật sự có độc đấy chứ?

 

Thuốc giả c.h.ế.t đâu có nói sẽ thổ huyết đâu ?!

 

"Đường Thanh!"

 

Trong cơn hoảng loạn.

 

Phó Tân mặc kệ tất cả, hốt hoảng lao tới ôm lấy tôi đang sắp ngất đi .

 

Tôi cảm thấy có gì đó không đúng.

 

Tầm nhìn trước mắt dần mờ đi .

 

Tôi nhìn thấy đám đông bắt đầu tháo chạy.

 

Một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh rơi ra khỏi túi áo vest của Phó Tân.

 

Đường Tuyết dường như muốn chạy tới chỗ tôi , nhưng lại bị một bóng đen kéo đi .

 

Rốt cuộc là chỗ nào không đúng…

 

Tôi cố sức suy nghĩ, nhưng không chống nổi cơn buồn ngủ đang điên cuồng kéo tới, cuối cùng mắt tối sầm rồi ngất đi .

 

 

Khi có lại ý thức, xung quanh tối đen như mực.

 

Tôi thử cử động tay chân.

 

Mới phát hiện mình đang nằm trong một chiếc hộp gỗ hình chữ nhật vừa khít cơ thể.

 

Không ngoài dự đoán thì tôi chắc đã nằm trong quan tài rồi .

 

Được.

 

Tiếp theo chỉ cần đợi Đường Tuyết tới cứu tôi thôi.

 

Trong lòng tôi cực kỳ căng thẳng.

 

Nhưng nhớ lại lời Phó Tân nói , tôi lại cố ép bản thân bình tĩnh xuống.

 

Sau khi bình tĩnh lại , tôi phát hiện góc trên bên trái của quan tài lại có một van thông khí dạng lưới.

 

Hình như bên cạnh quan tài có một cái lỗ nhỏ, vẫn còn chút oxy mỏng manh lọt vào .

 

Hu hu hu, chị gái tốt của em.

 

Cái quan tài này chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ.

 

Không biết lại qua bao lâu nữa.

 

Phía trên đầu truyền tới tiếng xẻng xúc đất sột soạt.

 

Két..

 

Nắp quan tài mở ra .

 

Bên ngoài bây giờ là ban đêm, trời còn đang mưa.

 

Tôi bị xối cho ướt sũng.

 

Vừa nghĩ tới việc.

 

Sắp được hưởng cuộc sống tự do rồi , tôi liền không nhịn được hưng phấn hét lớn:

 

"Ha ha ha!! Chúng ta tự do rồi chị ơi!"

 

Nhưng không có cái ôm nhiệt tình như tôi tưởng tượng từ Đường Tuyết.

 

Tôi ngẩng đầu lên.

 

Nhìn thấy phía trên hố đất có hai người đàn ông giống nhau đến đáng sợ.

 

Mỗi người cầm một cái xẻng, mặt không cảm xúc nhìn chúng tôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-trai-khong-giong-nhau/chuong-2.

html.]

 

Người bên trái đột nhiên nhếch môi cười trên nỗi đau của người khác:

 

"Ánh mắt ngu xuẩn trong sáng này , nhìn là biết em gái rồi nhỉ?"

 

Người bên phải vẫn mặt lạnh âm u:

 

"Ừ."

 

Người bên trái lại hỏi:

 

"Anh, anh nói xem cái chủ ý ngu xuẩn này là ai nghĩ ra vậy ?"

 

Người bên phải kéo tôi ra khỏi hố, như trút giận mà ném tôi xuống bãi cỏ:

 

"Chắc là em gái. Tối qua cô ấy còn hỏi anh bị chôn sống thì phải thoát thân thế nào."

 

Tôi sợ tới mức bắt đầu run lên.

 

Sao lại có hai Phó Tân vậy ?

 

"Đường Thanh!"

 

Có người hét lớn tên tôi .

 

Tôi quay đầu nhìn sang mới phát hiện ở ghế sau chiếc xe mui trần có một Đường Tuyết còn đội tóc giả bà lão bị trói c.h.ặ.t như bánh chưng.

 

Chị ấy sốt ruột vẫy tay:

 

"Em mau chạy đi , chúng ta bị lừa rồi ! Bọn họ thật ra là hai anh em, anh trai tên Phó Tân, em trai tên Phó Trạch Tinh.

 

"Nếu bị bọn họ bắt được thì chúng ta toi đời thật đấy!"

 

 

Trước khi Phó Tân nổi giận.

 

Phó Trạch Tinh đã bước lên chắn trước mặt Đường Tuyết:

 

"Anh, anh xử lý chuyện nhà anh đi , em xử lý chuyện của em."

 

Phó Tân không phản bác, chỉ quay lại nhìn tôi .

 

Anh ta chống xẻng bằng một tay, cúi người xuống, đưa mặt mình lại gần tôi hơn.

 

Đôi mắt dài hẹp hơi nheo lại , lộ rõ vẻ nguy hiểm:

 

"Đường Thanh, em có gì muốn nói với anh không ?"

 

Tôi chột dạ l.i.ế.m môi:

 

"Lâu rồi không gặp… có hơi nhớ anh ."

 

Phó Tân lắc nhẹ cái xẻng:

 

"Em yêu, nếu không muốn bị chôn trở lại thì nghĩ kỹ rồi hẵng nói ."

 

Tôi sốt ruột nhìn ra phía sau anh ta , định dùng ánh mắt cầu cứu Đường Tuyết và Phó Trạch Tinh.

 

Rõ ràng cậu em trai này dễ nói chuyện hơn ông anh mà!

 

Kết quả vừa nhìn .

 

Tôi hoàn toàn tuyệt vọng.

 

Bởi vì hai người kia đang ở cửa xe hôn nhau tới mức trời đất đảo điên, chẳng còn biết đông tây nam bắc gì nữa.

 

Tôi lạch bạch bước tới trước mặt Phó Tân, cố mở to mắt, nặn ra một nụ cười chân thành:

 

"Baby à , anh với em trai anh cũng lừa em với chị em mà, coi như huề nhau rồi được không ?"

 

Phó Tân đưa tay sờ mặt tôi .

 

Nhưng ngay lúc tôi vừa định thở phào, anh ta lại hung dữ bóp cổ tôi .

 

Tôi sợ tới mức run như gà con.

 

"Hừ."

 

Anh ta buông tay, chuyển sang ôm lấy hai chân tôi rồi trực tiếp vác tôi lên vai.

 

"Giờ biết cảm giác sợ hãi là thế nào chưa ?

 

"Lúc em thổ huyết, anh cũng cảm nhận sâu sắc y như vậy ."

 

Từ trước tới giờ chưa từng bị Phó Tân dọa như thế, tôi lập tức òa khóc .

 

"Đồ đàn ông tồi.”

 

"Anh căn bản không thật lòng yêu em!"

 

Anh ta tức tới mức đ.á.n.h vào m.ô.n.g tôi một cái, nghiến răng nghiến lợi:

 

"Em mở to đôi mắt chỉ biết đọc truyện bậy bạ kia mà nhìn cho kỹ đi .”

 

"Cái quan tài đó là anh chuẩn bị cho em.”

 

"Sợ em ngạt c.h.ế.t còn chừa riêng cho em một cái lỗ thông khí.”

 

"Em không thấy anh yêu em hơi quá rồi à ?"

 

 

Sau khi về nhà.

 

Tôi và Đường Tuyết bị ném vào cùng một căn phòng.

 

Đường Tuyết vừa xoa đôi môi bị hôn sưng vừa nhỏ giọng hỏi tôi :

 

"Chúng ta còn kế hoạch B không ?"

 

Tôi muốn khóc không ra nước mắt:

 

"Không có ."

 

Chúng tôi vừa định tiếp tục lén nói xấu hai anh em kia .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...