20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Đã nghe thấy tiếng Phó Tân nổi giận ngoài cửa:

 

"Em có biết hai chị em đó còn làm hẳn nhật ký điện t.ử không ?

 

"Ngày nào cũng ghi hôm nay kiếm được bao nhiêu tiền, còn bao lâu nữa mới đủ hai mươi triệu.

 

"Đáng giận nhất là Đường Thanh còn đặt biệt danh cho anh là gì biết không ? Vịt miễn phí????"

 

Phó Trạch Tinh vừa c.ắ.n hạt dưa vừa bình tĩnh hơn anh trai nhiều:

 

"Anh à , nghĩ thoáng chút đi . Em đã sớm biết không thể xem lịch sử chat giữa chị em với nhau rồi . Trước đó Đường Tuyết còn cố sống cố c.h.ế.t xóa sạch lịch sử trò chuyện nữa mà."

 

Đường Tuyết hận sắt không thành thép vỗ vai tôi :

 

"Thanh Thanh, em quên lời thề của chúng ta rồi à ?”

 

"Dù có xảy ra chuyện gì cũng phải xóa lịch sử chat trước tiên.”

 

"Người trên đời ai chẳng c.h.ế.t, nhưng nhất định phải giữ lại thanh danh trong sạch chứ!!"

 

Tôi ôm đầu nhận sai:

 

"Em sai rồi chị, em vô dụng, em không giữ nổi sự trong sạch của chúng ta !!"

 

Ngoài cửa đột nhiên im bặt.

 

Tôi cảm giác đây là sự yên tĩnh trước cơn bão.

 

Quả nhiên giây tiếp theo.

 

Cửa bật mở.

 

Phó Tân mặt đen như đáy nồi, giơ chiếc iPad hiển thị một bảng Excel cho chúng tôi xem:

 

"Hai chị em các em đúng là biết chơi.”

 

"Còn làm hẳn bảng thống kê số lần và thời lượng, cuối cùng đi tới kết luận rằng Phó Tân mà Đường Thanh gặp không bằng Phó Tân mà Đường Tuyết gặp? Nói cách khác là chê anh không bằng Phó Trạch Tinh?"

 

Phó Trạch Tinh cười tới ôm bụng:

 

"Ai làm cái bảng này vậy ? Em công nhận nha."

 

Phó Tân:

 

"Cút."

 

...

 

Cuối cùng, cả bốn người chúng tôi ngồi xuống cùng một bàn đàm phán.

 

Phó Trạch Tinh trực tiếp viết một tấm séc hai mươi triệu, đặt ở chính giữa bàn.

 

"Về chuyện giấu việc bọn anh là anh em sinh đôi, anh rất xin lỗi . Đây là quà xin lỗi của cả hai."

 

Mắt Đường Tuyết lập tức sáng lấp lánh khi nhìn Phó Trạch Tinh.

 

Tôi dùng khuỷu tay huých chị ấy một cái, chị ấy ho khan rồi lập tức trở lại vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo.

 

Phó Trạch Tinh cố tỏ ra nhẹ nhõm, dang tay:

 

"Còn về lý do vì sao phải giấu chuyện này , nói đơn giản thì là…”

 

"Ba anh không biết anh vẫn còn sống. Đừng hỏi tại sao anh không nói cho ông ấy biết , bởi vì ông ấy không muốn anh sống."

 

Đường Tuyết sững người .

 

Lén đưa tay xuống dưới gầm bàn nắm lấy tay Phó Trạch Tinh.

 

Hai người đan mười ngón tay vào nhau , sắc mặt Phó Trạch Tinh rõ ràng tốt hơn rất nhiều.

 

Phó Tân lần theo ánh mắt tôi cũng phát hiện ra động tác nhỏ của bọn họ.

 

Anh ta lén dùng mũi giày móc lấy chân tôi , nhưng trên mặt vẫn lạnh tanh như cũ.

 

Tôi yếu ớt mở miệng:

 

"Vậy bây giờ coi như huề nhau rồi , chuyện cũ xóa bỏ hết được chưa ?"

 

Phó Tân khẽ gật đầu, coi như đồng ý.

 

Tôi lại được nước lấn tới:

 

"Vậy em với chị em có thể đi được chưa ?"

 

Tôi nhìn ra được rằng sau khi nghe câu đó, Phó Tân rất muốn trợn trắng mắt.

 

Nhưng giáo dưỡng tốt đẹp vẫn khiến anh ta nhịn xuống.

 

Anh ta nở một nụ cười giả trân vô cùng:

 

"Baby, em có biết bọn anh định làm gì trong bữa tiệc sinh nhật này không ?"

 

Tôi chột dạ rụt cổ lại .

 

Phó Trạch Tinh trực tiếp lấy ra một chiếc nhẫn kim cương to như trứng bồ câu, đeo lên tay Đường Tuyết:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-trai-khong-giong-nhau/chuong-3.html.]

 

"Tất nhiên là công khai thân phận rồi cầu hôn chứ sao .

 

"Chẳng lẽ bốn chúng ta chơi trò trốn tìm cả đời à ?" - Phó Trạch Tinh bắt đầu thao túng tôi .

 

"Kết quả kế hoạch tan tành, em còn dọa anh tôi mất hồn."

 

Thao túng được nửa chừng, anh ta lại bắt đầu cà khịa Phó Tân.

 

"Trời ạ, em không biết đâu , lúc đó mặt anh ấy trắng bệch luôn."

 

Phó Tân lạnh lùng liếc anh ta một cái sắc lẹm.

 

Sau đó xoay người , lấy chiếc nhẫn đã rơi trong tiệc sinh nhật lúc trước , nâng trong lòng bàn tay:

 

"Đường Thanh, anh rất nghiêm túc hỏi em.

 

"Em có đồng ý lấy anh không ?"

 

 

Bầu không khí vốn đang rất tốt .

 

Nhưng cứ mỗi khi có ai bắt tôi phải đưa ra lựa chọn, mà chị tôi lại đang ở bên cạnh, tôi sẽ:

 

"Chị, chị đồng ý không ? Chị đồng ý thì em đồng ý."

 

Đường Tuyết:

 

"Em muốn cưới không ? Em muốn cưới thì chị cưới."

 

Sau đó sẽ biến thành:

 

"Em nhìn chị."

 

"Em nhìn chị!"

 

"Em nghe chị."

 

"Em nghe chị mà!"

 

Nhìn hai chúng tôi đùn đẩy qua lại như thế, Phó Trạch Tinh ôm trán thở dài liên tục.

 

Phó Tân hít sâu mấy lần liên tiếp mới ổn định được cảm xúc, rồi lại lại lại lại lần nữa vác tôi lên vai:

 

"Đừng có chơi b.úp bê Nga l.ồ.ng nhau ở đây nữa.”

 

"Nghe anh hết. Ngày hai mươi lăm tháng sau nữa kết hôn, chị em lấy Phó Trạch Tinh, em lấy anh .’

 

"Bây giờ là thứ Hai, em nên bồi thường t.ử tế cho anh rồi ."

 

Đường Tuyết vừa nghe xong lập tức muốn chuồn, nhưng bị Phó Trạch Tinh phản ứng cực nhanh chụp lấy tay.

 

"Đi đâu ?”

 

"Còn mười phút nữa là sang thứ Ba rồi , anh đưa em đi tắm, vừa kịp giờ."

 

Không lâu sau đó, tôi và Đường Tuyết phát hiện ra .

 

Phó Trạch Tinh.

 

Hình như có con riêng.

 

 

Hôm đó tôi ra ngoài mua bánh kem giúp Đường Tuyết.

 

Lúc đi thang cuốn trong trung tâm thương mại ngang qua tầng ba, tiện mắt liếc lên cửa hàng mẹ và bé ở tầng bốn.

 

Vậy mà lại nhìn thấy một người đàn ông rất giống Phó Trạch Tinh đang chọn quần áo trẻ em.

 

Tôi lập tức lấy điện thoại ra định chụp lại .

 

Vừa lấy nét xong.

 

Lại có thêm một người đàn ông khác lọt vào khung hình.

 

Đó là… Phó Tân.

 

Khoảnh khắc đó tôi chỉ cảm thấy trời sập rồi .

 

Đến trà sữa cũng không còn tâm trạng mua, lập tức bắt taxi về nhà.

 

Tôi kể lại toàn bộ những gì mình vừa nhìn thấy nghe thấy cho Đường Tuyết.

 

Chị ấy giữ lấy tôi :

 

"Đợi đã , trước tiên đăng lên Xiaohongshu hỏi cư dân mạng xem sao ."

 

Bài đăng vừa lên chưa tới mười phút đã bùng nổ.

 

Cư dân mạng:

 

【Mọi người biết đấy, dân mạng chúng tôi trước giờ chỉ khuyên chia tay chứ không khuyên hòa. Để tôi đoán nhé, bạn trai của hai chị em chắc là gay, muốn nhận con nuôi rồi .】

 

【Lầu trên đừng dọa người ta nữa. Biết đâu hai anh em chỉ đơn giản muốn làm bố thôi, trên đời này vẫn có đàn ông tốt mà, đừng vơ đũa cả nắm chứ.】

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...