20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

【 Tôi đoán diễn biến tiếp theo là: bạn trai hai người sẽ đưa đứa bé kia về nhà, nói dối rằng đó là trẻ mồ côi hoặc con của bạn bè, nhờ hai người chăm sóc giúp. Kết quả một thời gian sau sẽ có một cô gái đáng thương yếu đuối xuất hiện, tự xưng là mẹ đứa bé, cũng là bạch nguyệt quang của bạn trai hai người .】

 

Càng đọc bình luận càng thấy lạnh lòng.

 

Lần này Đường Tuyết hoàn toàn tuyệt vọng rồi :

 

"Baby à , hay là chúng ta chạy tiếp đi , chị không muốn làm người đổ vỏ đâu ."

 

"Chị không tin đàn ông nữa rồi ."

 

Tôi bật dậy, định hùng hồn phát biểu quan điểm của mình .

 

Ai ngờ bên dưới đột nhiên có một dòng nhiệt nóng trào ra .

 

"Chị đợi em chút, em vào nhà vệ sinh đã ."

 

 

Từng cơn đau bụng dưới kéo tới khiến tôi bắt đầu héo hon.

 

Tôi yếu ớt co ro trên sofa, Đường Tuyết đang xoa bụng cho tôi :

 

"Em không phải tức tới mức kinh nguyệt cũng tới luôn đấy chứ? Sao không ổn định như chị đi ."

 

Tôi nheo mắt nhìn chị ấy :

 

"Ổn định thật à ? Nhưng em nhớ lần trước chị hỏi mượn b.ăn.g v.ệ si.nh cũng lâu lắm rồi mà."

 

Đường Tuyết suy nghĩ một lúc rồi bật dậy hét lớn:

 

"Hình như đúng thật…!"

 

Hai chúng tôi không nói hai lời, đi dép lê lao xuống hiệu t.h.u.ố.c mua que thử thai.

 

Trên que thử.

 

Hai vạch đỏ rõ ràng tới ch.ói mắt.

 

Chị ấy hóa đá.

 

Còn tim tôi thì c.h.ế.t lặng.

 

Hai chị em bàn bạc một lúc, cuối cùng vẫn quyết định để Đường Tuyết nói chuyện này với Phó Trạch Tinh trước .

 

Đường Tuyết lập tức chạy tới công ty tìm anh ta .

 

Nhưng lúc trở về.

 

Lại vừa khóc vừa về.

 

Chị ấy vừa vào cửa đã lao vào lòng tôi , khóc tới tan nát cõi lòng:

 

"Bọn họ thật sự có người khác sau lưng chúng ta rồi !

 

"Em đoán xem chị nhìn thấy nghe thấy gì! Chị nghe thấy có một đứa bé trai nắm tay Phó Trạch Tinh gọi anh ấy là ba!!"

 

Tôi tức tới mức trực tiếp nhắn tin chất vấn Phó Tân:

 

【Nghe nói Phó Trạch Tinh có con riêng à ?】

 

Bên kia trả lời ngay lập tức:

 

【Sao có thể được chứ?】

 

【Anh có con rồi nó cũng không thể có đâu .】

 

Khoảnh khắc đó.

 

Tôi cảm thấy mũi mình nóng ran, như thể sắp mọc ra một quả cầu đỏ vậy .

 

 

Tôi và Đường Tuyết cầm sẵn móc treo quần áo, đứng núp sau cửa mai phục Phó Trạch Tinh và Phó Tân sắp tan làm về nhà.

 

Cuối cùng, hai anh em cũng về tới.

 

Chúng tôi làm ra vẻ tra khảo, như hai con quỷ lao từ sau cửa ra dọa họ giật nảy mình .

 

Phó Trạch Tinh sợ tới mức lùi hẳn về sau :

 

"Làm gì vậy trời."

 

Chúng tôi đang định liệt kê tội trạng của hai anh em bọn họ thì phát hiện bên cạnh Phó Tân có thêm một bóng người nhỏ nhỏ.

 

Cậu bé nhận ra ánh mắt của chúng tôi , ngọt ngào cười :

 

"Hai chị xinh đẹp chào hai chị."

 

Đầu óc tôi lập tức nổ tung.

 

Đây chẳng phải đúng y chang kịch bản mà cư dân mạng trên Xiaohongshu dự đoán sao ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/ban-trai-khong-giong-nhau/chuong-4.html.]

Đường Tuyết tức tới đỏ cả mắt, quay người thuần thục mở một cái tủ ít dùng, lấy ra một cây roi quất thẳng lên người Phó Trạch Tinh:

 

"Em đ.á.n.h c.h.ế.t cái đồ đàn ông phụ bạc nhà anh !!"

 

Khóe miệng Phó Tân giật giật:

 

"Không phải chứ, hôm nay hai chị em em đang diễn trò gì vậy ?

 

"Đứa bé này tên Khang Khang, là con trai bạn anh . Thằng bé sắp phải phẫu thuật, bọn anh giúp liên hệ bác sĩ nên để tiện trao đổi mới nhận chăm sóc vài ngày."

 

Được lắm.

 

Đến cả lý do cũng bịa giống hệt cư dân mạng đoán.

 

Đường Tuyết càng quất Phó Trạch Tinh hăng hơn.

 

Phó Trạch Tinh đau tới nhe răng:

 

"Đợi chút, bảo bối, em đừng đ.á.n.h nữa, bọn anh có bằng chứng chứng minh trong sạch mà!"

 

Phó Tân không nỡ nhìn tiếp, lấy từ trong cặp ra một bản xét nghiệm ADN.

 

"Bọn anh sớm đoán được nếu đưa Khang Khang về sẽ khiến hai em bất an nên đã đi làm giám định huyết thống từ trước ."

 

Tôi cầm lấy kiểm tra một lượt.

 

Bản báo cáo là thật.

 

Sự thật cũng đúng như lời Phó Tân nói .

 

 

Cơn giận của Đường Tuyết lập tức tan biến.

 

Phó Trạch Tinh cuối cùng cũng có cơ hội thở dốc, lập tức lật ngược thế cờ, bế ngang Đường Tuyết lên:

 

"Em đ.á.n.h lâu như vậy chắc tay mỏi lắm rồi nhỉ?

 

"Yên tâm, anh sẽ bồi thường cho em thật tốt ."

 

Hai người hùng hổ lao thẳng lên phòng ngủ tầng hai.

 

Tôi chọc chọc vào eo Phó Tân, hơi lo lắng hỏi:

 

"Phó Trạch Tinh sẽ không dùng công trả thù tư đấy chứ…"

 

Phó Tân nắm lấy tay tôi , kéo tôi về phía phòng tắm:

 

"Có thời gian lo chuyện người khác, không bằng lo cho bản thân trước đi .

 

"Chống tay cho vững, anh đỡ eo em."

 

Hai tiếng sau .

 

Hai tên đàn ông ch.ó đó thần thanh khí sảng ra ngoài dự tiệc xã giao.

 

Chỉ để lại tôi và Đường Tuyết ôm eo cảm thán đúng là cao thủ.

 

Tối nay chắc chắn không nấu cơm nổi rồi , mà dì giúp việc cũng tan làm về nhà.

 

Mà Khang Khang vẫn chưa ăn tối.

 

Chúng tôi quyết đoán gọi đồ ăn ngoài.

 

Hơn chục shipper ùn ùn kéo tới, trên bàn ăn bày kín đủ loại món.

 

Chúng tôi dịu dàng mời Khang Khang ngồi xuống:

 

"Khang Khang, xem em thích ăn món nào nhé. Không đủ thì nói với hai chị, chị mua thêm cho."

 

Ai ngờ Khang Khang như biến thành người khác, thu lại ánh mắt ngây thơ ban đầu, mặt đầy vẻ khinh thường nhìn chúng tôi :

 

"Hai người biết tôi là ai không ? Cho tôi ăn loại đồ rác rưởi này à ?"

 

Thằng bé dùng khuỷu tay hất đổ lon Coca Đường Tuyết đưa cho mình .

 

"Ba tôi là Phó Trạch Tinh, bọn họ lừa hai người thôi.

 

"Bà già như cô đừng hòng thay thế vị trí của tôi !"

 

 

Có lẽ Khang Khang nghĩ hai chị em chúng tôi sẽ khóc lóc bỏ nhà đi .

 

Nhưng nó đâu biết .

 

Hai chúng tôi thích bắt nạt trẻ con nhất.

 

Đường Tuyết kẹp Khang Khang dưới khuỷu tay, cầm dép đ.á.n.h vào m.ô.n.g nó.

 

Ban đầu Khang Khang vẫn còn cứng miệng, thậm chí còn muốn c.ắ.n Đường Tuyết:

 

"Đồ đàn bà xấu xa! Tôi c.ắ.n c.h.ế.t cô! Đợi ba tôi về rồi cô c.h.ế.t chắc!"

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...