20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Nghe tới đó, tôi lập tức đi tìm một cái cà vạt của Phó Tân, trói cả tay lẫn chân Khang Khang lại , tháo giày nó ra rồi dùng lông công trong bình hoa cù vào lòng bàn chân.

 

Nó vừa khóc vừa cười , cố chịu được một lúc rồi cuối cùng đầu hàng.

 

"Em sai rồi chị ơi, đừng cù nữa."

 

Tôi cười lạnh:

 

"Xin lỗi chị tôi đi ."

 

Nó mặt mày méo xệch, hiếm hoi mới chịu mềm giọng với Đường Tuyết:

 

"Chị ơi em xin lỗi , Khang Khang biết sai rồi , em không nên cãi chị.”

 

"Em không dám nữa đâu hu hu hu, chị tha cho em đi ."

 

Lúc đó chúng tôi mới dừng tay.

 

Đúng là trẻ hư ăn đòn xong liền ngoan ngay.

 

Nó ngoan ngoãn ăn cơm, đến cả nhai cũng không dám phát ra tiếng.

 

Ăn xong.

 

Nó còn nịnh nọt đòi bóp chân cho tôi và Đường Tuyết.

 

Đường Tuyết ghé sát tai tôi nhỏ giọng:

 

"Chị cảm thấy nó đầy bụng ý đồ xấu , đừng đồng ý, bảo nó qua một bên chơi là được ."

 

Tôi gật đầu, từ chối ý tốt của Khang Khang.

 

 

Kim đồng hồ chậm rãi chỉ hai giờ sáng.

 

Phó Tân và Phó Trạch Tinh trở về, trên tay mỗi người còn cầm túi quà Chanel.

 

Khang Khang vốn nên ngủ rồi lại đột nhiên từ phòng khách chạy ra .

 

Nó ôm lấy chân Phó Trạch Tinh rồi bật khóc :

 

"Ba ơi, hai chị xấu xa đó đ.á.n.h con, ba vừa đi là họ đ.á.n.h con. Họ bảo con tới tranh sủng với họ, nhưng con đâu có …"

 

Nó nhìn hai túi quà Chanel, đau khổ lắc đầu.

 

"Khang Khang không cần quà đâu , chỉ cần được ở bên ba là đủ rồi ."

 

Đường Tuyết chống nạnh:

 

"Phó Trạch Tinh, anh cứ tin lời quỷ của nó đi , em với Đường Thanh đi ngay bây giờ!"

 

Tôi lập tức phụ họa:

 

"Nghe chưa Phó Tân! Chị em đi thì em cũng đi luôn!"

 

"He he he."

 

Phó Tân bật ra mấy tiếng cười nhạt.

 

Anh ta không nói gì, chỉ lấy điện thoại gọi một cuộc.

 

"Trong vòng hai mươi phút, bảo viện trưởng các người tới đón Khang Khang đi .

 

"Nó mà còn không đi thì em trai với em dâu tôi chia tay mất."

 

Trước đó, ánh mắt Phó Trạch Tinh nhìn Khang Khang từng có yêu thương, thương hại và đau lòng.

 

Nhưng bây giờ.

 

Trong mắt anh ta chỉ còn một mảnh lạnh như băng.

 

Anh ta gạt tay Khang Khang ra , hơi chán ghét lùi về sau một bước:

 

"Coi như tôi nhìn lầm người .”

 

"Không phải đứa trẻ mồ côi nào cũng đáng được thương hại.”

 

"Với lại tôi đã nói bao nhiêu lần rồi ? Tôi không phải ba cậu . Cậu hoàn toàn có thể gọi tôi là anh trai hoặc chú, tại sao cứ phải gọi tôi là ba, cố ý khiến vợ tôi hiểu lầm?"

 

 

Khang Khang không ngờ Phó Trạch Tinh lại không tin nó.

 

Hai chân nó mềm nhũn quỳ phịch xuống đất, bắt đầu dập đầu:

 

"Ba… không phải , chú Phó, chú đừng giận, đừng bỏ Khang Khang mà, Khang Khang chỉ là quên thôi…"

 

Phó Trạch Tinh căn bản không tin:

 

"Đừng lấy lý do quên để qua mặt tôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-trai-khong-giong-nhau/chuong-5.html.]

 

"Trước khi đưa cậu về nhà, tôi đã sửa cho cậu rất nhiều lần rồi ."

 

Mặt Khang Khang đỏ bừng, vẫn cố cãi:

 

" Nhưng họ thật sự đ.

á.n.h con mà! Trẻ con sẽ không nói dối đâu !"

 

Phó Tân hỏi:

 

"Họ vì ghen tị với cậu nên mới đ.á.n.h cậu à ?"

 

Khang Khang gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

 

Phó Tân bật cười , hơi hất cằm ra hiệu cho nó nhìn lên góc trần nhà, nơi có một camera giám sát đang chớp đèn đỏ.

 

"Cậu đoán xem nó có tin cậu không ?"

 

……

 

Khang Khang bị nhân viên cô nhi viện Tiểu Hướng Dương đón đi .

 

Chúng tôi ngồi trên bãi cỏ trong sân, dưới ánh trăng trò chuyện về quá khứ của Phó Trạch Tinh.

 

Phó Trạch Tinh trước giờ không uống rượu, hôm nay hiếm hoi mở một lon bia.

 

Anh ta ngồi cạnh Đường Tuyết, lặng lẽ nghe Phó Tân nói :

 

"Mẹ bọn anh mất vì khó sinh lúc sinh Phó Trạch Tinh.

 

"Ba bọn anh cuối cùng đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Phó Trạch Tinh. Ông ấy oán trách: Tại sao sinh Phó Tân thì thuận lợi như vậy , còn sinh mày lại khó mãi không ra ? Mày đúng là sao chổi, cút khỏi nhà họ Phó cho tao!”

 

"Ông ấy đã nghĩ đủ mọi cách vứt bỏ Phó Trạch Tinh nhưng đều thất bại, cuối cùng còn lấy cái c.h.ế.t ra ép buộc.”

 

"Phó Trạch Tinh không muốn nhìn ba c.h.ế.t nên chủ động rời khỏi nhà, được cô nhi viện Tiểu Hướng Dương nhận nuôi.”

 

"Từ đó về sau , ai cũng tưởng ba mẹ anh chỉ sinh một mình anh ."

 

"Anh từng nghĩ biết đâu có ngày ba sẽ hối hận. Nhưng cho tới lúc c.h.ế.t, ông ấy vẫn luôn lẩm bẩm không muốn gặp anh ." - Phó Trạch Tinh tiếp lời, chậm rãi nói :

 

"Anh từng ngây thơ cho rằng trên đời này ba mẹ nào cũng yêu con mình . Nhưng sự thật là ông ấy keo kiệt tới mức một chút tình thương cũng không muốn cho anh .”

 

"Sau đó anh một mình học xong đại học, rồi bắt đầu đi du lịch khắp nơi để giải khuây. Mỗi lần về nước, nơi anh ở nhiều nhất chính là cô nhi viện Tiểu Hướng Dương.

 

"Mỗi lần nhìn thấy những đứa trẻ bệnh tật không có tiền chữa trị, anh đều không nhịn được muốn giúp đỡ. Anh hiểu cảm giác tuyệt vọng chờ đợi hy vọng đó nên luôn cố hết sức để giúp chúng tiếp tục sống.

 

"Anh đã giúp rất nhiều đứa trẻ.”

 

"Chỉ riêng đứa này là anh nhìn lầm."

 

Tôi và Đường Tuyết từ nhỏ đã dễ khóc , khả năng đồng cảm lại mạnh.

 

Phó Trạch Tinh còn chưa khóc .

 

Hai chúng tôi đã ôm nhau khóc trước rồi .

 

"Chị ơi, anh ấy đáng thương quá."

 

" Đúng vậy em à hu hu, sau này chị còn chẳng nỡ đ.á.n.h anh ấy nữa."

 

Phó Tân kéo tôi và Đường Tuyết tách ra .

 

Trên mặt anh ta chẳng hiểu sao lại có chút ghen tị.

 

"Thế còn anh ?”

 

"Tất cả tiền của anh đều cho Phó Trạch Tinh rồi . Trước hai mươi lăm tuổi anh còn chưa ra khỏi thành phố mình sống, còn nó hai mươi lăm tuổi đã đi gần nửa vòng trái đất rồi .”

 

"Em không nên đau lòng cho anh chút à ?"

 

Phó Trạch Tinh đột nhiên chen vào :

 

"Vậy hai em thấy anh với anh trai anh ai t.h.ả.m hơn?"

 

Câu hỏi này giống như kích hoạt từ khóa.

 

Tôi với Đường Tuyết lập tức lại bắt đầu:

 

"Em thấy chồng em t.h.ả.m hơn."

 

"Không không không , rõ ràng chồng chị đáng thương hơn."

 

"Xạo vừa thôi, rõ ràng chồng em cô nhi hơn."

 

"Chồng em cô nhi bằng chồng chị à ?"

 

"Chồng em ngủ còn gối đầu lên tay em, phải ôm mới ngủ được , như vậy còn chưa đủ cô nhi à ?"

 

Có người gào lên:

 

"Đừng có bóc phốt anh trước mặt mọi người nữa!!"

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...