Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hôn lễ diễn ra đúng hẹn.
Lúc tôi nắm tay Phó Tân, rõ ràng cảm nhận được anh ta đang căng thẳng, lực siết tay cũng vô thức càng lúc càng mạnh.
Tôi trêu anh ta :
"Anh nắm c.h.ặ.t vậy , sợ em chạy à ?"
"Ừ."
Hiếm khi Phó Tân không cãi lại tôi , chỉ khẽ ừ một tiếng.
Khi cha xứ nói chú rể có thể hôn cô dâu.
Đường Tuyết trực tiếp hôn luôn Phó Trạch Tinh.
Nhưng Phó Tân lại không động.
Ngược lại còn chăm chú nhìn môi tôi , như đang suy nghĩ điều gì.
Tôi sốt ruột kéo kéo tay áo anh ta :
"Anh làm gì vậy , không cưới thì em đi đấy."
Lúc đó anh ta mới nâng mặt tôi lên, nhìn đi nhìn lại thật kỹ.
"Anh đang nghĩ xem lần này em có ngậm t.h.u.ố.c độc trong miệng rồi lại giả c.h.ế.t ngay trước mặt anh nữa không .
"Anh sợ."
Mặt tôi đỏ bừng:
"Tất nhiên là không rồi ! Không được nhắc lại chuyện đó nữa! Mau hôn đi !"
Lúc này Phó Tân mới hài lòng cong môi:
"Hôn hôn hôn, hôn ở đây xong lát nữa đổi chỗ hôn tiếp."
Bồ câu trắng trong giáo đường khẽ chạm lên đóa hồng.
Chúng tôi ôm lấy nhau giữa tình yêu.
Chính văn hoàn .
Ngoại truyện: Góc nhìn của Đường Tuyết
Khoảnh khắc nhìn thấy em gái tôi phun m.á.u.
Tim tôi suýt nữa nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Không phải chứ, chẳng lẽ mua nhầm t.h.u.ố.c giả rồi sao ?
Tôi lao tới muốn xem em gái.
Kết quả khuỷu tay bị một lực rất mạnh giữ c.h.ặ.t.
Một người đàn ông đeo mặt nạ trắng, trên mặt nạ còn cắm chéo năm chiếc lông vũ xanh tím, ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.
"Đừng làm loạn."
"Anh mẹ nó là ai vậy ?!"
Tôi tức tới mức c.ắ.n anh ta một cái.
Anh ta hôn nhẹ lên tai tôi , giọng điệu tủi thân vô cùng:
"Đến cả cún con của mình cũng không nhận ra .
"Em đúng là một chủ nhân tồi."
Người đàn ông tháo mặt nạ xuống, lộ ra một khuôn mặt đầy tính xâm lược.
Giác quan thứ sáu nói với tôi .
Người đàn ông trước mắt chính là "Phó Tân" mà tôi ở bên.
"Nhớ kỹ nhé chị.
"Anh tên là Phó Trạch Tinh."
…
Phó Trạch Tinh bế ngang tôi lên, đi ngược dòng người trở về phòng.
Anh ta vừa c.ắ.n xé quần áo tôi , vừa để đôi tay không yên phận chạy khắp nơi.
Tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện, vội vàng lên tiếng:
"Đợi đã , em có chuyện cực kỳ quan trọng phải làm , em xin anh đấy, cả đời này em chưa từng cầu xin ai, chỉ xin anh lần này thôi."
……
Dưới ánh mắt chấn động của Phó Trạch Tinh.
Tôi cầm điện thoại lên, nhanh như chớp xóa sạch lịch sử trò chuyện với Đường Thanh.
Tốt.
Lần này có thể yên tâm nhắm mắt rồi .
……
Hóa ra đèn chùm trên trần có thể lắc dữ dội đến thế.
Phó Trạch Tinh trước đây đúng là đã kiềm chế lắm rồi .
Tôi chịu không nổi nữa, năm ngón tay hung hăng giật tóc anh ta , còn mềm nhũn tát anh ta một cái.
Kết quả người ta càng hăng hơn, miệng còn la lên:
"Chưa đủ đau, tiếp đi ."
…
Xong việc.
Tôi vội vàng chạy tới dự tang lễ của Đường Thanh.
Tang lễ này cực kỳ kín tiếng.
Chỉ có một bác sĩ mặc áo blouse trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-trai-khong-giong-nhau/chuong-6.html.]
Và một vị cha xứ.
Từ xa xa,
tôi
đã
nghe
thấy Phó Tân
nói
muốn
khám nghiệm t.
ử thi.
Không được !!
Tôi cuống cuồng tập tễnh chạy tới, chắn trước quan tài của Đường Thanh:
" Tôi là bà nội của Đường Lê! Cậu không được giải phẫu cháu gái tôi !"
Phó Tân hơi nheo mắt:
"Sao tôi không biết bạn gái mình còn có bà nội nhỉ?"
Tôi giơ gậy lên gõ vào cẳng chân anh ta :
"Thừa lời, cậu có hỏi Đường Lê đâu mà biết ."
"Ồ, vậy à ."
Phó Tân xoa cằm, như đang suy nghĩ gì đó.
"Thế mà bà còn không biết cháu gái mình tên Đường Thanh?"
Phó Tân không cho tôi tiếp tục diễn nữa, trực tiếp tháo tóc giả của tôi xuống.
"Tỉnh lại đi chị gái của cô ấy , diễn xuất của chị còn tệ hơn cô ấy nữa.
"Chị mà câu kéo thêm chút nữa là oxy trong quan tài cạn sạch rồi ."
Phó Trạch Tinh nhún vai, tiện tay lấy một chiếc cà vạt trói tay tôi lại .
"Ngoan, lên xe đợi bọn anh .
"Yên tâm, bọn anh sẽ đào em gái em lên nguyên vẹn."
…
Hạnh phúc đến quá đột ngột.
Đột nhiên đã tiến tới kết hôn luôn rồi .
Có cảm giác lâng lâng như đang nằm mơ.
Nhưng tôi và Đường Thanh nhanh ch.óng thích nghi với thân phận mới, quay trở lại cuộc sống ngày ngày nhỏ giọng nói xấu chồng.
Đường Thanh lướt được một bài đăng, tiêu đề là:
【Chồng ai ngu nhất.】
Tôi liếc phần bình luận, tự tin nói :
"Chồng em mà ngu á? Chồng chị mới gọi là ngu đây này . Anh ấy mù đường tới mức đi chợ cách nhà năm trăm mét còn tự làm lạc bản thân ."
Đường Thanh không chịu thua:
"Không thể nào, chồng em mới ngu nhất. Anh ấy toàn cho nhân viên tan làm lúc bốn giờ, còn bản thân tăng ca tới tận nửa đêm."
Hai chúng tôi lại cãi nhau .
"Chồng em thật sự không ngu bằng chồng chị, chồng chị ngu hơn."
"Nói bậy, rõ ràng chồng em mới ngu nhất."
Đang cãi.
Phó Trạch Tinh và Phó Tân không biết từ lúc nào đã âm u đứng phía sau sofa của chúng tôi .
"Hai em đang mắng ai ngu đấy?
"Anh gặp người ta so xem bạn trai ai giàu hơn rồi , chứ chưa gặp ai so xem bạn trai ai ngu hơn."
Phó Tân cười tủm tỉm hỏi Đường Thanh:
"Sao rồi , phân thắng thua được chưa ? Anh với Phó Trạch Tinh ai ngu hơn?"
Đường Thanh lập tức cứng người , bàn tay giấu sau lưng điên cuồng véo thịt tôi .
…
Cuộc sống sau kết hôn yên bình hơn tưởng tượng rất nhiều.
Phó Tân và Phó Trạch Tinh cũng ngoan hẳn.
Mỗi lần nhìn thấy tôi và Đường Thanh tụm đầu nói xấu họ, hai người đều chọn đi đường vòng.
Phó Trạch Tinh nói :
"Không sao , hai em cứ nói đi , anh với anh trai anh có thể lựa chọn giả điếc."
…
Một ngày nọ.
Phó Tân mua cho Đường Thanh một con thú bông lông cừu mặt ác ma.
Tôi nhìn thấy thích c.h.ế.t đi được , nằng nặc đòi Phó Trạch Tinh cũng mua cho mình một con.
Phó Trạch Tinh lập tức mua cho tôi .
Nhưng từ đó trở đi .
Ngày nào anh ta cũng rầu rĩ không vui.
Phó Tân hỏi anh ta sao vậy , anh ta không nói .
Đường Thanh hỏi anh ta sao vậy , anh ta cũng không nói .
Tôi rất muốn giả ngu.
Nhưng thật sự không chịu nổi ánh mắt điên cuồng ám chỉ tôi mau hỏi anh ta .
"Rốt cuộc anh bị sao vậy ?"
Anh ta liền bắt chước cún con nằm gục vào lòng tôi :
"Hai ngày nay chị chỉ lo thuần hóa con thú bông ác ma kia , lâu lắm rồi không thuần hóa em nữa."
Dưới ánh mắt tìm tòi của Đường Thanh và Phó Tân.
Tôi lập tức bịt miệng Phó Trạch Tinh lại :
"Anh đừng nói lung tung nữa aaaa người khác sẽ hiểu lầm đấy!!"
— Toàn văn hoàn —
Chaporia
Bình Luận (0)