Mưa thu rả rích trút xuống những mái ngói lưu ly của Trấn Bắc Hầu Phủ, mang theo cái lạnh thấu xương len lỏi vào từng ngóc ngách. Trong căn phòng tân hôn vốn dĩ phải ấm áp, một ngọn nến tàn leo lét hắt thứ ánh sáng nhợt nhạt lên bức rèm lụa mỏng manh.

Trên chiếc giường gỗ sưa chạm trổ tinh xảo, Tô Uyển Tình nằm bất động. Khuôn mặt cô trắng bệch như tờ giấy, đôi môi khô nứt nẻ rỉ m.á.u, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm cả gối. Hơi thở của cô mỏng manh đến mức tưởng chừng như chỉ một cơn gió nhẹ thổi qua cũng đủ để dập tắt ngọn nến sinh mệnh.

Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc cận kề cái c.h.ế.t ấy , một luồng ý thức mạnh mẽ, sắc bén từ không gian khác đã bạo liệt giáng xuống, dung hợp hoàn toàn vào cỗ thân thể yếu ớt này .

Tô Uyển Tình đột ngột mở bừng mắt.

Đôi mắt vốn luôn chất chứa sự u buồn, cam chịu và hèn mọn giờ đây lại lóe lên những tia nhìn lạnh lẽo, kiên định và sắc sảo vô cùng. Cô khẽ rên lên một tiếng, đưa tay xoa nhẹ thái dương đang giật liên hồi. Những đoạn ký ức xa lạ nhưng lại chân thực đến đáng sợ cuồn cuộn tràn vào đại não, đan xen với ký ức của một nữ giám đốc điều hành tinh anh ở thế kỷ hai mươi mốt.

Thì ra , cô đã xuyên không .

Trớ trêu thay , cô không xuyên thành công chúa cành vàng lá ngọc, cũng chẳng phải nữ hiệp giang hồ tự do tự tại, mà lại rơi vào thân xác của một "thê t.ử hợp đồng" bị ghẻ lạnh tại Trấn Bắc Hầu Phủ của Đại Tề Hoàng Triều.

Nguyên chủ cũng tên là Tô Uyển Tình, là đích nữ của Tô gia - một gia tộc quan lại đang trên đà sa sút. Bốn năm trước , để tìm kiếm sự che chở cho gia đình, nguyên chủ đã gật đầu đồng ý một bản "Khế ước phu thê" với Trấn Bắc Hầu Lục Ngạn Lâm. Nội dung khế ước vô cùng rõ ràng: Tô Uyển Tình gả vào Hầu phủ, làm một bức bình phong hoàn hảo để giúp Lục Ngạn Lâm cản trở những cuộc hôn nhân chính trị do Hoàng thất ban ép. Đổi lại , Lục Ngạn Lâm sẽ dùng quyền lực của mình để bảo vệ Tô gia bình an vô sự. Thời hạn khế ước là bốn năm.

Một cuộc giao dịch sòng phẳng, rành mạch. Lẽ ra , nguyên chủ chỉ cần an phận thủ thường, sống cuộc đời của một phu nhân bù nhìn , hết hạn hợp đồng thì lấy một khoản tiền hưu bồi thường rồi rời đi . Thế nhưng, sai lầm chí mạng của nguyên chủ là đã trao đi trái tim mình .

Cô ta yêu Lục Ngạn Lâm. Yêu đến đê hèn, yêu đến đ.á.n.h mất cả tôn nghiêm.

Nguyên chủ tự tay nấu từng bát canh giải rượu cho anh , thức trắng đêm vá từng chiếc áo choàng, nhẫn nhục chịu đựng sự soi mói, khắt khe của mẹ chồng là Thẩm Quý Lam. Nhưng đổi lại , trong mắt Lục Ngạn Lâm, cô vĩnh viễn chỉ là một đối tác trên giấy tờ, một sự tồn tại mờ nhạt không hơn không kém.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-gia-hoi-han-do-mat-nai-ni-ky-lai-khe-uoc/chuong-1.html.

]

Bởi vì, trong lòng Lục Ngạn Lâm đã sớm có một "bạch nguyệt quang" không thể chạm tới - Lâm Mạn Mạn.

Lâm Mạn Mạn là đại tiểu thư của Lâm gia, luôn mang vẻ ngoài yếu đuối, mong manh như đóa bạch liên hoa. Ả ta tự xưng là người đã liều mạng cứu Lục Ngạn Lâm trong một vụ ám sát nhiều năm trước . Dựa vào "ân tình cứu mạng" đó, Lâm Mạn Mạn đường hoàng ra vào Hầu phủ, ngang nhiên chiếm đoạt mọi sự sủng ái, dung túng của Lục Ngạn Lâm.

Ba ngày trước , nguyên chủ vô tình nhiễm phong hàn nặng, sốt cao li bì. Cùng lúc đó, Lâm Mạn Mạn phái nha hoàn hớt hải chạy đến báo rằng ả ta bị ... giật mình vì tiếng sấm, lên cơn hoảng loạn. Lục Ngạn Lâm không chút do dự, hất văng bát t.h.u.ố.c nguyên chủ vừa cất công sắc, lạnh lùng để lại một câu: "Mạn Mạn sức khỏe yếu ớt, ân tình của cô ấy nợ tôi cả đời này không trả hết. Cô chỉ là cảm mạo thông thường, đừng làm nũng vô ích."

Rồi anh ta đi thẳng vào màn đêm mưa bão, để lại nguyên chủ nằm bơ vơ trên giường bệnh. Bệnh tình trở nặng, nha hoàn bưng bít không mời đại phu, cuối cùng, nguyên chủ trút hơi thở cuối cùng trong sự cô độc tột cùng, nhường chỗ cho linh hồn của Tô Uyển Tình hiện đại thức tỉnh.

"Đồ ngốc." Tô Uyển Tình nhếch mép cười lạnh, giọng nói khô khốc vang lên trong căn phòng vắng lặng. "Đàn ông đã không yêu mình , thì có moi t.i.m ra cho anh ta , anh ta cũng chê tanh mùi m.á.u."

Là một nữ cường nhân đi lên từ hai bàn tay trắng trên thương trường khốc liệt, Tô Uyển Tình ghét nhất là sự bi lụy. Đối với cô, tình cảm cũng giống như một dự án đầu tư. Nếu đã thấy rõ đối tác tồi tệ, liên tục thua lỗ, thì việc cần làm ngay lập tức là "cắt lỗ", thu hồi vốn và rời khỏi bàn đàm phán. Không có chỗ cho sự do dự, càng không có chuyện quỵ lụy cầu xin.

Tô Uyển Tình chống tay ngồi dậy. Cơn ch.óng mặt ập đến khiến cô lảo đảo, nhưng ý chí kiên cường đã ép cỗ thân thể này phải đứng vững. Cô bước tới bên chiếc bàn trang điểm bằng gỗ lim, nhìn vào gương đồng. Trong gương là một dung nhan kiều diễm, thanh tao, nhưng lại tiều tụy, nhợt nhạt đến t.h.ả.m thương.

Cô hất tung mái tóc rối bời, dùng một cây trâm ngọc giản dị b.úi gọn lên. Sau đó, cô kéo ngăn kéo bí mật dưới đáy tủ, lấy ra một chiếc hộp khảm xà cừ. Bên trong là một xấp ngân phiếu mà nguyên chủ đã chắt bóp tiết kiệm được trong bốn năm qua, vài món trang sức hồi môn của Tô gia, và quan trọng nhất... một tờ giấy Tuyên Thành ố vàng có đóng ấn triện đỏ ch.ót.

Khế ước phu thê.

Tô Uyển Tình lướt nhanh qua những dòng chữ Hán tự cổ. Cô khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên sự tính toán sắc sảo.

"Bốn năm. Hôm nay vừa đúng ngày kỷ niệm bốn năm thành thân . Thời hạn hợp đồng đã mãn, tôi cũng chẳng cần phải bồi thường vi phạm hợp đồng." Cô lẩm bẩm, cẩn thận gấp tờ khế ước lại , đặt lên mặt bàn.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...