Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tiếp theo, cô lấy ra một chiếc bọc vải nhỏ, nhét toàn bộ ngân phiếu và trang sức của mình vào . Những thứ thuộc về Hầu phủ, từ gấm vóc lụa là đến châu báu ngọc ngà mà Lục Ngạn Lâm thỉnh thoảng ném cho cô như bố thí, Tô Uyển Tình tuyệt đối không động đến một cắc. Cô muốn ra đi một cách sạch sẽ, không nợ nần, không dây dưa.

Đúng lúc Tô Uyển Tình vừa buộc xong tay nải, bên ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập. Tiếng kim loại va đập lách cách báo hiệu người đến là một kẻ tập võ, mang theo luồng sát khí và sự uy nghiêm không thể chối cãi.

Cửa phòng bị đẩy mạnh ra , một cơn gió lạnh lùa vào khiến ngọn nến tắt ngấm. Trong ánh sáng mờ ảo của buổi bình minh đang lên, Lục Ngạn Lâm bước vào .

Anh ta quả thực có một diện mạo khiến người ta phải nín thở. Dáng người cao lớn, vai rộng eo hẹp, khoác trên mình bộ cẩm bào màu đen thêu họa tiết mây chìm. Ngũ quan tuấn mỹ sắc sảo như được tạc từ băng tảng, đôi lông mày kiếm nhíu c.h.ặ.t lại , toát ra khí thế sát phạt lạnh lùng của người nắm giữ binh quyền tối cao Đại Tề.

Chỉ tiếc là, trong đôi mắt sâu thẳm kia , khi nhìn về phía Tô Uyển Tình, chỉ có sự chán ghét và phiền phức.

Lục Ngạn Lâm vừa trở về từ Lâm phủ. Anh đã thức trắng ba đêm để dỗ dành Lâm Mạn Mạn chỉ vì cô ta kêu đau đầu ch.óng mặt. Khi vừa bước chân về Hầu phủ, nghe hạ nhân báo rằng phu nhân ốm nặng sắp không qua khỏi, trái tim anh bỗng nhiên lỡ một nhịp, một cảm giác bứt rứt khó tả xẹt qua. Thế nhưng, khi đẩy cửa bước vào , đập vào mắt anh lại là hình ảnh Tô Uyển Tình đang đứng vững vàng, ăn mặc chỉnh tề, bên cạnh là một tay nải hành lý.

Sự lo lắng (dù rất nhỏ) vừa nhen nhóm trong lòng Lục Ngạn Lâm lập tức bị ngọn lửa tức giận dập tắt. Anh ta cho rằng cô lại đang giở trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t.

"Cô lại muốn làm ầm ĩ cái gì nữa đây?" Lục Ngạn Lâm sải bước tới, giọng nói trầm thấp mang theo áp bức nặng nề. "Ba ngày trước cô làm nũng giả ốm chưa đủ sao ? Mạn Mạn thân thể vốn dĩ yếu ớt từ lần cứu tôi năm xưa, tôi qua đó chăm sóc cô ấy là đạo lý làm người . Cô thân là Hầu phu nhân, không biết rộng lượng bao dung thì chớ, lại còn hẹp hòi ghen tuông, dọn hành lý dọa dẫm ai?"

Lời lẽ cay độc, tự cho mình là đúng của anh ta vang dọng trong căn phòng. Nếu là nguyên chủ, chắc chắn lúc này đã quỳ rạp xuống đất, khóc lóc t.h.ả.m thiết, giải thích rằng mình thật sự suýt c.h.ế.t, cầu xin anh ta bố thí cho một chút tình thương.

Nhưng người đứng ở đây lúc này là Tô Uyển Tình.

Cô bình tĩnh ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua khuôn mặt tuấn tú của anh . Không có nước mắt, không có sự bi lụy, cũng chẳng có vẻ oán hận. Chỉ có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, giống như mặt hồ mùa đông đóng băng vạn dặm.

Mùi hương phấn sáp ngọt ngấy từ người Lâm Mạn Mạn vẫn còn vương vấn trên ch.óp mũi Lục Ngạn Lâm. Tô Uyển Tình khẽ nhíu mày, lui lại một bước để giữ khoảng cách, động tác vô cùng dứt khoát như thể đang tránh né một thứ ôn dịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-gia-hoi-han-do-mat-nai-ni-ky-lai-khe-uoc/chuong-2.html.]

"Anh nói xong chưa ?" Tô Uyển Tình nhạt giọng cất tiếng. Âm sắc trong trẻo, không trầm bổng, không mang theo bất kỳ cảm xúc dư thừa nào.

Lục Ngạn Lâm sửng sốt. Thái độ của cô khiến anh cảm thấy vô cùng xa lạ. Sự lùi lại né tránh kia như một cái tát vô hình giáng vào lòng kiêu hãnh của anh .

"Tô Uyển Tình, thái độ của cô là sao ?" Lục Ngạn Lâm gằn giọng, tiến lên một bước. " Tôi đã mệt mỏi ba ngày nay rồi , không có thời gian chơi trò giận dỗi với cô. Mau cất đồ đi , lát nữa đến thỉnh an mẹ , mẹ đang rất không vui vì chuyện cô cáo ốm bỏ bê việc quản gia đấy."

"Mệt mỏi?" Tô Uyển Tình bật cười , một nụ cười mỉa mai đến cực điểm. "Lục Ngạn Lâm, anh đi chăm sóc tình nhân của anh đến mức kiệt sức, lại về đây đòi vợ hợp pháp phải thông cảm và thấu hiểu? Não anh bị nước mưa làm úng rồi hay sao mà tư duy logic lại t.h.ả.m hại đến vậy ?"

"Cô nói cái gì?!" Lục Ngạn Lâm trừng lớn mắt, không dám tin vào tai mình . Những từ ngữ kỳ lạ như "tình nhân", "vợ hợp pháp", "tư duy logic" tuy anh không hiểu cặn kẽ từng chữ, nhưng ý tứ mỉa mai, khinh miệt thì phơi bày rành rành. Tô Uyển Tình dịu dàng, nhẫn nhịn mọi ngày đâu rồi ? Người phụ nữ dám đứng trước mặt anh buông lời sắc mỏng này là ai?

Tô Uyển Tình không buồn giải thích. Cô xoay người , cầm lấy tờ giấy Tuyên Thành trên bàn, thẳng tay ném mạnh vào n.g.ự.c áo Lục Ngạn Lâm.

"Bốp!"

Tờ giấy đập vào lớp cẩm bào, rồi nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất. Những dòng chữ đen viết tay cùng hai dấu ấn triện đỏ ch.ói lóa hiện rõ dưới ánh sáng.

Lục Ngạn Lâm cúi xuống nhìn , đồng t.ử đột ngột co rụt lại . Đó là bản Khế ước phu thê mà chính tay anh đã ký bốn năm trước .

"Anh không có thời gian, vậy thì tôi sẽ nói ngắn gọn." Tô Uyển Tình khoanh tay trước n.g.ự.c, dáng đứng kiêu ngạo, giọng điệu rành rọt như đang đàm phán một bản hợp đồng thương mại. "Hôm nay là tròn bốn năm. Theo điều khoản trong khế ước, thời hạn hợp tác giữa chúng ta chính thức kết thúc. Tôi đã hoàn thành nghĩa vụ làm bình phong cho anh , Tô gia cũng đã ổn định. Từ giờ phút này , hợp đồng bị xé bỏ."

Lục Ngạn Lâm sững sờ, cảm giác tức giận trào dâng nghẹn ứ ở cổ họng: "Cô dám lấy khế ước ra uy h.i.ế.p tôi ? Tô Uyển Tình, cô tưởng tôi không dám đuổi cô đi sao ?"

"Không phải uy h.i.ế.p, mà là thông báo." Tô Uyển Tình ngắt lời anh một cách lạnh lùng. " Tôi không cần anh đuổi. Tôi tự đi . Chúng ta chính thức hòa ly."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...