Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hai chữ "hòa ly" thốt ra từ miệng cô nhẹ bẫng như lông hồng, nhưng lại nện xuống tai Lục Ngạn Lâm như một tiếng sấm sét giữa trời quang. Ở Đại Tề này , thê t.ử chủ động đòi hòa ly là một sự sỉ nhục tột cùng đối với nhà chồng, huống hồ anh lại là Trấn Bắc Hầu quyền khuynh triều dã.
"Hòa ly?" Lục Ngạn Lâm nghiến răng, bàn tay siết c.h.ặ.t thành quyền nổi đầy gân xanh. "Cô điên rồi ! Rời khỏi Hầu phủ, một nữ nhân yếu đuối như cô sống bằng cái gì? Trở về Tô gia để bị người ta chê cười sao ? Cô nghĩ chỉ cần giở trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t này , tôi sẽ phải nhượng bộ, sẽ đuổi Mạn Mạn đi để bù đắp cho cô sao ? Nằm mơ!"
Tô Uyển Tình nhìn người đàn ông trước mặt, ánh mắt hiện lên vẻ thương hại sâu sắc. Thương hại cho sự hoang tưởng của anh ta , và cũng thương hại cho tình yêu mù quáng của nguyên chủ.
"Lục Ngạn Lâm, anh thực sự đ.á.n.h giá bản thân quá cao rồi ." Tô Uyển Tình nhếch môi, ánh mắt sắc như d.a.o găm cứa thẳng vào lòng tự tôn của anh . "Anh nghĩ tôi còn quan tâm đến việc anh ở bên ai sao ? Lâm Mạn Mạn của anh thích nhặt rác, tôi liền rộng lượng nhường túi rác là anh cho cô ta . Hai người một kẻ đạo đức giả, một kẻ mù quáng vì ân tình, quả thực là trời sinh một cặp. Tôi ở lại đây thêm một khắc nào nữa, chỉ sợ sẽ bị sự ngu xuẩn của hai người làm cho buồn nôn."
Nói đoạn, cô cúi xuống xách tay nải lên vai. Mọi động tác đều lưu loát, dứt khoát, không hề có nửa điểm lưu luyến.
Lục Ngạn Lâm đứng như trời trồng. Những lời lăng mạ sắc bén của Tô Uyển Tình đ.â.m thủng lớp vỏ bọc cao ngạo của anh . Từ trước đến nay, chưa một ai dám nói anh là "rác", càng không ai dám sỉ nhục ân tình giữa anh và Mạn Mạn như vậy . Anh muốn nổi điên, muốn gọi gia đinh vào bắt trói cô lại , trị tội ngỗ nghịch. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt nhưng quật cường kia , cổ họng anh lại nghẹn đắng, không thốt nên lời.
Tô Uyển Tình bước ngang qua người Lục Ngạn Lâm. Khi chỉ còn cách nhau một bước chân, cô dừng lại , giọng nói lạnh nhạt buông thõng giữa không trung:
"Khế ước đã xé, từ nay về sau , nam hôn nữ giá, các không liên can. Đừng tìm tôi , cũng đừng làm phiền cuộc sống của tôi . Chào anh , Lục Hầu gia."
Không đợi anh phản ứng, Tô Uyển Tình sải bước dài, hiên ngang đi ra khỏi cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hau-gia-hoi-han-do-mat-nai-ni-ky-lai-khe-uoc/chuong-3.html.]
Tiếng cánh cửa gỗ lim chạm trổ hoa văn của Trấn Bắc Hầu phủ đóng sầm lại , vang lên một tiếng "kịch" khô khốc, cắt đứt hoàn toàn những tàn dư cuối cùng của cuộc hôn nhân bốn năm lạnh lẽo.
Bên trong căn phòng vương vất mùi t.h.u.ố.c đắng, Lục Ngạn Lâm vẫn
đứng
chôn chân tại chỗ. Ánh mắt
hắn
găm c.h.ặ.t
vào
những mảnh giấy Tuyên Thành
bị
xé vụn tơi tả
nằm
vương vãi
trên
mặt đất.
Chữ ký bằng chu sa đỏ ch.ót của hai
người
trên
"Khế ước phu thê" giờ đây
đã
đứt đoạn, vỡ nát, hệt như sự kiêu hãnh của
hắn
lúc
này
.
Hắn chưa từng nghĩ Tô Uyển Tình dám làm thật. Trong ấn tượng của hắn , người phụ nữ ấy lúc nào cũng ngoan ngoãn, an phận, nhìn hắn bằng ánh mắt chứa chan sự sùng bái và nhẫn nhịn. Hắn cho rằng việc cô đòi hòa ly chỉ là một chiêu trò "lạt mềm buộc c.h.ặ.t", một kiểu làm mình làm mẩy thấp kém để tranh giành sự sủng ái với Lâm Mạn Mạn sau cơn bạo bệnh.
"Chỉ là dọa dẫm mà thôi." Lục Ngạn Lâm lẩm bẩm, cố nén cảm giác nghẹn ứ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, nhếch mép cười lạnh. "Một nữ nhân yếu đuối, không nhà mẹ đẻ chống lưng, mang theo vài đồng bạc lẻ thì sống được mấy ngày ở cái Kinh thành mười thước một tên trộm, trăm thước một kẻ cướp này ? Cùng lắm là dăm ba bữa, nếm đủ mùi sương gió, cô ta sẽ phải khóc lóc quỳ gối trước cổng Hầu phủ xin ta rủ lòng thương."
"Bốp!"
Một tiếng vang giòn giã cắt ngang dòng suy nghĩ tự mãn của Lục Ngạn Lâm. Hắn loạng choạng lùi lại nửa bước, trên má in hằn năm ngón tay đỏ ửng.
Thẩm Quý Lam – Thái phu nhân của Trấn Bắc Hầu phủ, mẹ ruột của hắn – đứng ngay trước mặt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì tức giận. Chiếc trâm phượng hoàng đính ngọc lục bảo trên b.úi tóc bà khẽ rung lên bần bật, đôi mắt phượng uy nghi thường ngày giờ đây hừng hực lửa giận.
"Nghiệt t.ử! Ngươi rốt cuộc đã làm cái trò hoang đường gì vậy hả?" Thẩm Quý Lam gằn giọng, ngón tay điểm thẳng vào mặt đứa con trai luôn khiến bà tự hào. "Ta vừa đi thắp hương ở Hàn Sơn Tự về, liền nghe gia đinh báo rằng Hầu phu nhân đã thu dọn hành lý rời phủ. Ngươi là đường đường Trấn Bắc Hầu, nắm trong tay mười vạn trọng binh, vậy mà lại để thê t.ử chính thất của mình dứt áo ra đi ngay giữa thanh thiên bạch nhật? Thể diện của Hầu phủ này , danh tiếng của Lục gia này , ngươi định ném cho ch.ó gặm sao ?"
Lục Ngạn Lâm nhíu mày, vuốt nhẹ bên má đau rát, giọng điệu vẫn cố chấp: "Mẹ, là do cô ta tự ý làm càn, vô cớ sinh sự. Mạn Mạn thân thể yếu ớt, con chỉ đến thăm hỏi một chút, cô ta liền giở thói ghen tuông hẹp hòi, lôi khế ước ra đòi hòa ly. Một kẻ không biết an phận như vậy , đi rồi cho khuất mắt, Hầu phủ chúng ta thiếu gì nữ nhân hiền thục để rước vào cửa?"
"Ngươi ngậm miệng lại cho ta !" Thẩm Quý Lam đập mạnh tay xuống bàn trà khiến mấy chén sứ nảy lên lanh canh. "Lâm Mạn Mạn? Lại là cái con ả Lâm Mạn Mạn đó! Ngươi bị hồ ly tinh che mắt rồi sao ? Ân tình cứu mạng năm xưa, Hầu phủ chúng ta đã dùng vàng bạc châu báu, dùng quyền lực để nâng đỡ Lâm gia suốt mấy năm nay, bấy nhiêu đó chưa đủ để trả nợ hay sao ? Uyển Tình dù là gả vào đây vì khế ước, nhưng bốn năm qua nó hầu hạ mẹ chồng, lo liệu gia sự, chưa từng có nửa lời oán thán. Ngay cả khi nó bạo bệnh thập t.ử nhất sinh, ngươi thân là phu quân lại đang ở đâu ? Đang bưng trà rót t.h.u.ố.c cho một ả tiểu thư ốm vặt xước da ngoài kia ! Ngươi nói xem, là nó vô cớ sinh sự, hay là ngươi bạc bẽo vô tình?"
Chaporia
Bình Luận (0)