Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Những lời trách mắng của Thẩm Quý Lam như những nhát b.úa nện thẳng vào đầu Lục Ngạn Lâm. Thâm tâm bà vốn là người trọng quy củ, ban đầu cũng chẳng ưa gì cuộc hôn nhân hợp đồng này . Nhưng bốn năm chung sống, sự hiếu thuận và nhẫn nhịn của Tô Uyển Tình, bà đều nhìn thấu. Một nữ nhân tốt như vậy , lại bị con trai bà ép đến mức phải xé khế ước, rũ bỏ vinh hoa phú quý để ra đi , điều này chứng tỏ sự uất ức đã lên đến tột cùng.

Lục Ngạn Lâm siết c.h.ặ.t nắm tay, cố kìm nén sự bực dọc: "Mẹ, chuyện này mẹ đừng can thiệp. Cô ta không có chỗ đi , sớm muộn gì cũng phải quay về thôi."

"Quay về?" Thẩm Quý Lam cười lạnh, ánh mắt sắc như d.a.o. "Ngươi tưởng ai cũng ngu ngốc bám lấy ngươi như ả họ Lâm kia sao ? Ta cho ngươi thời hạn ba ngày. Bằng mọi giá, phải mang kiệu tám người khiêng, đích thân đi đón Uyển Tình về đây. Nếu Hầu phủ này mất đi một người con dâu, thì ngươi cũng đừng gọi ta là mẹ nữa!"

Nói đoạn, Thẩm Quý Lam phất tay áo, quay lưng bước thẳng ra ngoài, để lại Lục Ngạn Lâm đứng bơ vơ giữa căn phòng trống trải. Lần đầu tiên trong đời, vị Trấn Bắc Hầu bách chiến bách thắng cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng. Một dự cảm chẳng lành mơ hồ dâng lên trong tâm trí hắn .

Trong khi Hầu phủ đang chìm trong cơn bão ngầm, thì tại khu sầm uất nhất của Kinh thành Đại Tề, Tô Uyển Tình đang tận hưởng bầu không khí tự do ngọt ngào.

Trút bỏ những bộ y phục lụa là rườm rà, u ám của Hầu phu nhân, cô hiện tại khoác trên người một bộ nam trang gọn gàng màu thanh thiên, tóc buộc cao tủy tiện, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy. Khuôn mặt nhợt nhạt vì bạo bệnh đã được thay thế bằng ánh mắt sáng rực, lanh lợi của một nữ cường nhân tinh anh từ thế kỷ hai mươi mốt.

"Không khí của sự độc lập, quả nhiên hít thở cũng thấy thơm." Tô Uyển Tình khẽ mỉm cười , tung đồng bạc vụn trong tay cho một đứa bé bán kẹo hồ lô bên đường.

Hành trang cô mang theo không nhiều, nhưng toàn là tinh hoa. Bốn năm làm vợ hờ, nguyên chủ tuy cam chịu nhưng không hề tiêu xài hoang phí. Những thỏi vàng ròng, ngân phiếu tích cóp từ tiền tiêu vặt hàng tháng, cộng thêm một phần của hồi môn mà Tô gia đưa tới, tất cả đều nằm gọn trong tay nải của cô. Tính nhẩm sơ qua, số vốn này dư sức để cô làm nên một trận cuồng phong trên thương trường Đại Tề.

Đi bộ qua hai con phố lớn, bước chân Tô Uyển Tình dừng lại trước một tòa kiến trúc ba tầng bằng gỗ chạm trổ, nằm ngay ngã tư sầm uất nhất nhì Kinh thành. Trên tấm biển gỗ phủ đầy bụi mờ, ba chữ vàng "Tình Thiên Các" sơn son thiếp vàng đã bắt đầu bong tróc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-gia-hoi-han-do-mat-nai-ni-ky-lai-khe-uoc/chuong-4.html.]

Đây từng là một t.ửu lâu danh tiếng, nhưng hiện tại cửa đóng then cài, vắng tanh như chùa bà Đanh.

Tô Uyển Tình nhếch mép. Ký ức của nguyên chủ cho biết , t.ửu lâu này do Lão Trần làm chủ, nhưng dạo gần đây bị một thế lực ngầm chèn ép, đầu bếp bỏ đi , nợ nần chồng chất, đang phải treo biển bán tống bán tháo. Đối với người khác, đây là một mớ bòng bong không ai dám đụng. Nhưng đối với một giám đốc điều hành từng vực dậy vô số công ty sắp phá sản ở hiện đại như cô, đây chính là "miếng mồi béo bở" bị định giá sai.

Cô đẩy cửa bước vào . Bên trong, bàn ghế lộn xộn, mạng nhện giăng mắc. Lão Trần, một ông lão gầy gò, râu tóc bạc phơ đang ngồi gục đầu bên bàn tính, thở ngắn than dài.

"Tiểu ca, t.ửu lâu đóng cửa rồi , không tiếp khách." Lão Trần xua tay, giọng khàn đặc mệt mỏi.

Tô Uyển Tình kéo một chiếc ghế trúc, thản nhiên ngồi xuống đối diện, gõ gõ cây quạt lên mặt bàn: " Tôi không đến uống rượu. Tôi đến mua lại Tình Thiên Các."

Lão Trần giật mình ngẩng phắt lên, đôi mắt nheo lại đ.á.n.h giá nam nhân vóc dáng nhỏ nhắn trước mặt. Nhìn kỹ đường nét thanh tú và yết hầu không tồn tại, lão sống ở Kinh thành mấy chục năm, làm sao không nhận ra đây là nữ phẫn nam trang. Lão cười khổ: "Cô nương, đừng trêu chọc lão tẩu này nữa. Chỗ này đang vướng khoản nợ ba ngàn lượng bạc trắng với phường vay lãi. Ai mua nó, tức là gánh cục nợ vào người . Cô nương chân yếu tay mềm, về nhà thêu thùa đi , chốn thương trường này nuốt người không nhả xương đâu ."

Tô Uyển Tình không hề phật ý. Cô thong thả rót một chén trà nguội, nhấp một ngụm rồi mỉm cười sắc bén:

"Ba ngàn lượng nợ xấu , lưu lượng khách bằng không , danh tiếng đang ở đáy vực. Ông nói đúng, đây là một cục nợ. Nhưng ..." Cô vươn người tới trước , ánh mắt lộ ra sự tự tin áp đảo. "... Vị trí ngã tư này là yết hầu giao thương của Kinh thành, phía Bắc thông ra bến thuyền, phía Nam dẫn thẳng đến phố mua sắm của giới quý tộc. Cấu trúc ba tầng thiết kế giếng trời thu sáng cực tốt , thích hợp làm khu VIP riêng biệt. Nếu ông bán cho bọn vay lãi, chúng sẽ siết nợ và ép giá ông xuống chỉ còn năm trăm lượng, tống cổ cả nhà ông ra đường. Nhưng nếu ông bán cho tôi , tôi sẽ trả ông một ngàn lượng tiền mặt để dưỡng lão, đồng thời gánh toàn bộ khoản nợ ba ngàn lượng kia . Thế nào?"

Lão Trần sững sờ, đôi bàn tay run rẩy bám c.h.ặ.t lấy mép bàn. Lời phân tích của cô gái trẻ sắc sảo, trúng phăng mọi t.ử huyệt của ông lúc này . Quả thực, bọn vay lãi đang ép ông bán lại cơ ngơi này với giá rẻ mạt, ông đang đứng bên bờ vực phải bán vợ đợ con.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...