Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Cô... cô nương nói thật chứ? Một ngàn lượng tiền mặt, cộng thêm gánh nợ? Cô lấy đâu ra bản lĩnh để trả nợ cho đám giang hồ đó?" Lão Trần nuốt nước bọt, nửa tin nửa ngờ.
"Làm kinh doanh, quan trọng nhất là tầm nhìn và dòng tiền." Tô Uyển Tình rút từ trong tay nải ra một xấp ngân phiếu của Tiền trang uy tín nhất Đại Tề, đặt phịch xuống bàn. "Tiền ở đây. Giấy trắng mực đen, khế ước sang nhượng ký ngay bây giờ. Còn việc tôi làm cách nào để đối phó với đám vay lãi, đó là bí mật thương nghiệp của tôi , ông không cần bận tâm."
Thái độ dứt khoát, uy lực bức người của cô khiến Lão Trần bị khuất phục hoàn toàn . Cầm xấp ngân phiếu trên tay, nước mắt ông lão chực trào. Ông vội vã lấy giấy b.út, run run viết khế ước sang nhượng, ấn triện đỏ ch.ót được đóng xuống.
Kể từ giây phút này , Tình Thiên Các chính thức đổi chủ.
Tô Uyển Tình đứng giữa t.ửu lâu rộng lớn, hít một hơi thật sâu. Không còn là Hầu phu nhân bù nhìn , không còn là cái bóng mờ nhạt sau lưng Lục Ngạn Lâm. Cô là Tô Uyển Tình – bà chủ của Tình Thiên Các, viên gạch đầu tiên trong đế chế thương nghiệp mà cô sẽ xây dựng tại triều đại này .
"Bắt đầu công cuộc dọn dẹp thôi." Cô xắn tay áo, trong mắt rực sáng ngọn lửa nhiệt huyết. "Bước một: Cải tổ nhân sự. Bước hai: Tung chiến dịch marketing giật gân. Phải làm cho cái Kinh thành này biết , nữ nhân một khi đã tập trung sự nghiệp thì đáng sợ đến mức nào."
Cùng lúc đó, tại thư phòng của Trấn Bắc Hầu phủ.
Bầu không khí u ám đến mức có thể vắt ra nước. Lục Ngạn Lâm ngồi sau án thư, ngón tay gõ từng nhịp chậm rãi, đầy áp lực lên mặt bàn gỗ t.ử đàn. Những lời mắng c.h.ử.i của mẹ vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng sự tự tôn của một nam nhân khiến hắn không cho phép mình thỏa hiệp dễ dàng.
"Lão Trần!" Hắn cất giọng trầm đục gọi tên thủ hạ thân tín nhất.
Một bóng đen lướt vào , cung kính quỳ một gối xuống sàn: "Có thuộc hạ, bẩm Hầu gia."
"Đi điều tra xem." Lục Ngạn Lâm nhíu mày, giọng điệu cố tỏ ra khinh khỉnh, thờ ơ. "Xem phu... xem Tô Uyển Tình đang ở đâu . Có phải đang trốn trong một khách điếm tồi tàn nào đó, khóc lóc ỉ ôi, tiền bạc cạn kiệt rồi không ? Cứ để cô ta chịu khổ thêm một ngày cho nhớ đời, ngày mai ngươi đem kiệu đến đón, nói rằng ta rủ lòng từ bi cho phép cô ta bước qua cổng phụ để về."
Trong thâm tâm, Lục Ngạn Lâm đã vẽ sẵn một kịch bản hoàn hảo. Tô Uyển Tình rời khỏi vòng tay bảo bọc của hắn sẽ như cá rời khỏi nước, hoảng loạn, sợ hãi và hối hận tột cùng. Chỉ cần hắn chìa tay ra , cô sẽ lập tức bám lấy, ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ.
Thế nhưng, Lão Trần
không
lập tức nhận lệnh rời
đi
. Gương mặt
người
thủ hạ già dặn hiện lên vẻ bối rối tột độ, trán rịn mồ hôi hột. Lão lắp bắp: "Bẩm... bẩm Hầu gia... Thuộc hạ
đã
cho
người
âm thầm theo sát phu nhân từ lúc ngài
ấy
rời phủ
rồi
ạ.
"
"Ồ? Vậy cô ta đang khóc ở đâu ?" Lục Ngạn Lâm nhướn mày, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nửa miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-gia-hoi-han-do-mat-nai-ni-ky-lai-khe-uoc/chuong-5.html.]
"Dạ... Phu nhân không khóc ạ." Lão Trần nuốt nước bọt, nhắm c.h.ặ.t mắt báo cáo: "Phu nhân vừa dùng ngân phiếu một ngàn lượng bạc trắng, mua đứt lại toàn bộ mặt bằng của Tình Thiên Các ở ngã tư phố sầm uất nhất. Hiện tại... hiện tại ngài ấy đang sai người đập phá dọn dẹp, lại còn dán cáo thị tuyển mộ đầu bếp và tiểu nhị với mức lương cao gấp đôi thị trường. Phu nhân còn... còn tuyên bố, từ nay về sau tự lập môn hộ, không dính dáng gì đến Hầu phủ chúng ta nữa!"
"Ngươi nói cái gì?!"
Nụ cười trên môi Lục Ngạn Lâm cứng đờ, sau đó vụt tắt hoàn toàn . Hắn bật dậy khỏi ghế, lực mạnh đến mức khiến chiếc ghế gỗ t.ử đàn ngã chỏng trơ ra sàn. Đôi mắt sắc lạnh thường ngày trợn trừng, chứa đầy sự ngỡ ngàng và chấn động.
Mua t.ửu lâu? Tự lập môn hộ? Nữ nhân luôn yếu ớt, chỉ biết thêu thùa may vá và chờ đợi hắn về mỗi đêm kia , lại dám dùng tiền mua lại một cơ sở kinh doanh, đường hoàng lộ diện trước bàn dân thiên hạ?
"Khốn kiếp!" Lục Ngạn Lâm gầm lên, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Cảm giác mất mát đột ngột ập đến, sắc bén và tàn nhẫn như một lưỡi d.a.o cứa thẳng vào tim. Hắn bỗng nhận ra , sự dứt khoát của Tô Uyển Tình ở chương trước không phải là trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t. Cô thực sự muốn cắt đứt với hắn , thực sự muốn vứt bỏ hắn như vứt một thứ rác rưởi không hơn không kém.
Sự kiểm soát tuyệt đối của hắn đối với cuộc hôn nhân này đã hoàn toàn sụp đổ.
"Chuẩn bị xe ngựa!" Lục Ngạn Lâm nghiến răng trèo trẹo, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ rực. Hắn sải bước dài ra khỏi thư phòng, sát khí bừng bừng tỏa ra khiến thị vệ xung quanh phải rùng mình lùi lại . "Ta phải đích thân đến Tình Thiên Các xem thử, cô ta lấy đâu ra cái gan tày trời đó!"
Chiếc xe ngựa của Trấn Bắc Hầu phủ lao v.út đi trong ánh chiều tà, mang theo cơn thịnh nộ và một nỗi hoang mang sâu sắc mà chính Lục Ngạn Lâm cũng chưa kịp gọi tên, hướng thẳng đến nơi người con gái ấy đang bắt đầu một cuộc đời mới, rực rỡ và hoàn toàn không có hắn .
Bánh xe ngựa khảm nạm huy hiệu Trấn Bắc Hầu phủ nghiến rào rạo trên mặt đường lát đá xanh, dừng lại cái "két" trước ngã tư sầm uất nhất kinh thành.
Lục Ngạn Lâm vén rèm bước xuống, đôi mày kiếm cau c.h.ặ.t lại . Đập vào mắt hắn là mặt tiền rộng lớn của Tình Thiên Các đang trong giai đoạn đập phá và cải tạo. Tiếng b.úa đục vang lên chan chát, mạt cưa và bụi gỗ bay lả tả trong không trung. Lão Trần lùi lại phía sau , không dám thở mạnh khi thấy sắc mặt Hầu gia nhà mình đã trầm xuống như nước đọng mùa đông.
Thế nhưng, mọi sự tức giận, mọi lời chất vấn đã chuẩn bị sẵn trong đầu Lục Ngạn Lâm bỗng chốc nghẹn lại nơi cổ họng khi ánh mắt hắn chạm phải một bóng dáng đang đứng giữa đống ngổn ngang.
Chaporia
Bình Luận (0)