Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tô Uyển Tình không mặc những bộ y phục lụa là rườm rà, u tối như lúc ở Hầu phủ. Nàng diện một bộ váy áo gọn gàng màu xanh thiên thanh, ống tay áo xắn cao để lộ đoạn cổ tay trắng ngần. Mái tóc đen nhánh chỉ b.úi giản dị bằng một cây trâm gỗ. Nàng đang cầm một cuộn giấy vẽ họa đồ kiến trúc, ngón tay thanh mảnh chỉ trỏ, lớn tiếng dặn dò đám thợ mộc cách bố trí lại cầu thang và mở rộng các khung cửa sổ để đón ánh sáng.
Dưới ánh nắng chiều tà rực rỡ, khuôn mặt lấm tấm vài vệt bụi gỗ của nàng lại tỏa sáng một cách lạ kỳ. Đôi mắt trong veo, kiên định và tràn đầy sức sống. Nụ cười nở trên môi nàng rạng rỡ, tự tin đến mức khiến trái tim Lục Ngạn Lâm đột ngột lỡ một nhịp.
Đây là Tô Uyển Tình sao ? Là nữ nhân yếu ớt, quanh năm suốt tháng chỉ biết ru rú trong viện t.ử, mỏi mòn chờ đợi hắn về, hễ mở miệng là rơm rớm nước mắt đó sao ?
Cảm giác hoang mang xen lẫn một chút bực bội xông thẳng lên não. Lục Ngạn Lâm sải bước bước qua đống gỗ ngổn ngang, giọng nói trầm khàn vang lên, mang theo uy áp quen thuộc: "Tô Uyển Tình, nàng đang làm cái trò gì ở đây?"
Nghe tiếng gọi, Tô Uyển Tình từ từ xoay người lại . Nụ cười tươi tắn trên môi nàng khi đang nói chuyện với đám thợ mộc lập tức vụt tắt, thay vào đó là một vẻ lạnh nhạt, xa cách đến thấu xương. Ánh mắt nàng nhìn hắn không còn sự si mê, không còn sự trông ngóng, mà tĩnh lặng như nhìn một kẻ xa lạ qua đường.
"Hầu gia đến rồi sao ?" Tô Uyển Tình phủi phủi bụi trên tay, nhạt giọng đáp. "Ngài nhường đường một chút, đừng cản trở thợ thuyền của ta khuân vác."
Sự dửng dưng của nàng như một gáo nước lạnh tát thẳng vào ngọn lửa giận dữ của Lục Ngạn Lâm. Hắn tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay nàng: "Nàng làm mình làm mẩy đã đủ chưa ? Lấy bạc tích cóp đi mua t.ửu lâu, nàng nghĩ buôn bán là trò trẻ con sao ? Lập tức theo ta về phủ, mẫu thân đang vô cùng tức giận. Chuyện nàng càn quấy hôm nay, ta có thể đứng ra nói giúp vài câu..."
"Buông tay!" Tô Uyển Tình dùng sức hất mạnh tay hắn ra , ánh mắt sắc lẹm. "Lục Ngạn Lâm, ngài bị điếc hay là trí nhớ có vấn đề? Khế ước phu thê ta đã ném trả cho ngài, ta và ngài hiện tại không còn bất cứ quan hệ gì. Tình Thiên Các này là do một tay ta bỏ tiền ra mua, ta làm chưởng quỹ, ta tự lập môn hộ. Ngài lấy tư cách gì mà quản ta ?"
"Nàng là thê t.ử danh chính ngôn thuận của ta !" Lục Ngạn Lâm gầm lên, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng.
"Chỉ là
trên
danh nghĩa." Tô Uyển Tình nhếch mép
cười
mỉa mai, khoanh tay
trước
n.g.ự.c. "Bốn năm qua, ngài bận rộn chăm sóc 'ân nhân' của ngài, để
ta
cô độc trong viện t.ử lạnh lẽo. Lúc
ta
bạo bệnh thập t.
ử nhất sinh, phu quân của
ta
đang ở
đâu
? Giờ
ta
đã
bước
ra
khỏi cái l.ồ.ng son đó, ngài
lại
chạy đến đây diễn trò thâm tình cái gì? Lục Ngạn Lâm, thu
lại
sự bố thí của ngài
đi
, Tô Uyển Tình
ta
không
cần nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-gia-hoi-han-do-mat-nai-ni-ky-lai-khe-uoc/chuong-6.html.]
Từng chữ, từng câu như những mũi kim đ.â.m thẳng vào màng nhĩ Lục Ngạn Lâm. Hắn sững sờ. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn nhìn chằm chằm vào người nữ nhân trước mặt, đột nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nàng không nói dối. Nàng thực sự không cần hắn nữa.
Đúng lúc bầu không khí giữa hai người đang căng thẳng đến mức tưởng chừng có thể bốc cháy, thì một giọng nói nũng nịu, yếu ớt vang lên từ ngoài cửa.
"Ngạn Lâm ca ca... Tỷ tỷ..."
Lục Ngạn Lâm quay đầu lại . Lâm Mạn Mạn mặc một bộ y phục màu trắng mỏng manh, sắc mặt nhợt nhạt, được nha hoàn dìu bước vào Tình Thiên Các. Đôi mắt ả ta ầng ậc nước, dáng vẻ liễu rủ trong gió khiến bất kỳ nam nhân nào nhìn thấy cũng sinh lòng thương xót.
Thế nhưng, khi ánh mắt Lâm Mạn Mạn lướt qua Tô Uyển Tình, một tia ghen tị ác độc lóe lên rồi nhanh ch.óng bị che giấu. Ả ta nghe hạ nhân báo lại Lục Ngạn Lâm vứt bỏ công việc, tức tốc chạy đến tìm Tô Uyển Tình, trong lòng liền dâng lên một hồi hoảng loạn. Ả tuyệt đối không thể để tiện nhân này có cơ hội quay lại Hầu phủ, đe dọa vị trí của ả.
"Mạn Mạn, sao muội lại đến đây? Cơ thể muội còn đang yếu cơ mà?" Lục Ngạn Lâm nhíu mày, theo bản năng bước tới đỡ lấy ả.
Lâm Mạn Mạn rơm rớm nước mắt, lắc đầu quầy quậy: "Muội nghe nói tỷ tỷ vì giận muội mà dọn ra khỏi Hầu phủ, muội trong lòng bứt rứt không yên. Ngạn Lâm ca ca, huynh đừng mắng tỷ ấy . Đều là lỗi của muội , là muội thân thể ốm yếu làm liên lụy đến huynh , khiến tỷ tỷ hiểu lầm..."
Nói rồi , ả ta quay sang nhìn Tô Uyển Tình, nghẹn ngào: "Tỷ tỷ, muội biết tỷ chán ghét muội . Nhưng Ngạn Lâm ca ca thực sự rất quan tâm tỷ. Tỷ đừng vì giận dỗi muội mà vứt bỏ phu quân, vứt bỏ gia đình. Tỷ đ.á.n.h muội , mắng muội cũng được , xin tỷ hãy theo Ngạn Lâm ca ca về phủ đi ."
Vở kịch trà xanh quen thuộc lại bắt đầu. Nếu là nguyên chủ trước kia , chắc chắn đã tức đến mức rơi nước mắt, cãi vã ầm ĩ để rồi bị Lục Ngạn Lâm kết tội là "độc ác, không biết điều". Nhưng Tô Uyển Tình hiện tại mang trong mình linh hồn của một nữ cường nhân hiện đại, dăm ba cái trò vặt vãnh này trong mắt nàng chẳng khác nào tấu hài.
Nàng ung dung kéo một chiếc ghế gỗ, ngồi vắt chéo chân, tay chống cằm nhìn Lâm Mạn Mạn diễn kịch: "Nói xong chưa ? Xong rồi thì mời hai vị ra ngoài. Chỗ ta đang thi công, bụi bặm hôi hám, làm bẩn váy áo tinh sương của Lâm tiểu thư thì ta không đền nổi đâu ."
Chaporia
Bình Luận (0)