Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thái độ nước đổ lá khoai của Tô Uyển Tình khiến Lâm Mạn Mạn cứng họng. Ả c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới , ánh mắt lóe lên một tia thâm độc. Ả quyết định tung chiêu bài cuối cùng.

"Tỷ tỷ... Tỷ vẫn chưa nguôi giận sao ?" Lâm Mạn Mạn quay sang nha hoàn bên cạnh, ra hiệu. Tên nha hoàn lập tức tiến đến chiếc bàn nhỏ gần đó, rót ra hai chén trà từ ấm trà thợ mộc vừa pha.

Lâm Mạn Mạn bưng chén trà , bước từng bước run rẩy đến trước mặt Tô Uyển Tình. "Tỷ tỷ, muội kính tỷ chén trà này , coi như là nhận lỗi . Xin tỷ uống cạn, bỏ qua mọi ân oán trước kia , cùng Ngạn Lâm ca ca trở về..."

"Ta không khát." Tô Uyển Tình lạnh lùng hất tay, không thèm nhận.

"Tỷ tỷ..." Lâm Mạn Mạn nước mắt lã chã rơi, dáng vẻ tủi thân tột độ. Ả quay sang nhìn Lục Ngạn Lâm với ánh mắt cầu cứu. Lục Ngạn Lâm nhíu mày, định lên tiếng khuyên can, thì đột nhiên, biến cố xảy ra .

Lâm Mạn Mạn c.ắ.n răng, nghẹn ngào nói : "Nếu tỷ tỷ chê bai, vậy muội xin tự uống chén trà này để tạ tội."

Nói đoạn, ả nâng chén trà lên, dốc cạn vào miệng. Nhưng chỉ vừa nuốt xuống được vài giây, sắc mặt Lâm Mạn Mạn đột ngột biến đổi. Ả đ.á.n.h rơi chén trà vỡ choang trên mặt đất, hai tay ôm lấy cổ họng, đôi mắt trợn ngược lên đau đớn.

"Á... Đau... Đau quá..." Lâm Mạn Mạn rên rỉ, cả người lảo đảo rồi ngã vật ra sàn. Một ngụm m.á.u đen ngòm từ miệng ả trào ra , nhuộm đỏ cả vạt áo trắng tinh.

"Tiểu thư! Tiểu thư!" Nha hoàn của ả hét lên thất thanh, nhào tới ôm lấy Lâm Mạn Mạn, rồi quay ngoắt sang chỉ thẳng tay vào mặt Tô Uyển Tình, gào khóc t.h.ả.m thiết: "Trời ơi! Trong trà có độc! Hầu phu nhân hạ độc muốn g.i.ế.c tiểu thư nhà ta ! Hầu gia, ngài phải làm chủ cho tiểu thư!"

Đám thợ mộc xung quanh hoảng sợ lùi lại , bắt đầu xì xào bàn tán.

Đồng t.ử Lục Ngạn Lâm co rụt lại . Hắn lao tới, ôm lấy thân thể đang co giật của Lâm Mạn Mạn. Máu đen dính đầy tay hắn . Sự hoảng loạn và phẫn nộ bùng lên, hắn ngẩng phắt đầu nhìn Tô Uyển Tình, gầm lên như dã thú: "Tô Uyển Tình! Nàng điên rồi sao ? Dù nàng có ghen tuông oán hận đến đâu , sao có thể dùng độc thủ tàn độc như vậy ?!"

Đối mặt với cơn thịnh nộ có thể thiêu rụi mọi thứ của Lục Ngạn Lâm, và ánh mắt đắc ý lóe lên rất nhanh trong đôi mắt đang giả vờ đờ đẫn của Lâm Mạn Mạn, Tô Uyển Tình không hề lùi bước. Nàng không khóc lóc, không thanh minh, cũng không hề tỏ ra sợ hãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-gia-hoi-han-do-mat-nai-ni-ky-lai-khe-uoc/chuong-7.html.]

Khóe môi nàng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo đến rợn người .

"Ngậm cái miệng ồn ào của ngài lại , Lục Ngạn Lâm.

" Tô Uyển Tình gắt gỏng, thanh âm trong trẻo nhưng mang theo uy lực áp đảo khiến tiếng gầm của vị Hầu gia bỗng chốc nghẹn lại .

Nàng đứng dậy, sải bước dứt khoát về phía Lâm Mạn Mạn. Lục Ngạn Lâm theo bản năng muốn dang tay bảo vệ ả, nhưng Tô Uyển Tình đã nhanh hơn. Nàng ngồi xổm xuống, một tay túm lấy cằm Lâm Mạn Mạn, ép ả phải ngẩng mặt lên.

"Nàng muốn làm gì?!" Lục Ngạn Lâm hoảng hốt.

"Kiểm tra t.h.i t.h.ể chứ làm gì." Tô Uyển Tình lạnh nhạt đáp, ngón tay cái ấn mạnh vào nhân trung và lật mí mắt của Lâm Mạn Mạn lên xem xét. Ả ta giật mình , muốn vùng vẫy nhưng lực tay của Tô Uyển Tình quá mạnh.

Ký ức của nữ cường nhân hiện đại kết hợp với những kiến thức sinh tồn và hóa học cơ bản giúp não bộ nàng phân tích tình huống với tốc độ ánh sáng.

"Mạch đập nhanh nhưng không hỗn loạn. Đồng t.ử không giãn, lòng trắng mắt không có tơ m.á.u đỏ. Môi và đầu ngón tay không hề tím tái." Tô Uyển Tình buông cằm ả ra , lấy chiếc khăn tay lau sạch những ngón tay của mình như vừa chạm vào thứ gì dơ bẩn lắm. Sau đó, nàng nhặt mảnh vỡ của chén trà lên, đưa lên mũi ngửi thử.

"Trà là do thợ mộc của ta tự pha bằng lá vối tươi để giải khát, hoàn toàn bình thường." Tô Uyển Tình đứng thẳng người , ánh mắt sắc bén như d.a.o quét qua Lâm Mạn Mạn đang thở dốc trên mặt đất. "Tuy nhiên, trong bãi nôn của Lâm tiểu thư lại sực nức mùi chua của quả Toan Mộc xen lẫn mùi tanh của nhựa cây Tỳ Bà."

"Nàng nói bậy bạ cái gì vậy ?" Lục Ngạn Lâm cau mày, hoàn toàn không hiểu những thuật ngữ y lý mà nàng vừa thốt ra .

"Ngài không hiểu thì để ta giải thích cho ngài nghe , Hầu gia." Tô Uyển Tình đi tới, dùng mũi giày gạt nhẹ vạt áo của tên nha hoàn đang quỳ bên cạnh. "Quả Toan Mộc đun sôi với nhựa Tỳ Bà, phơi khô nghiền thành bột, giấu ở trong móng tay hoặc cổ tay áo. Khi bưng chén trà , chỉ cần lén b.úng nhẹ một chút vào nước ấm. Thứ bột này không phải là độc d.ư.ợ.c, nó chỉ là một loại t.h.u.ố.c gây kích ứng niêm mạc dạ dày cực mạnh. Uống vào sẽ ngay lập tức gây co thắt thực quản, nôn mửa dữ dội, và đặc biệt là dịch nôn sẽ chuyển sang màu đen sẫm giống hệt như trúng độc thạch tín."

Đám đông xung quanh ồ lên kinh ngạc. Lâm Mạn Mạn sắc mặt từ nhợt nhạt chuyển sang trắng bệch, cả cơ thể thực sự run rẩy chứ không phải giả vờ nữa. Ả lắp bắp: "Tỷ tỷ... Tỷ ngậm m.á.u phun người ... Rõ ràng là tỷ muốn hại muội ..."

"Ta ngậm m.á.u phun người ?" Tô Uyển Tình cười khẩy. Nàng đột nhiên bước tới, tóm lấy cổ tay phải của Lâm Mạn Mạn, giơ lên cao trước mặt Lục Ngạn Lâm. "Hầu gia, ngài tự mình mở to con mắt ra mà nhìn . Nếu ta hạ độc vào trong ấm trà , vậy tại sao trên móng tay ngón trỏ và viền tay áo của bạch nguyệt quang nhà ngài lại dính đầy thứ bột màu nâu nhạt này ? Đừng nói với ta là Lâm tiểu thư có sở thích bốc đất ăn nhé?"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...