Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lục Ngạn Lâm sững sờ. Ánh mắt hắn chầm chậm di chuyển đến ngón tay của Lâm Mạn Mạn. Quả thực, ở kẽ móng tay và viền tay áo lụa trắng tinh khôi của ả, có vương lại một lớp bột mỏng màu nâu nhạt, tỏa ra mùi chua tanh nhè nhẹ y hệt như mùi từ bãi nôn.
Bầu không khí trong Tình Thiên Các tĩnh lặng như tờ. Tiếng b.úa đục cũng đã ngừng bặt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lâm Mạn Mạn.
"Không... Không phải ... Ngạn Lâm ca ca, huynh tin muội ... Là tỷ ấy vu oan cho muội !" Lâm Mạn Mạn hoảng loạn tột độ, ả cố gắng rụt tay lại , vội vàng giấu ra sau lưng, nước mắt giàn giụa.
Nhưng chính hành động giấu giếm đầy chột dạ ấy lại là nhát b.úa cuối cùng đập nát lớp vỏ bọc hoàn hảo của ả.
Lục Ngạn Lâm buông thõng hai tay. Hắn nhìn Lâm Mạn Mạn, người con gái mà hắn luôn đinh ninh là trong sáng, thánh thiện, người đã "bất chấp tính mạng" cứu hắn năm xưa. Vậy mà giờ đây, trước những bằng chứng rành rành và logic sắc bén không thể chối cãi của Tô Uyển Tình, hình tượng con thiên nga trắng muốt ấy bỗng chốc nứt toác, để lộ ra lớp vảy rắn độc xấu xí bên trong.
Nàng ta tự hạ t.h.u.ố.c kích ứng chính mình , chịu đựng đau đớn nôn mửa, chỉ để vu oan cho Tô Uyển Tình ngay trước mặt hắn ? Tâm cơ này , thủ đoạn này , rốt cuộc là sâu hiểm đến mức nào?
"Mạn Mạn..." Giọng Lục Ngạn Lâm khàn đặc, mang theo sự thất vọng và một luồng khí lạnh lẽo khiến ả ta rùng mình . "Đủ rồi ."
"Ngạn Lâm ca ca..."
"Ta nói ĐỦ RỒI!" Lục Ngạn Lâm quát lớn, âm thanh chấn động khiến tên nha hoàn sợ hãi ngã phịch xuống đất. Hắn đứng phắt dậy, không thèm đỡ Lâm Mạn Mạn thêm một lần nào nữa.
Cảm giác bị lừa dối, bị dắt mũi như một tên ngốc khiến lòng tự tôn của vị Trấn Bắc Hầu bị chà đạp dữ dội. Hắn xoay người , nhìn về phía Tô Uyển Tình. Nàng vẫn đứng đó, lưng thẳng tắp, ánh mắt trong veo nhưng lạnh lùng như sương giá mùa đông, tựa như đang thưởng thức một màn kịch tồi tàn không hơn không kém.
Một sự xấu hổ tột cùng dâng lên trong lòng Lục Ngạn Lâm. Hắn đã từng nghĩ nàng là kẻ nông cạn, hay ghen tuông. Nhưng hôm nay, người đứng ở vị thế cao hơn, người dùng trí tuệ và sự bình tĩnh để x.é to.ạc mọi âm mưu, lại chính là người thê t.ử mà hắn đã lạnh nhạt suốt bốn năm qua.
"Uyển Tình..." Lục Ngạn Lâm mấp máy môi, muốn nói một lời xin lỗi , muốn giải thích rằng hắn không hề cố ý bênh vực kẻ ác.
Nhưng Tô Uyển Tình không cho hắn cơ hội đó. Nàng vẫy tay gọi đám thợ mộc: "Các vị, quét dọn sạch sẽ đống bẩn thỉu trên sàn đi . Tình Thiên Các của chúng ta sắp khai trương, là nơi tiếp đãi bậc anh tài, chứ không phải sân khấu cho phường hát tuồng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-gia-hoi-han-do-mat-nai-ni-ky-lai-khe-uoc/chuong-8.html.]
Nói xong, nàng
nhìn
thẳng
vào
mắt Lục Ngạn Lâm, gằn từng chữ: "Hầu gia, mang
người
của ngài cút khỏi chỗ của
ta
.
Từ nay về
sau
, đừng đem những thứ dơ bẩn
này
làm
bẩn mắt
ta
nữa."
Tô Uyển Tình dứt khoát quay lưng bước vào phía trong, để lại cho Lục Ngạn Lâm một bóng lưng kiêu hãnh và tuyệt tình.
Lục Ngạn Lâm đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay siết c.h.ặ.t thành quyền đến mức nổi đầy gân xanh. Hắn hít một hơi thật sâu, ra lệnh cho lão Trần đưa Lâm Mạn Mạn đang khóc lóc t.h.ả.m thiết lên xe ngựa. Khi quay người rời khỏi Tình Thiên Các, Lục Ngạn Lâm ngoái đầu nhìn lại một lần nữa.
Trái tim hắn như bị ai đó khoét đi một mảng lớn. Sự vạch trần ngày hôm nay không chỉ làm sụp đổ hình tượng của bạch nguyệt quang, mà còn gieo vào tâm trí hắn một hạt mầm nghi ngờ vô cùng đáng sợ. Nếu Lâm Mạn Mạn có thể dùng thủ đoạn thâm độc này để vu oan cho Uyển Tình... vậy ân tình cứu mạng năm xưa, sự thuần khiết yếu đuối suốt bốn năm qua, rốt cuộc có bao nhiêu phần là sự thật?
Bầu trời kinh thành kéo mây đen vần vũ, báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa ập đến, không chỉ trên đỉnh đầu, mà còn trong chính nội tâm của vị Hầu gia cao ngạo.
Ba ngày sau vụ náo loạn nực cười của Lâm Mạn Mạn, Tình Thiên Các chính thức vén màn khai trương.
Tiếng pháo nổ vang rền cả một góc con phố sầm uất nhất kinh thành Đại Tề, xác pháo đỏ rực trải dài như một tấm t.h.ả.m hoa đón hỉ sự. Bầu không khí náo nhiệt thu hút hàng trăm bá tánh và văn nhân mặc khách tò mò dừng chân. Giữa khung cảnh rộn rã ấy , Tô Uyển Tình đứng trước cửa lớn, dung mạo thanh tao thoát tục nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ sắc sảo, tự tin của một người nắm quyền điều binh khiển tướng.
Nàng mặc một thân y phục lụa tơ tằm màu xanh ngọc bích, tóc b.úi cao bằng một cây trâm gỗ mộc mạc, hoàn toàn rũ bỏ lớp phấn son u buồn, bi lụy của vị Hầu phu nhân bị ghẻ lạnh ngày trước . Giờ đây, nàng là chưởng quầy của Tình Thiên Các, là người làm chủ cuộc đời mình .
"Các vị khách quan, hôm nay Tình Thiên Các khai trương, tiểu điếm có chuẩn bị một số ưu đãi chưa từng có tại kinh thành!" Tô Uyển Tình cất giọng trong trẻo, dõng dạc tuyên bố trước đám đông.
Nàng đưa tay ra hiệu, mấy tên tiểu nhị lập tức bưng ra những tấm bảng gỗ được khắc chữ nắn nót. Bằng tư duy nhạy bén của một nữ tinh anh hiện đại, Tô Uyển Tình đã áp dụng những chiến lược thu hút khách hàng chưa từng xuất hiện ở thời đại này . Nàng phát hành "Thẻ Khách Quý" chia làm ba bậc: Trúc Tử, Bạch Ngọc và T.ử Kim. Khách nạp tiền trước vào thẻ không chỉ được giảm giá mà còn được ưu tiên phòng khách riêng trên lầu hai. Chưa dừng lại ở đó, nàng còn tung ra chiêu bài "Đồng giá thể nghiệm" cho các món điểm tâm mới lạ, kèm theo chương trình bốc thăm trúng thưởng vò rượu Nữ Nhi Hồng ủ mười năm.
Đặc biệt nhất, Tô Uyển Tình cho kê một chiếc án thư bằng gỗ lim ngay giữa sảnh, bên trên bày sẵn giấy Tuyên Thành, b.út lông sói và mực tàu thượng hạng. Nàng mỉm cười tuyên bố: "Bất kỳ vị Nho sinh, Tài t.ử nào có thể để lại một bài thơ hay ca ngợi cảnh sắc kinh thành ngay tại đây, Tình Thiên Các xin đài thọ toàn bộ chi phí rượu thịt trong ngày hôm nay!"
Chaporia
Bình Luận (0)