Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chiêu bài này lập tức đ.á.n.h trúng tâm lý thích thể hiện tài năng và danh vọng của giới văn nhân. Chỉ trong chốc lát, Tình Thiên Các chật nín người . Tiếng hò dô cạn chén, tiếng ngâm thơ vịnh nguyệt, tiếng khen ngợi món ăn ngon vang lên không ngớt. Sổ sách thu chi trên quầy của Tô Uyển Tình lật từng trang liên tục, những thỏi bạc trắng xóa không ngừng chảy vào hộc tủ. Đôi môi nàng nở một nụ cười rạng rỡ, tự do tự tại, một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng mà suốt bốn năm qua chưa từng hiện diện.
Cách đó không xa, bên kia đường, một chiếc xe ngựa màu đen phủ rèm gấm đang đậu im lìm dưới bóng cây hòe cổ thụ.
Bên trong xe, Lục Ngạn Lâm lẳng lặng vén một góc rèm, đôi mắt sâu thẳm ghim c.h.ặ.t vào bóng dáng bận rộn mà tỏa sáng rực rỡ của Tô Uyển Tình. Trái tim hắn như bị ai đó bóp nghẹt, dâng lên một cỗ tư vị chua xót khó tả. Nàng rời khỏi hắn , không hề tiều tụy, không hề khóc lóc oán than. Ngược lại , nàng sống tốt hơn bao giờ hết. Nàng tựa như một viên ngọc quý bị lớp bụi mờ của Hầu phủ che lấp suốt bốn năm, nay vừa thoát ra ngoài lập tức phát ra thứ ánh sáng ch.ói lòa khiến người ta không thể rời mắt.
Sự hối hận len lỏi trong từng huyết quản của vị Trấn Bắc Hầu cao ngạo. Hắn đã bỏ lỡ thứ gì thế này ?
Đúng lúc đó, một biến cố nhỏ xảy ra . Từ đầu phố, sáu bảy gã đàn ông bặm trợn, tay lăm lăm gậy gộc rẽ đám đông bước tới. Tên cầm đầu mặt đầy sẹo, nhổ toẹt bãi nước bọt xuống thềm cửa Tình Thiên Các, hất hàm quát lớn: "Chưởng quầy đâu ? Mở t.ửu lâu lớn thế này ở địa bàn của Hắc Hổ bang ta mà không biết đường nộp tiền trà nước sao ? Có tin lão t.ử đập nát cái biển hiệu này không !"
Đám đông khách hàng thấy có du côn đến phá đám liền hoảng sợ lùi lại . Nụ cười trên môi Tô Uyển Tình tắt lịm. Nàng không hề hoang mang, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua đám lưu manh, bàn tay khẽ trượt vào trong tay áo, nơi giấu sẵn một lọ bột tiêu ớt tự chế, chuẩn bị ra tay nếu chúng dám xông vào .
Nhưng nàng chưa kịp hành động, từ bên trong chiếc xe ngựa đối diện, Lục Ngạn Lâm đã sa sầm nét mặt. Giọng nói của hắn vang lên lạnh lẽo, mang theo sát khí bừng bừng: "Lão Trần, dọn sạch rác rưởi cho ta . Không được để kinh động đến nàng."
"Rõ, thưa Hầu gia!"
Lão Trần khẽ gật đầu, vung tay ra hiệu vào hư không . Chỉ trong chớp mắt, từ trên các mái nhà và ngõ hẻm xung quanh, năm bóng đen mặc y phục bó sát phóng v.út ra như những bóng ma. Đó là đội ám vệ tinh nhuệ nhất của Trấn Bắc Hầu Phủ, những kẻ từng vào sinh ra t.ử trên chiến trường.
Bọn lưu manh
chưa
kịp vung gậy lên
đã
bị
những bàn tay cứng như sắt thép bóp c.h.ặ.t lấy yết hầu. Không một tiếng la hét nào kịp thoát
ra
khỏi họng chúng. Chỉ bằng vài đường quyền cước gọn gàng, dứt khoát,
toàn
bộ đám du côn
đã
bị
điểm huyệt câm, đ.
á.n.h gãy tay chân và lôi xềnh xệch
vào
con hẻm tối tăm phía
sau
phố như một bầy lợn c.h.ế.t. Toàn bộ quá trình diễn
ra
nhanh đến mức những vị khách
đứng
phía
sau
còn
chưa
kịp hiểu chuyện gì
vừa
xảy
ra
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-gia-hoi-han-do-mat-nai-ni-ky-lai-khe-uoc/chuong-9.html.]
Tô Uyển Tình hơi khựng lại . Nàng nhíu mày nhìn khoảng sân trống trơn trước mặt, bột tiêu trong tay áo từ từ được nới lỏng. Nàng ngước mắt nhìn quanh, ánh mắt vô tình chạm phải chiếc xe ngựa màu đen quen thuộc đang đỗ bên kia đường. Qua lớp rèm mỏng bị gió thổi bay tung tóe, nàng bắt gặp ánh mắt thâm tình, chất chứa đầy sự bảo bọc của Lục Ngạn Lâm.
Nhưng Tô Uyển Tình chỉ lạnh nhạt thu hồi tầm mắt, không một chút cảm kích, cũng không thèm tiến lại gần. Nàng dứt khoát quay gót bước vào trong sảnh, tiếp tục điều hành công việc kinh doanh, coi chiếc xe ngựa kia như không khí.
Bức màn rèm buông xuống, che khuất tầm nhìn của Lục Ngạn Lâm. Bàn tay đang siết c.h.ặ.t thành quyền của hắn từ từ buông thõng. Thái độ tuyệt tình của nàng giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tim hắn . Lục Ngạn Lâm nhắm nghiền mắt, hít một hơi thật sâu để đè nén nỗi mất mát.
"Hồi phủ." Hắn ra lệnh, giọng nói khàn đặc. Đã đến lúc hắn phải đối mặt với những nghi ngờ đang cào xé tâm trí mình . Hắn phải tìm ra chân tướng.
Tại thư phòng kín đáo của Trấn Bắc Hầu Phủ.
Không khí lạnh lẽo và tĩnh mịch bao trùm. Lục Ngạn Lâm ngồi sau án thư, trước mặt hắn là một xấp hồ sơ ố vàng được Lão Trần mang từ kho lưu trữ bí mật đến. Đây là toàn bộ ghi chép về cuộc ám sát ở vách núi Lạc Hồn bốn năm trước —nơi hắn bị thương nặng, suýt mất mạng và được một người con gái cứu sống.
Người con gái ấy để lại khối ngọc bội, và Lâm Mạn Mạn đã mang khối ngọc bội đó đến Hầu phủ, danh chính ngôn thuận trở thành ân nhân cứu mạng của hắn . Suốt bốn năm qua, hắn lấy ân báo ân, dung túng cho mọi sự nũng nịu, kiêu ngạo của Mạn Mạn, thậm chí vì nàng ta mà cưới Tô Uyển Tình làm bình phong, để rồi lạnh nhạt với chính thê t.ử của mình .
Nhưng màn kịch hạ độc vụng về ngày hôm qua tại Tình Thiên Các đã giáng một đòn chí mạng vào niềm tin của hắn .
Lục Ngạn Lâm lật từng trang giấy, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t. Hắn bắt đầu xâu chuỗi lại mọi chi tiết với một cái đầu lạnh của một vị tướng quân.
Thứ nhất, vết thương năm đó của hắn bị nhiễm độc cực độc. Người cứu hắn đã dùng một phương pháp châm cứu và đắp thảo d.ư.ợ.c vô cùng chuẩn xác để kéo hắn từ cõi c.h.ế.t trở về. Thế nhưng, Lâm Mạn Mạn lại là một thiên kim tiểu thư yếu ớt, thấy m.á.u là ngất xỉu, ngay cả phân biệt các loại trà sâm cơ bản còn không biết . Ngược lại , Tô Uyển Tình hôm qua chỉ cần ngửi qua bã trà đã đọc tên vanh vách từng loại độc d.ư.ợ.c và d.ư.ợ.c tính phản ứng. Tô Uyển Tình... biết y thuật!
Chaporia
Bình Luận (0)