Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thứ hai, Lục Ngạn Lâm nhớ lại trong cơn mê sảng năm đó, hắn từng nắm c.h.ặ.t lấy tay ân nhân. Đôi bàn tay ấy tuy mềm mại nhưng lòng bàn tay và các đầu ngón tay lại có những vết chai sạn nhỏ do cầm kim châm và thái t.h.u.ố.c lâu ngày. Bàn tay của Lâm Mạn Mạn mười ngón thon dài, nhẵn nhụi, được ngâm sữa bò mỗi ngày, tuyệt đối không có vết chai. Trong khi đó, hôm qua lúc Tô Uyển Tình ném tờ Khế ước phu thê vào mặt hắn , hắn đã thoáng thấy những vết sẹo mờ nhạt nơi đầu ngón tay nàng.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lục Ngạn Lâm. Nếu sự thật đúng như những gì hắn đang suy đoán, thì hắn chính là kẻ ngu xuẩn nhất thế gian. Hắn đã tàn nhẫn chà đạp lên trái tim của ân nhân thực sự suốt bốn năm trời, để bảo vệ một kẻ l.ừ.a đ.ả.o đê tiện!
"Lão Trần!" Lục Ngạn Lâm quát lớn, thanh âm mang theo sự phẫn nộ áp bức đến nghẹt thở.
Lão Trần lập tức đẩy cửa bước vào , cúi rạp người : "Có thuộc hạ."
"Bốn năm trước , khi Lâm Mạn Mạn mang ngọc bội đến Hầu phủ, kẻ đi theo hầu hạ là ai?"
"Bẩm Hầu gia, là Lưu ma ma. Bà ta là v.ú nuôi thân cận nhất của Lâm tiểu thư, luôn theo sát không rời nửa bước." Lão Trần đáp.
Ánh mắt Lục Ngạn Lâm lóe lên tia sáng tàn nhẫn: "Bắt mụ ta về đây. Làm thật bí mật, không được đ.á.n.h động đến Lâm gia. Bản hầu muốn tự tay cạy miệng mụ ta ra !"
Chưa đầy nửa canh giờ sau , tại mật thất dưới lòng đất của Hầu phủ.
Không khí nơi đây ẩm mốc, ngập ngụa mùi m.á.u tanh rỉ sét và sự u ám tĩnh mịch. Dọc hai bên tường là những hàng hình cụ sáng loáng, sắc lạnh, đủ khiến bất cứ kẻ nào nhìn thấy cũng phải kinh hồn bạt vía.
Lưu ma ma bị hai tên ám vệ lôi xềnh xệch vào trong, ném mạnh xuống sàn đá lạnh lẽo. Mụ ta bị trùm bao bố trên đầu, khi chiếc bao bị giật ra , ánh sáng leo lét của ngọn đuốc đập vào mắt khiến mụ ta co rúm lại . Nhìn thấy Lục Ngạn Lâm đang uy nghi ngồi trên chiếc ghế thái sư chạm trổ bằng gỗ đen, sắc mặt lạnh như băng sương, Lưu ma ma sợ hãi đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập.
"Hầu... Hầu gia... Lão nô... lão nô đã làm gì sai phạm, xin Hầu gia minh xét..." Mụ ta dập đầu lia lịa, giọng nói run rẩy như lá mùa thu.
Lục Ngạn Lâm không đáp. Hắn thong thả xoay chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón cái, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn xuống kẻ đang run rẩy dưới chân mình . Sự im lặng kéo dài tạo ra một sức ép tâm lý khủng khiếp, khiến mồ hôi lạnh trên trán Lưu ma ma tuôn ra như suối. Ở Đại Tề, ai mà không biết thủ đoạn t.r.a t.ấ.n của Trấn Bắc Hầu tàn khốc đến mức nào. Những kẻ rơi vào tay hắn , sống không bằng c.h.ế.t là chuyện thường tình.
"Lưu ma ma," Cuối cùng Lục Ngạn Lâm cũng cất lời, giọng điệu nhàn nhạt nhưng mang theo luồng sát khí vô hình. "Chuyện hôm qua tại Tình Thiên Các, việc Lâm Mạn Mạn tự hạ độc để vu oan cho phu nhân của ta , đã đến tai Lâm phu nhân rồi chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/hau-gia-hoi-han-do-mat-nai-ni-ky-lai-khe-uoc/chuong-10.html.]
Lưu ma ma giật b.ắ.n mình , lắp bắp: "Việc này ... lão nô không biết ..."
"Ngươi không biết , hay đang cố tình bao che?" Lục Ngạn Lâm đứng dậy, bước từng bước chậm rãi đến trước mặt mụ ta . "Lâm gia đang cuống cuồng tìm một kẻ chịu tội thay để xoa dịu cơn giận của Hầu phủ. Ngươi là kẻ hầu hạ thân cận nhất, theo ngươi, Lâm Mạn Mạn sẽ giao ai ra để gánh tội khi quan phủ điều tra?"
Lời nói trúng phóc vào nỗi sợ hãi thầm kín nhất của Lưu ma ma. Mụ ta biết rõ bản tính ích kỷ, độc ác của đại tiểu thư nhà mình . Nếu có án mạng hay tội lỗi gì, kẻ làm nô tì như mụ chắc chắn sẽ bị đem ra làm bia đỡ đạn.
" Nhưng bản hầu không quan tâm đến trò trẻ con đó," Lục Ngạn Lâm cúi người , ghé sát vào tai Lưu ma ma, giọng nói lạnh lẽo như từ cõi âm ty vọng về. "Điều ta muốn biết , là chuyện xảy ra tại vách núi Lạc Hồn bốn năm trước . Khối ngọc bội kia ... rốt cuộc Lâm Mạn Mạn lấy từ đâu ra ?"
Đôi mắt Lưu ma ma trừng lớn, đồng t.ử co rút lại vì hoảng loạn tột độ. Mụ ta lắp bắp, cố gắng chối cãi: "Hầu... Hầu gia nói gì vậy ? Khối ngọc bội đó... là do chính tay tiểu thư cứu ngài..."
"Bốp!"
Lục Ngạn Lâm không hề chạm tay vào mụ. Hắn chỉ hất mạnh tà áo, một luồng kình phong quét qua đập thẳng vào mặt Lưu ma ma khiến mụ văng ra xa, khóe miệng rỉ m.á.u.
"Ngươi nghĩ bản hầu là kẻ ngốc sao ?" Lục Ngạn Lâm gầm lên, sự phẫn nộ bùng nổ. "Lâm Mạn Mạn ngay cả mùi huyết dụ cũng không ngửi được , lấy đâu ra bản lĩnh để châm cứu giải độc? Đôi bàn tay mềm oặt của ả làm sao có thể kéo một nam nhân thân hình cao lớn như ta lên khỏi vách núi? Ngươi tưởng sự dối trá của các ngươi có thể che giấu cả đời ư?"
Lưu ma ma hoảng loạn bò lùi lại , nước mắt nước mũi tèm lem. Mụ ta biết mọi chuyện đã bại lộ. Hầu gia không phải đang nghi ngờ, mà ngài ấy đã nắm chắc mọi thứ, chỉ đang ép mụ nói ra lời xác nhận cuối cùng.
Lục Ngạn Lâm rút thanh trường kiếm vắt trên giá đỡ bên cạnh, mũi kiếm sắc lạnh lướt nhẹ trên mặt đất tạo ra những tia lửa rợn người , rồi từ từ nâng lên, kề sát vào cổ họng Lưu ma ma. Lưỡi kiếm lạnh ngắt khiến lớp da mỏng manh của mụ nổi da gà.
"Bản hầu cho ngươi một cơ hội cuối cùng," Giọng Lục Ngạn Lâm trầm xuống, mang theo uy quyền không thể chối cãi. "Nói ra toàn bộ sự thật, khai ra kẻ đã thực sự cứu ta năm đó, bản hầu hứa sẽ bảo toàn mạng sống cho cả gia đình ngươi, cho các ngươi bạc để rời khỏi kinh thành. Còn nếu ngươi dám thốt ra nửa lời dối trá..."
Hắn híp mắt, mũi kiếm rạch một đường nhỏ trên cổ mụ, m.á.u tươi rỉ ra . "Hình cụ trong mật thất này , bản hầu sẽ dùng từng món một lên người ngươi. Sau đó, phu quân và đứa con trai đang làm sai vặt ở ngoại ô của ngươi, cũng sẽ có kết cục tương tự. Ngươi chọn đi ."
Đòn đ.á.n.h tâm lý tàn nhẫn và chính xác này đ.á.n.h sập hoàn toàn phòng tuyến cuối cùng của Lưu ma ma. Sự trung thành giả tạo với Lâm gia không thể thắng nổi bản năng sinh tồn và tình mẫu t.ử.
Chaporia
Bình Luận (0)