Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mụ ta sụp đổ hoàn toàn , quỳ rạp xuống đất, hai tay ôm lấy mặt khóc rống lên đầy tuyệt vọng.

"Hầu gia tha mạng! Hầu gia tha mạng! Lão nô khai... lão nô xin khai hết!" Lưu ma ma dập đầu liên tục đến mức trán rướm m.á.u. "Bốn năm trước ... tiểu thư không hề cứu ngài! Chúng ta chỉ đi ngang qua... thấy một nữ t.ử cả người đầy m.á.u, kiệt sức nằm gục bên cạnh ngài. Nữ t.ử đó đã giải độc và băng bó cho ngài xong xuôi rồi ngất đi . Khối ngọc bội... là do tiểu thư nhìn thấy rơi bên cạnh, nảy lòng tham nên cướp lấy rồi bỏ mặc nữ t.ử kia ở lại ..."

Thanh kiếm trong tay Lục Ngạn Lâm rơi xoảng xuống nền đá. Trái tim hắn như bị hàng vạn mũi kim đ.â.m xuyên qua. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

"Nữ t.ử đó... là ai?" Hắn gằn từng chữ, dù trong lòng đã có đáp án, nhưng hắn vẫn cần nghe nó thốt ra để tự trừng phạt chính mình .

Lưu ma ma run rẩy ngước lên, đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn nhìn vị Hầu gia đang đứng trên bờ vực sụp đổ, thều thào đáp:

"Là... là Tô đại tiểu thư... là Tô Uyển Tình, Hầu phu nhân của ngài!"

Ba chữ "Tô Uyển Tình" rớt xuống nền đá lạnh lẽo của mật thất, nhẹ bẫng như một chiếc lá khô nhưng lại mang sức nặng của ngàn vạn tảng đá giáng thẳng xuống đỉnh đầu Lục Ngạn Lâm.

Không khí trong mật thất dường như bị rút cạn. Ngọn đuốc cắm trên vách tường khẽ leo lét, soi rọi gương mặt tuấn mỹ giờ phút này đã trắng bệch, vặn vẹo vì khiếp sợ của vị Trấn Bắc Hầu uy dũng. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, gót giày dẫm lên vũng nước đọng dưới sàn, tạo ra một âm thanh nhức nhối. Lưỡi gươm sắc bén vốn đang kề sát cổ Lưu ma ma giờ đây rơi loảng xoảng xuống đất, âm thanh chát chúa vang dội dội vào màng nhĩ, đ.á.n.h nát chút lý trí cuối cùng còn sót lại trong đầu hắn .

"Ngươi... nói cái gì?" Giọng Lục Ngạn Lâm khàn đặc, vỡ nát, mang theo sự run rẩy mà cả đời này hắn chưa từng bộc lộ. Hắn lao tới, đôi bàn tay to lớn đầy vết chai sần vì cầm quân bóp c.h.ặ.t lấy bả vai Lưu ma ma, xốc ngược mụ ta lên khỏi mặt đất. "Ngươi dám nói bậy? Ngươi dám lôi tên của phu nhân ra để gạt bản hầu?!"

"Lão nô không dám! Lão nô có mười cái mạng cũng không dám lừa dối Hầu gia!" Lưu ma ma sợ hãi tột độ, nước mắt nước mũi tèm lem, cả thân hình mập mạp run lên bần bật như chiếc lá trước gió bão. Mụ dập đầu liên tục xuống nền đá, mặc cho m.á.u tươi từ trán rỉ ra hòa cùng nước mắt. "Là sự thật! Tất cả đều là sự thật! Năm đó ở vách đá Lạc Hồn, người xả thân cứu ngài, người dùng miệng hút m.á.u độc cho ngài, người cõng ngài trốn khỏi đám sát thủ... không phải là Lâm đại tiểu thư, mà chính là Tô đại tiểu thư!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/hau-gia-hoi-han-do-mat-nai-ni-ky-lai-khe-uoc/chuong-11.html.]

Đôi đồng t.ử của Lục Ngạn Lâm co rút mạnh. Những mảnh ký ức vụn vỡ từ bốn năm trước bắt đầu ùa về, cuồn cuộn như cơn bão quét qua tâm trí hắn .

Năm đó, hắn trúng kịch độc của đám tàn dư giặc ngoại xâm, rơi xuống vách đá Lạc Hồn. Trong cơn mê sảng ranh giới giữa sự sống và cái c.h.ế.t, hắn lờ mờ cảm nhận được một đôi bàn tay nhỏ bé, thon thả nhưng lạnh ngắt đang liều mạng giữ c.h.ặ.t lấy hắn . Hắn nhớ rõ mùi hương thảo d.ư.ợ.c thanh mát, tản mác một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ người nữ t.ử ấy . Hắn nhớ những giọt nước mắt nóng hổi rơi lã chã trên gò má mình , và một giọng nói nức nở, khàn đi vì kiệt sức: "Đừng c.h.ế.t... chàng tuyệt đối không được c.h.ế.t..."

Khi hắn tỉnh lại tại y quán, người ngồi bên giường là Lâm Mạn Mạn. Trên tay ả cầm miếng Ngọc bội Hải Dương của hắn , trên người ả sực nức mùi phấn son gay gắt. Lúc đó, vì quá hàm ơn, hắn đã không mảy may nghi ngờ. Hắn đinh ninh Lâm Mạn Mạn chính là ân nhân cứu mạng, là ánh sáng duy nhất kéo hắn về từ cõi c.h.ế.t.

"Kể lại ..." Lục Ngạn Lâm gằn từng chữ, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ rực như ác quỷ bò lên từ địa ngục. "Kể lại tường tận mọi chuyện năm đó! Nếu có nửa chữ giấu giếm, bản hầu sẽ băm vằn ngươi ra cho ch.ó ăn!"

Lưu ma ma nấc nghẹn, vội vã khai hết mọi tội lỗi đã chôn giấu suốt bốn năm qua: "Ngày hôm đó, lão nô tháp tùng Lâm tiểu thư đi lễ Phật về, xe ngựa đi ngang qua bìa rừng dưới chân vách Lạc Hồn thì nghe tiếng động. Chúng ta rón rén đi tới, liền nhìn thấy Tô đại tiểu thư cả người bê bết m.á.u đang gục bên cạnh ngài. Y phục của Tô tiểu thư rách bươm, mười đầu ngón tay đầy m.á.u tươi vì phải bới đất tìm thảo d.ư.ợ.c đắp lên vết thương cho Hầu gia."

Lời nói của Lưu ma ma như những nhát d.a.o cùn, chậm rãi, tàn nhẫn cứa vào trái tim Lục Ngạn Lâm. Hắn thở dốc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Mười đầu ngón tay đầy m.á.u? Bới đất tìm thảo d.ư.ợ.c?

"Lúc đó... lúc đó Tô tiểu thư đã kiệt sức hoàn toàn , ngất lịm đi . Lâm tiểu thư tiến lại gần, nhìn thấy dung mạo tuấn lãng của ngài, lại thấy miếng ngọc bội tùy thân bằng bích ngọc rớt bên cạnh, liền biết ngài là người có thân phận hiển hách. Lâm tiểu thư nảy lòng tham, bèn lệnh cho lão nô... lệnh cho lão nô lôi Tô tiểu thư giấu vào bụi rậm, mặc kệ sống c.h.ế.t. Sau đó, tiểu thư nhặt ngọc bội lên, tự bôi một ít m.á.u heo rừng lên y phục của mình , rồi gọi người đến đưa ngài về kinh thành... Cướp trắng công lao cứu mạng..."

"Đủ rồi !"

Lục Ngạn Lâm rống lên một tiếng x.é to.ạc bầu không khí đặc quánh. Hắn vung tay, hất văng Lưu ma ma đập mạnh vào vách tường đá. Mụ ta rên rỉ một tiếng rồi ngất lịm đi , nhưng Lục Ngạn Lâm không còn tâm trí đâu mà bận tâm đến mụ nữa.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...