Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hắn lảo đảo lùi lại , hai tay ôm lấy đầu, đôi mắt đỏ ngầu mở trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định. Chân tướng sự thật đã bị phơi bày trần trụi, tàn khốc đến mức khiến một kẻ sát phạt quyết đoán như hắn cũng phải sụp đổ.
Hắn nhớ lại vết sẹo hình bán nguyệt dữ tợn vắt ngang lòng bàn tay trái của Tô Uyển Tình. Bốn năm thành thân , số lần hắn nắm tay nàng đếm trên đầu ngón tay. Có một lần duy nhất lúc say rượu, hắn vô tình chạm vào vết sẹo đó, liền nhíu mày chán ghét hỏi nàng vì sao đường đường là thiên kim tiểu thư lại có vết sẹo xấu xí như vậy .
Lúc đó, Tô Uyển Tình chỉ lặng lẽ rút tay về, rũ rợp hàng mi che giấu sự bi thương, nhàn nhạt đáp: "Chỉ là vết thương cũ năm xưa bất cẩn bị đá cứa phải , Hầu gia không cần bận tâm."
Thì ra ... đó là vết thương nàng vì kéo hắn lên khỏi vách đá mà có !
Thì ra , người con gái có mùi hương hoa nhài thanh khiết đêm đó, người đã khóc lóc cầu xin hắn đừng c.h.ế.t, chính là thê t.ử danh chính ngôn thuận mà hắn đã lạnh nhạt, hắt hủi suốt bốn năm qua!
Lục Ngạn Lâm lảo đảo bước ra khỏi mật thất. Đám ám vệ đứng gác bên ngoài thấy Hầu gia sắc mặt xám xịt như tro tàn, ánh mắt điên cuồng như dã thú mắc bẫy thì sợ hãi quỳ rạp xuống đất, không một ai dám ho hé nửa lời.
"Nhốt mụ ta lại . Không có lệnh của bản hầu, bất kỳ kẻ nào dám tiếp cận hay để lộ tin tức, g.i.ế.c không tha!" Giọng nói của hắn lạnh lẽo như băng ngàn năm, mang theo sát ý ngút ngàn.
Hắn lê bước chân nặng nề như đeo chì trở về thư phòng. Vừa bước qua bậc cửa, mùi hương nhang trầm quen thuộc thoang thoảng bay đến. Đây là loại hương an thần mà Tô Uyển Tình tự tay điều chế, đặc biệt dành riêng cho hắn vì biết hắn thường xuyên đau đầu sau những đêm bàn việc quân cơ.
Lục Ngạn Lâm điên cuồng lao đến đập phá. Hắn gạt phăng nghiên mực, tấu chương, b.út lông trên bàn làm việc rơi lả tả xuống đất. Hắn giật phăng những bức tranh treo tường, đá lật chiếc bàn trà bằng gỗ t.ử đàn quý giá. Âm thanh đổ vỡ vang lên liên hồi trong thư phòng rộng lớn, nhưng không thể lấp đầy khoảng trống hoác đang rỉ m.á.u trong cõi lòng hắn .
"Ta đã làm gì thế này ... Lục Ngạn Lâm, mày đã làm cái quái gì thế này ?!"
Hắn quỳ sụp xuống giữa đống lộn xộn, hai bàn tay ôm c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đau thắt lại như bị hàng ngàn hàng vạn mũi kim tẩm độc đ.â.m xuyên. Nước mắt – thứ mà vị chiến thần Đại Tề chưa từng rơi vì bất cứ kẻ nào – giờ đây trào ra khỏi hốc mắt đỏ ngầu, từng giọt từng giọt rơi gieo xuống nền gạch lạnh lẽo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/hau-gia-hoi-han-do-mat-nai-ni-ky-lai-khe-uoc/chuong-12.html.]
Hắn nhớ lại bốn năm qua, bản thân đã đối xử với Tô Uyển Tình tàn nhẫn đến mức nào. Vì cái gọi là "ân tình" của Lâm Mạn Mạn, hắn dung túng cho ả ức h.i.ế.p nàng, để mặc ả nh.ụ.c m.ạ nàng ngay trong chính Hầu phủ. Mỗi lần Lâm Mạn Mạn dở chứng giả bệnh, hắn liền bỏ mặc Tô Uyển Tình vò võ một mình trong đêm tân hôn, trong những ngày lễ tết đoàn viên. Hắn ném cho nàng một bản Khế ước phu thê lạnh lẽo, tước đoạt quyền làm vợ, làm mẹ của nàng, ép nàng phải sống lay lắt như một cái bóng mờ nhạt trong Hầu phủ rộng lớn này .
Đỉnh điểm là vài ngày trước , khi nàng phát cơn bạo bệnh, thập t.ử nhất sinh nằm trên chiếc giường lạnh lẽo, thở thoi thóp gọi tên hắn . Còn hắn ở đâu ? Hắn đang túc trực bên giường Lâm Mạn Mạn chỉ vì ả ta than vãn bị bong gân!
Lúc hắn trở về, nhìn thấy nàng thu dọn hành lý, hắn còn buông lời cay nghiệt, cho rằng nàng đang làm mình làm mẩy để gây sự chú ý. Hắn nhớ như in ánh mắt của Tô Uyển Tình ngày hôm đó. Không còn sự cam chịu, không còn sự đau đớn, cũng chẳng còn chút tình ý nào. Ánh mắt ấy tĩnh lặng như mặt hồ nước c.h.ế.t, ném tờ Khế ước vào mặt hắn và dứt khoát bước đi , không một lần ngoảnh lại .
"Uyển Tình... Tình nhi..."
Lục Ngạn Lâm gào lên tên nàng, âm thanh nghẹn đắng trong cổ họng, mang theo sự hối hận tột cùng, xé nát tâm can. Hắn hiểu rồi . Hắn cuối cùng cũng hiểu vì sao nàng lại tuyệt tình đến thế. Nàng đã dùng mạng sống để cứu hắn , dùng bốn năm thanh xuân để sưởi ấm trái tim băng giá của hắn , nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội, lạnh nhạt và tủi nhục vô tận. Kẻ vô ân bạc nghĩa thực sự không phải là ai khác, mà chính là hắn ! Hắn đã coi trân bảo như cỏ rác, lại nâng niu một con rắn độc trong lòng bàn tay!
Đùng! Đoàng!
Bên ngoài thư phòng, một tia chớp ch.ói lòa x.é to.ạc bầu trời đêm kinh thành, kéo theo tiếng sấm rền vang chấn động. Cơn bão mùa hạ ập đến bất ngờ, mưa trút xuống xối xả như muốn gột rửa mọi tội lỗi nhơ nhuốc chốn nhân gian.
Sự hối hận và nỗi khao khát điên cuồng muốn nhìn thấy nàng lập tức trỗi dậy, nuốt chửng toàn bộ lý trí của Lục Ngạn Lâm. Hắn bật dậy, lao ra khỏi thư phòng như một cơn lốc.
"Hầu gia! Hầu gia đi đâu vậy ? Trời đang đổ bão lớn!" Trần quản gia thấy hắn lao ra giữa sân mưa, vội vã che ô chạy theo, lớn tiếng ngăn cản.
"Cút ngay!" Lục Ngạn Lâm gầm lên, hất văng chiếc ô trên tay lão quản gia.
Hắn không mặc áo tơi, không thèm đội nón, cứ thế lao thẳng đến chuồng ngựa, nhảy phốc lên lưng con Hắc Phong. Một tiếng roi v.út lên xé gió, con ngựa đen dũng mãnh hí vang rồi lao v.út ra khỏi cổng Hầu phủ, đạp lên những vũng nước đục ngầu, phóng như bay vào màn đêm mịt mùng mưa bão.
Chaporia
Bình Luận (0)