Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bà mẫu cũng không thèm chấp nhặt, bà gật đầu bảo: "Chỉ cần con thích, sau này không hối hận thì ta đồng ý. Đợi qua thời gian chịu tang, cứ việc định liệu hôn sự đi . Phải thủ tiết sống một mình hơn nửa năm qua, cũng khổ cho con rồi ."
Cười thì cười , đùa thì đùa, chứ ngày thường bà mẫu đối xử với ta còn thân thiết hơn cả nữ nhi ruột. Ta sán lại gần ôm lấy cánh tay bà: "Tạ ơn nương!"
Tiếng "nương" này ta gọi ra bằng cả sự chân thành ruột thịt. Thân mẫu của ta qua đời từ sớm, cha ta đến tang chế cũng chẳng thèm giữ, đã vội vội vàng vàng rước kế mẫu vào phủ. Mối quan hệ giữa ta và kế mẫu có thể coi là vô cùng tồi tệ. Từ nhỏ ta đã có tính khí không chịu khuất phục, mặc cho kế mẫu làm khó dễ ra sao , ta vẫn cứ bướng bỉnh cứng đầu không chịu nhận thua.
Hôn sự với Lâm Triệt này cũng là do cha ta dùng thế lực ép buộc ta phải gả sang đây. Dùng một đứa con gái để đổi lấy mạng lưới quan hệ của phủ Trấn Bắc tướng quân, món hời này đối với ông ta không hề lỗ. Nhưng ta lại thấy mình rất may mắn, khi đến phủ tướng quân lại được quen biết một người bà mẫu tốt như nương ruột.
Khi Tạ Thanh Huyền nghe tin bà mẫu đã đồng ý gả ta cho chàng , chàng vui mừng trông chẳng khác nào một tên ngốc. Chàng lộn nhào ba vòng giữa sân, kết quả là bị cụp lưng, phải nằm liệt giường suốt năm ngày liền. Ta lén sai người gửi t.h.u.ố.c cho chàng , không quên mắng chàng là đồ ngốc. Tạ Thanh Huyền chỉ biết hì hì cười xòa, còn bảo rằng tự mình thấy thế là hoàn toàn đáng giá.
Sau khi hết thời gian chịu tang, Tạ Thanh Huyền lập tức đem sính lễ đến cửa cầu thân . Ngày thành thân được chọn vào tháng thứ ba sau khi mãn tang.
Tuy nhiên, người ta nói "chuyện tốt lắm gian truân", câu này quả thực không sai chút nào. Trong kinh thành bỗng nhiên xuất hiện một số lời đồn đại không hay . Ban đầu chỉ là những lời bàn ra tán vào ở đầu đường xó chợ, nói vị Thiếu phu nhân của phủ Trấn Bắc tướng quân không thủ phụ đạo, phu quân cốt nhục chưa lạnh đã vội vàng cải giá. Ta nghe xong chỉ cười trừ, chẳng thèm để tâm. Mặc dù phong khí triều đình cởi mở, nhưng những lão già hủ lậu nghĩ rằng phụ nữ thì phải thủ tiết cả đời vì đàn ông, không cho phép tái giá cũng chẳng phải là không có .
Nhưng dần dần, lời đồn ngày một khó nghe hơn. Có kẻ bảo ta vốn đã bất an phận từ sớm, lúc Lâm Triệt còn trấn thủ biên quan đã tằng tịu với người khác. Lại có người nói ta và Tạ Thanh Huyền sớm đã vụng trộm qua lại , vì để có thể danh chính ngôn thuận tái giá nên hai đứa đã hợp mưu hại c.h.ế.t Lâm Triệt.
Ta nghe thấy vậy , suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Ta quả thực có mong Lâm Triệt c.h.ế.t ở bên ngoài, nhưng cũng không đến mức cố tình đẩy hắn vào chỗ c.h.ế.t để làm bẩn tay mình .
Nhưng
chuyện
này
rốt cuộc vẫn
phải
điều tra cho rõ ràng. Quả nhiên
không
ngoài dự tính của
ta
, kẻ tung tin đồn nhảm là một
thân
binh cũ của Lâm Triệt, nay
đã
giải ngũ từ biên quan trở về kinh thành. Hơn nữa, việc
này
còn
có
cả sự nhúng tay của chính bản
thân
Lâm Triệt.
Ta đang nghĩ cách đối phó, không ngờ có người còn ra tay nhanh hơn cả ta . Vị Đại trưởng công chúa điện hạ đã sáu mươi tuổi mà còn xuất giá đến lần thứ bảy kia , ngay tại yến tiệc đã đập bàn đứng dậy: "Bổn cung tái giá tận bảy lần , theo cách nói của bọn họ thì chẳng phải nên bị dìm l.ồ.ng heo rồi sao ?"
Bà ấy xưa nay luôn quyết đoán, sấm rền gió cuốn, lập tức hạ lệnh bắt vài kẻ ba hoa hăng hái nhất tống vào đại lao đ.á.n.h cho một trận gậy, lại phạt bạc, còn bắt chúng phải diễu phố thị chúng. Những kẻ hùa theo ban đầu đều rụt cổ lại , sợ hãi người tiếp theo bị ăn gậy ngồi nhà lao sẽ là mình .
09
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-phu-quan-gia-chet-ta-tim-nguoi-quyen-ru-me-chong/chuong-6.html.]
Chuyện lời đồn cứ như vậy mà bị đè xuống, hôn kỳ vẫn tiến hành theo đúng kế hoạch. Sính lễ do Tạ gia mang đến xếp đầy sân phủ tướng quân, lụa đỏ trải dài từ cổng vào tận chính sảnh. Bà mẫu ngoài miệng thì bảo đàn ông Tạ gia khéo lừa người nhất, nhưng thầm lặng bên trong lại bận tâm lo liệu hơn bất cứ ai. Bà tự mình giám sát các tú nương gấp rút may áo cưới, một kim một sợi cũng không cho phép sai sót.
Ta bảo bà hãy nghỉ ngơi một chút, đừng để bận rộn quá mà tổn hại thân thể. Bà ấy đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên, bảo: "Đời này ta chỉ có mỗi đứa con dâu là con, tuy rằng chỉ mới được nửa năm, nhưng ta đã sớm xem con như nữ nhi ruột mà đối đãi rồi . Giờ đây con sắp sửa xuất giá, ta là người làm nương này , thế nào cũng phải để con được nở mày nở mặt mà đi ."
Mũi ta cay cay, không khuyên bảo thêm nữa.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Ngày thành thân , trời còn chưa sáng tỏ, ta đã bị nha hoàn lôi từ trên giường dậy. Tắm gội, thay y phục, trang điểm, sau một hồi dày vò quay cuồng, cả người ta đều tê dại đi . Khó khăn lắm mới đợi được tới giờ lành, bà mẫu đích thân tiễn ta lên hoa kiệu. Đoàn rước dâu dọc đường khua chiêng gõ trống rộn ràng, tiến về phía Tạ phủ.
Không biết đã qua bao lâu, kiệu hoa vững vàng hạ xuống. Hỷ bà khẽ vén rèm kiệu, một bàn tay đưa vào trong. Các khớp ngón tay rõ ràng, thon dài và trắng trẻo, chính là Tạ Thanh Huyền. Ta đặt tay mình vào lòng bàn tay chàng , được chàng dìu bước ra ngoài một cách vững chãi.
"Cẩn thận dưới chân."
Ta bóp nhẹ ngón tay chàng , xem như lời đáp lại .
Ngay lúc đang chuẩn bị bước qua chậu than, phía sau bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát lớn:
"Khoan đã !"
Tạ Thanh Huyền theo bản năng che chắn ta ở sau lưng, nhìn về phía người vừa tới. Đám đông tự động dạt ra nhường đường. Một kẻ đầu bù tóc rối lao vào , y phục trên người nửa mới nửa cũ, lại còn có chỗ rách rưới. Nhưng khuôn mặt kia lại khiến cho một vài người có mặt tại đó phải kinh hoàng.
"Đây không phải là Trấn Bắc tiểu tướng quân sao ? Chẳng phải hắn đã c.h.ế.t rồi à ?"
"Trời đất ơi, ai nhéo ta một cái xem nào? Bây giờ là ban ngày ban mặt đúng không , sao lại hiện hồn về đòi mạng thế này ?"
"Đây là người hay là ma?"
Chaporia
Bình Luận (0)