Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lâm Triệt?
"Thẩm Diệp Sơ, trượng phu còn chưa c.h.ế.t mà cô đã tái giá, cô có ý gì đây?" Giọng hắn khản đặc, lời lời độc địa: "Theo luật pháp, phu thê hai người , một bên chưa c.h.ế.t mà một bên đã cải giá, chính là phạm tội thông gian! Gan cô cũng lớn thật đấy!"
Đám đông trong nháy mắt xôn xao như vỡ tổ, tiếng bàn tán xôn xao dậy lên bốn bề.
"Hóa ra tiểu tướng quân chưa c.h.ế.t sao ? Vậy mà vị Lâm thiếu phu nhân này lại vội vã cải giá..."
"Chao ôi, ngươi còn nhớ không , trước đó đã có người đồn rằng Lâm thiếu phu nhân và nghĩa t.ử Tạ gia này sớm đã tằng tịu với nhau ..."
Tạ Thanh Huyền nổi trận lôi đình, ngay lập tức định gọi người đuổi Lâm Triệt ra ngoài. Ta vỗ vỗ mu bàn tay chàng , ra hiệu cho chàng đừng hoảng. Sau đó, ta dứt khoát tự tay vén khăn voan trùm đầu lên.
"Lâm Triệt, có phải ngươi đã quên rồi không ? Ba tháng trước , tin tức ngươi chiến t.ử sa trường là do Binh bộ truyền về, triều đình thậm chí còn ban thưởng biểu dương!" Ta nhìn hắn , ánh mắt như đang nhìn một cái x.á.c c.h.ế.t, "Quan tài của ngươi cũng đã chôn vào tổ mộ Lâm gia rồi , ta còn thật sự thủ tang vì ngươi suốt ba tháng trời. Ngươi đã sớm là một người c.h.ế.t rồi ."
Lâm Triệt ngẩn ra : "Cô bớt nói càn đi , ta rõ ràng còn sống sờ sờ, đang đứng ngay trước mặt cô đây này ."
"Sao nào, chẳng lẽ ngươi muốn nói bản thân mình giả c.h.ế.t?" Ta trực tiếp cắt ngang lời hắn , tiến lên một bước, "Vậy ta ngược lại muốn hỏi ngươi một câu, thân là tướng quân, lại giả c.h.ế.t đào ngũ ngay trước trận tuyến, ngươi đáng tội gì?!"
Sắc mặt Lâm Triệt lập tức đại biến. Làm kẻ đào ngũ, đây chính là tội c.h.ế.t.
"Ta... ta lúc đó là bị quân địch bao vây, may mắn nhặt lại được cái mạng mà trốn thoát, không phải đào ngũ trước trận!"
"Vậy sao ?" Ta lạnh lùng cười một tiếng, đưa tay chỉ về phía sau lưng hắn , " Nhưng ta đã đem toàn bộ chứng cứ về việc ngươi vì muốn tư bôn cùng tâm thượng nhân mà câu kết với thân tín ngụy tạo giả tượng chiến t.ử giao cho Đại Lý Tự rồi . Có lời gì, ngươi cứ đi mà nói với bọn họ."
Lâm Triệt đột ngột quay đầu lại , phát hiện Đại Lý Tự Khanh đã dẫn theo quan sai đứng sừng sững ở phía sau hắn , thong thả phất tay ra hiệu:
"Bắt lấy!"
10
Lâm Triệt bị giải tới Đại Lý Tự, hôn lễ vẫn tiếp tục diễn ra như thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-phu-quan-gia-chet-ta-tim-nguoi-quyen-ru-me-chong/chuong-7.html.]
Sáng sớm ngày thứ ba, phán quyết của Đại Lý Tự đã được ban xuống. Lâm Triệt thân là tướng quân lại đào ngũ trước trận, theo luật định phải xử trảm. Thời điểm tin tức truyền tới, ta và Tạ Thanh Huyền đang hồi môn, ở lại cùng bà mẫu dùng bữa.
Ta có chút lo lắng cho bà mẫu, nhưng lại thấy bà vẫn ăn uống như thường, lúc dắt tay ta đi dạo bộ sắc mặt còn cười tươi roi rói. Ta nhịn không được , rốt cuộc vẫn mở miệng hỏi han.
Chẳng ngờ bà mẫu khẽ hất cằm, gương mặt tràn ngập vẻ khinh thường: "Ngay từ lúc nó vì trốn tránh thành
thân
với con mà thâu đêm chạy trốn
ra
biên quan,
ta
đã
biết
đứa nhỏ
này
cũng giống hệt cha nó, chẳng
phải
thứ
tốt
lành gì. Rõ ràng
không
phải
cha con ruột thịt mà
lại
giống
nhau
đến thế, đúng là
người
một nhà.
"
Đến lúc này ta mới biết , Lâm Triệt không phải nhi t.ử ruột của bà mẫu. Lâm đại tướng quân phương diện kia không được . Nhưng con người chính là như vậy , càng thiếu thốn thứ gì thì lại càng thích phô trương thứ đó, chính vì thế mới hết phòng này đến phòng khác nạp thiếp vào nhà. Thế nhưng thiếp thất cũng chẳng thể giải quyết được vấn đề con nối dõi của ông ta , cuối cùng đành phải nhận nuôi một đứa trẻ từ trong nhánh phụ sang. Vì để giữ gìn thể diện cho bản thân , ông ta còn khăng khăng rêu rao đó là do bà mẫu sinh ra .
Bà mẫu đối với Lâm Triệt vốn chẳng có chút tình cảm nào, nếu Lâm Triệt đã tự mình lựa chọn con đường này , bà tự nhiên cũng sẽ không thèm quản tới.
Có điều, ta vẫn còn một câu hỏi thắc mắc: "Lâm Triệt đã chấp nhận mạo hiểm giả c.h.ế.t để bỏ trốn cùng người trong lòng, tại sao hiện tại lại còn quay về làm gì? Ở bên ngoài ẩn tính mai danh sống chuỗi ngày vui vẻ như thần tiên của hắn chẳng phải tốt hơn sao ?"
Ta nghĩ mãi không thông, bèn nhờ Tạ Thanh Huyền đến Đại Lý Tự hỏi thăm một chút. Lúc này mới biết được , sau khi Lâm Triệt cùng nữ t.ử kia bỏ trốn, hắn vẫn duy trì thói quen tiêu xài hoang phí như trước , tiền bạc trên người chẳng mấy chốc đã cạn kiệt. Nữ t.ử kia vốn dĩ là nhắm vào thân phận và tiền tài của Lâm Triệt mà đến, thấy hắn vứt bỏ thân phận cao quý lại biến thành một kẻ nghèo kiết xác, chỉ vài ngày sau liền lộ ra bộ mặt thật. Hai người họ bắt đầu vì chuyện củi gạo dầu muối mà cãi vã, thậm chí còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với nhau . Cuối cùng, ả ta thừa dịp Lâm Triệt không chú ý đã ôm sạch chút bạc vụn ít ỏi còn sót lại của hắn rồi cao chạy xa bay.
Lâm Triệt sống lang thang vất vưởng suốt hai tháng trời, đói đến mức chỉ còn da bọc xương, cuối cùng lâm vào đường cùng, đành phải quay trở về kinh thành. Nhưng không ngờ được rằng, vừa mới về tới nơi đã nghe tin ta chuẩn bị tái giá. Lâm Triệt lập tức quýnh quáng lên, tìm đến gã thân binh cũ của mình , yêu cầu gã giúp đỡ tung tin đồn nhảm nhằm mưu toan ngăn cản ta cải giá. Hắn tính toán chọn thời gian lén lút lẻn về phủ tướng quân để thú nhận mọi chuyện, tỏ ra thật t.h.ả.m thương nhằm cầu xin ta và bà mẫu rủ lòng thương cảm.
Kết quả là Đại trưởng công chúa đích thân ra tay trừng phạt, gã thân binh kia vì thế mà bị chịu phạt, không dám can dự vào chuyện của hắn nữa, thẳng tay đuổi hắn ra ngoài. Lâm Triệt trong lòng ôm hận, cho nên mới chọn đúng ngày ta thành thân để xông ra phá đám.
Ta khẽ cười lạnh một tiếng, chỉ có thể nói là tự làm tự chịu, đáng đời.
Ngày tháng cứ thế từng ngày trôi qua, hoa trong phủ tướng quân nở rồi lại tàn, tàn rồi lại nở. Sau khi ở bên cạnh bầu bạn với bà mẫu hai năm, Tạ Mộ Đình cuối cùng cũng có được danh phận. Hôn sự của hai người bọn họ tổ chức vô cùng kín tiếng nhưng lại đầy ấm áp.
Ngày thành hôn, bà mẫu khoác trên mình bộ hỷ phục do chính tay ta may, trông bà tựa như được quay trở về thời điểm hai mươi năm trước . Tạ Mộ Đình dắt tay bà, tình ý sâu đậm trong ánh mắt vẫn vẹn nguyên như thuở nào.
Ta đứng giữa đám đông nhìn họ bái đường thành thân , tâm trạng còn kích động hơn cả lúc bản thân làm tân nương t.ử.
Tạ Thanh Huyền một tay bồng con, một tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta , cười hì hì trêu: "Sau này nương vẫn là nương của nàng, chúng ta thực sự là người một nhà rồi !"
Phải vậy , chúng ta đã là người một nhà rồi .
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Chaporia
Bình Luận (0)