SỞ ÁNH NGUYỆT/Chương 1: 1C. 1: 1
20px

GIỚI THIỆU:

 

Năm ấy , khi ta đã cùng đường, bà mối tới cửa nói chuyện hôn sự.

 

Đối phương xuất thân thương hộ, góa vợ đã sáu năm, dưới gối có hai đứa con thơ.

 

“Đại lang nhà họ Lâm thương cô không dễ dàng, bằng lòng để cô mang theo muội muội xuất giá.”

 

Chỉ vì một câu ấy , ta thu dọn hành lý, dẫn theo muội muội bước vào cửa nhà họ Lâm.

 

01

 

Đại lang Lâm gia Lâm Kỳ dung mạo tuấn tú, tính tình ôn hòa, lúc nói chuyện với ta luôn nhỏ nhẹ từ tốn.

 

Không giống phu quân, mà giống huynh trưởng hơn.

 

“Việc làm ăn xảy ra vấn đề, ta phải gấp rút xuống phương Nam, vì thế mới vội vàng dời hôn kỳ lên sớm. Mong phu nhân lượng thứ.”

 

Hắn để lại cho ta năm nghìn lượng ngân phiếu, ngay đêm đại hôn đã dẫn theo mấy tâm phúc lên đường.

 

Dao Dao năm tuổi ôm chiếc gối nhỏ bước vào phòng, dụi mắt hỏi ta :

 

“A tỷ, Dao Dao có thể ngủ cùng tỷ không ?”

 

“Tất nhiên là được .”

 

Ta bế con bé lên giường, cởi giày tất rồi dỗ nó ngủ.

 

Dao Dao trở mình :

 

“A tỷ, nhà ở đây lớn quá, đẹp quá, trong hoa viên còn có xích đu nữa. Sau này chúng ta đều ở đây sao ?”

 

“ Đúng vậy .”

 

“Vậy sau này ngày nào Dao Dao cũng được ăn thịt sao ?”

 

Điều này ta không chắc.

 

Nhưng ...

 

“Ít nhất sẽ được ăn no.”

 

“Trước kia Dao Dao cũng được ăn no mà.”

 

Dao Dao khó hiểu.

 

“Là A tỷ không được ăn no đúng không ?”

 

Ta bật cười , xoa mái tóc mềm trước trán con bé.

 

“Sau này A tỷ cũng được ăn no.”

 

“Vậy sau này A tỷ không cần vẽ mẫu thêu, làm đồ thêu đổi thịt cho Dao Dao nữa sao ?”

 

“Không cần nữa.”

 

“Vậy A tỷ cũng có thể đi ngủ sớm hơn đúng không ?”

 

“ Đúng rồi .”

 

“A tỷ...”

 

“Ngoan, ngủ đi .”

 

Ta thổi tắt đèn.

 

Dao Dao lại cựa quậy trong chăn hồi lâu.

 

Mãi đến khi thấy ta không để ý tới mình nữa, con bé mới lưu luyến ngủ thiếp đi .

 

 

Sáng hôm sau .

 

Ta đang súc miệng thì trong phòng ngủ bỗng vang lên một tiếng thét ch.ói tai.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Dao Dao một tay xách một con rắn xanh nhỏ, đang vô cùng đắc ý giơ ra ngoài cửa sổ khoe khoang.

 

“Đừng sợ mà, rắn không c.ắ.n người đâu .”

 

Nó lại cười nói với ta :

 

“A tỷ, hôm nay có thể ăn thịt rồi !”

 

Ngoài cửa sổ, hai đứa trẻ ôm c.h.ặ.t lấy nhau , hét lên thất thanh:

 

“A a a! Có người ăn rắn!”

 

Ta nhìn hai đứa bé ngoài cửa sổ.

 

“Con là Lâm Chi Hành? Con là Lâm Lệnh Nghi?”

 

Lâm Lệnh Nghi nhỏ giọng đáp:

 

“Dạ.”

 

Ta nhận lấy hai con rắn từ tay Dao Dao.

 

“Hai con rắn này là do các con thả vào đây?”

 

Lâm Chi Hành che chắn cho muội muội phía sau lưng.

 

“Phải thì sao ?”

 

Nó ngẩng cao đầu.

 

“Cái nhà này đều là của ta và muội muội ta , các người đừng hòng cướp mất.”

 

“Đã từng ăn canh rắn cay chưa ?”

 

Ta hỏi.

 

Lâm Chi Hành sửng sốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/so-anh-nguyet/1.html.]

 

“Chưa.”

 

“Chuẩn bị nửa con gà mái già, thịt nạc thái sợi, mộc nhĩ thái sợi, nấm hương thái sợi, măng thái sợi.

Đun nóng dầu, phi thơm gừng tỏi, ớt khô, hoa tiêu, tương đậu, sau đó cho thịt rắn và thịt nạc vào xào, thêm rượu mạnh...”

 

Lâm Chi Hành nuốt nước bọt.

 

Nhưng rất nhanh đã phản ứng lại .

 

“Ăn rắn là xấu !”

 

“Ồ?”

 

Ta cười .

 

“Xem ra con không thích vị cay. Vậy thích vị chua hay vị tương?”

 

“Vị... vị tương...”

 

“Vị tương cũng không tệ.”

 

Ta giơ hai con rắn lên cho nó nhìn .

 

“ Nhưng hai con này nhỏ quá, chẳng có bao nhiêu thịt. Hay là thả chúng đi nhé?”

 

Lâm Lệnh Nghi lập tức gật đầu như giã tỏi.

 

“Vâng vâng vâng !”

 

Ta cười khen:

 

“ Đúng là đứa trẻ ngoan.”

 

Sau đó lại nhìn Lâm Chi Hành.

 

“Con cũng là đứa trẻ ngoan.”

 

Mặt Lâm Chi Hành lập tức đỏ bừng.

 

“Ai... ai cần ngươi giả vờ tốt bụng chứ, đồ nữ nhân xấu xa!”

 

Dao Dao chống nạnh bảo vệ ta .

 

“Các người mới là người xấu ! A tỷ là người tốt nhất! A tỷ là A tỷ tốt nhất thiên hạ!”

 

Đúng lúc ấy , một nha hoàn vội vã bước vào cửa Ngô Đồng Uyển.

 

“Tiểu thiếu gia, tiểu thư, hóa ra hai người ở đây, làm nô tỳ tìm mãi.”

 

Nàng đứng ngoài cửa sổ, hành lễ với ta .

 

“Phu nhân, bọn trẻ còn nhỏ không hiểu chuyện, xin người đừng chấp nhặt với chúng.”

 

Ta ném hai con rắn qua cửa sổ.

 

Hai bóng xanh vèo một cái chui tọt vào bụi cỏ, lao về phía chân ba người .

 

Hai đứa trẻ lại hét ầm lên.

 

Sắc mặt nha hoàn kia trắng bệch.

 

Nhưng nàng vẫn cúi người ôm c.h.ặ.t hai đứa trẻ vào lòng.

 

Quả thật là người trung thành hộ chủ.

 

“Ta sẽ không so đo với bọn trẻ.”

 

Ta nhìn nha hoàn ấy , nở nụ cười ôn hòa.

 

“ Nhưng chuyện này , ta sẽ tính lên đầu ngươi.”

 

02

 

Dùng bữa sáng xong, ta gửi Dao Dao cho ma ma trong Ngô Đồng Uyển chăm sóc, còn mình tới chính viện kính trà mẫu thân .

 

Trước khi xuất giá, ta đã dò hỏi không ít.

 

Bốn năm trước , Lâm Kỳ mất phụ thân .

 

Hiện nay đương gia chủ mẫu của Lâm phủ là Lâm phu nhân, kế mẫu của Lâm Kỳ, người luôn thiên vị đôi nhi nữ ruột thịt của mình .

 

Trước khi lâm chung, Lâm lão gia đã giao toàn bộ cửa hàng và thương hiệu của Lâm phủ cho Lâm Kỳ quản lý.

 

Đáng tiếc, Lâm Kỳ lại là một quân t.ử trung hậu, hiểu lễ nghĩa, rất dễ bị người khác nắm thóp.

 

Mấy năm nay, hắn gần như đã trở thành công cụ kiếm tiền của Lâm phủ.

 

Lâm phu nhân cùng một đôi nhi nữ của bà ta ngồi hưởng thành quả, sống xa hoa vô độ.

 

 

Bước vào cổng Lan Đình Hiên.

 

Đập vào mắt là những khối đá Thái Hồ kỳ lạ với vô số lỗ hổng đan xen.

 

Trong phòng bày biện toàn bàn ghế gỗ đàn hương chạm khắc tinh xảo, sang trọng mà tao nhã.

 

Liếc mắt nhìn quanh, nơi nào cũng cầu kỳ xa xỉ, hơi thở phú quý phô trương ập vào mặt.

 

Lâm lão phu nhân ngồi trên ghế chủ vị, dịu dàng nói :

 

“Kỳ nhi vào đêm tân hôn đã xuống phương Nam, thật sự không hợp lễ nghi. Mong con dâu đừng trách.”

 

“Phu quân là vì chuyện trong phủ, con dâu sao có thể trách. Trái lại còn cảm thấy một người có trách nhiệm như vậy thật đáng quý.”

 

Lâm lão phu nhân lại giới thiệu nhị tức phụ ngồi bên cạnh.

 

Đó là Lục Nghiên.

 

Còn về nữ nhi của nàng ta :

 

“Yên nhi hôm nay tới dự yến thưởng hoa ở phủ Quận chúa, sáng sớm đã ra ngoài. Hôm khác sẽ để nó tới Ngô Đồng Uyển hành lễ với tẩu tẩu.”

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...