SỞ ÁNH NGUYỆT/Chương 2: 2C. 2: 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hàn huyên vài câu.

 

Cuối cùng Lâm lão phu nhân cũng đi vào chuyện chính.

 

“Gần đây thân thể ta không khỏe. Hiện giờ việc quản gia do đệ muội con đảm nhiệm. Con vừa mới gả tới, lại còn phải chăm sóc ba đứa nhỏ, chuyện quản gia vẫn nên để lão nhị tức phụ vất vả thêm một thời gian.”

 

Ta đương nhiên đáp lời:

 

“Mọi việc đều nghe theo mẫu thân sắp xếp.”

 

Có lẽ thấy ta dễ nói chuyện, Lâm lão phu nhân cười nói :

 

“Nói mới nhớ, trong kho của Ngô Đồng Uyển vẫn còn của hồi môn của tiên tức phụ. Mấy ngày này con tranh thủ chỉnh lý danh sách của hồi môn rồi giao cho đệ muội con luôn đi .”

 

Thì ra là nhắm vào thứ này .

 

“Việc này phu quân chưa từng nhắc tới. Đợi con về sẽ viết thư hỏi ý chàng .”

 

Lâm lão phu nhân và Lục Nghiên liếc nhìn nhau .

 

Sau đó rất tự nhiên chuyển sang đề tài khác.

 

Ngồi thêm chừng một chén trà , ta cáo từ rời đi .

 

 

Vừa bước ra khỏi viện.

 

Lục Nghiên đã đuổi theo, nhiệt tình mời ta cùng đi .

 

“Lệnh Nghi và Chi Hành bị Tri Xuân chiều hư rồi . Nghe nói sáng nay còn thả rắn vào phòng tẩu tẩu?”

 

“Không sao , chỉ là bọn trẻ nghịch ngợm. Ta không để trong lòng.”

 

Ánh mắt Lục Nghiên khẽ đảo.

 

“Tri Xuân là nha hoàn hồi môn của tiên tẩu tẩu. Sau khi tiên tẩu tẩu mất, vốn dĩ nàng có thể trở về nhà cũ, nhưng nàng nhất quyết ở lại chăm sóc hai đứa trẻ.”

 

Ta giả vờ ngây ngốc.

 

“Nếu là nha hoàn hồi môn của tiên phu nhân, chắc hẳn rất tận tâm.”

 

Lục Nghiên hạ thấp giọng.

 

“Tẩu tẩu cũng đừng quá đơn thuần. Trong phủ ai cũng biết Tri Xuân đang nhắm tới vị trí khác đấy. Tẩu phải cẩn thận, đừng để nàng ta lợi dụng sơ hở.”

 

Ta tỏ vẻ nghi hoặc.

 

“Không đến mức vậy chứ? Tiên phu nhân mất đã sáu năm rồi . Nếu nàng thật có tâm tư ấy , sao sáu năm qua vẫn chỉ là nha hoàn ?”

 

“ Đúng thế, sáu năm rồi .”

 

Lục Nghiên bĩu môi.

 

“Nàng ta vẫn nắm giữ của hồi môn của tiên tẩu tẩu, còn dạy hai đứa trẻ bất kính với tổ mẫu. Tâm tư ấy chẳng phải quá rõ rồi sao ?”

 

Thấy ta vẫn ngơ ngác, Lục Nghiên dứt khoát nói thẳng:

 

“Nàng ta dựa vào số của hồi môn ấy để làm giá, muốn mẫu thân gật đầu cho đại ca nạp nàng ta làm thiếp .”

 

Ta gật đầu.

 

Hiểu rồi .

 

Nói đi nói lại .

 

Vẫn là nhắm vào của hồi môn của tiên phu nhân.

 

Ta mỉm cười :

 

“Đa tạ đệ muội đã thẳng thắn chỉ điểm.”

 

Lục Nghiên dường như thở phào nhẹ nhõm.

 

“Tẩu hiểu là tốt rồi . Mẫu thân và ta đều là vì muốn tốt cho tẩu thôi.”

 

03

 

Trở về Ngô Đồng Uyển, ta bảo ma ma gọi Tri Xuân tới.

 

Có lẽ nàng nghĩ mình đã gây họa, vừa bước vào cửa đã quỳ xuống nhận tội:

 

“Phu nhân muốn đ.á.n.h muốn phạt thế nào nô tỳ cũng chịu, chỉ xin đừng liên lụy tới hai đứa trẻ.”

 

“Xem ra ngươi rất thương Lệnh Nghi và Chi Hành.”

 

“Vâng.”

 

Tri Xuân không chút do dự.

 

“Tiểu thiếu gia và tiểu thư chính là mạng sống của nô tỳ.”

 

“Vậy dưới sự bảo vệ của ngươi, bọn trẻ sống ở phủ này thế nào?”

 

Sắc mặt Tri Xuân khẽ thay đổi.

 

Nhất thời im lặng.

 

Lâm Kỳ quanh năm bôn ba bên ngoài, căn bản không có thời gian chăm sóc hai đứa trẻ.

 

Mà phía Lâm lão phu nhân, ngay cả Lâm Kỳ bà ta còn chẳng để tâm, huống hồ là con của hắn .

 

Trong Lâm phủ rộng lớn này , chỉ có Tri Xuân thật lòng bảo vệ hai đứa trẻ.

 

Mà cách bảo vệ của nàng là giương vuốt sắc, che chở chúng dưới đôi cánh của mình .

 

“Chi Hành mới bảy tuổi, Lệnh Nghi sáu tuổi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/so-anh-nguyet/2.html.]

 

“Đáng lẽ phải được khai tâm học hành, vậy mà lại bị nhốt trong viện này , không hiểu lễ nghĩa, cũng chẳng biết cầu tiến.”

 

Ta nhìn Tri Xuân.

 

“Đó là cách ngươi bảo vệ chúng sao ?”

 

Giọng ta nặng thêm vài phần.

 

“Tiên phu nhân có muốn nhìn thấy như vậy không ?”

 

Mặt Tri Xuân trắng bệch.

 

Nàng quỳ phịch xuống đất.

 

“Xin phu nhân thương xót. Tri Xuân nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp.”

 

Ta đỡ nàng dậy.

 

“Ta biết tấm lòng trung thành của ngươi đối với chủ cũ.”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Cũng biết để giữ được của hồi môn của tiên phu nhân, ngươi đã vất vả thế nào.”

 

“Ta có thể lập khế ước với ngươi.”

 

“Của hồi môn của tiên phu nhân, ta không lấy một đồng nào.”

 

“Không những vậy , ta còn có thể giúp hai đứa trẻ giành lại những gì vốn thuộc về chúng.”

 

Tri Xuân trầm ngâm một lúc.

 

Rồi ngẩng đầu nhìn ta .

 

“Phu nhân muốn nô tỳ làm gì?”

 

Nói chuyện với người thông minh quả thật thoải mái.

 

Mà mục đích của ta chỉ có một.

 

“Ta muốn quyền quản gia của Lâm phủ.”

 

04

 

“Rất khó.”

 

Tri Xuân nói .

 

“Nhị gia là con ruột của lão phu nhân. Hiện giờ Nhị phu nhân đang quản gia, sẽ không dễ dàng giao quyền ra đâu .”

 

“Chuyện đó ta biết .”

 

“Ngươi nói chút gì ta chưa biết đi .”

 

Tri Xuân ngước mắt nhìn ta .

 

“Phu nhân muốn nghe chuyện gì?”

 

“Nô tỳ đã sống trong phủ này mười năm. Chỉ cần là điều nô tỳ biết , nhất định sẽ nói hết.”

 

“Các cửa hàng lụa của Lâm gia trải khắp Đại Ung.”

 

“Theo lý mà nói , trong phủ không nên thiếu tiền.”

 

“Vậy vì sao lão phu nhân còn nhòm ngó của hồi môn của tiên phu nhân?”

 

Mắt Tri Xuân sáng lên.

 

“Chuyện này nô tỳ thật sự biết .”

 

Nàng sắp xếp lại suy nghĩ rồi chậm rãi kể:

 

“Lão phu nhân có một trai một gái.”

 

“Nhị gia tuy đã thành thân , nhưng từ nhỏ được nuông chiều quá mức, tiêu tiền như nước. Nghe nói gần đây vì muốn kết giao với Đại công t.ử phủ Vĩnh Xương Bá mà đã tiêu tốn không ít bạc.”

 

Thương nhân muốn kết giao với thế gia vọng tộc vốn là chuyện từ xưa đến nay.

 

Ta gật đầu.

 

“Nói tiếp đi .”

 

“Đại cô nương trong phủ là Lâm Mộ Yên lại càng một lòng muốn gả cao.”

 

“Lão phu nhân vừa ý phủ Vĩnh Xương Bá.”

 

“ Nhưng theo ý của Đại cô nương, e rằng nàng ta còn muốn trèo cao hơn nữa, tốt nhất là gả vào vương phủ, làm Vương phi.”

 

“Bởi vậy tiêu tiền cũng như nước chảy.”

 

Ta hiểu rồi .

 

“Việc làm ăn trong phủ thế nào?”

 

Tri Xuân thở dài.

 

“Lão gia mất quá đột ngột.”

 

“Trước lúc lâm chung thậm chí còn chưa kịp sắp xếp mọi việc, chỉ vội vàng dặn dò giao toàn bộ cửa hàng trong phủ cho Đại gia quản lý.”

 

“Đại gia tính tình trung hậu.”

 

“Trên thương trường không khéo léo, tròn trịa như lão gia năm xưa.”

 

“Doanh thu của các cửa hàng giảm sút qua từng năm.”

 

“Hai năm gần đây thậm chí còn phải bán không ít cửa hiệu.”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...