SỞ ÁNH NGUYỆT/Chương 3: 3C. 3: 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta khẽ gật đầu.

 

Vậy là đã rõ.

 

Hiện giờ trong phủ thiếu tiền mặt.

 

Lão phu nhân và Nhị gia cần tiền để lo liệu trên dưới , đương nhiên sẽ nhắm tới của hồi môn của tiên phu nhân.

 

Nước mắt Tri Xuân lăn dài.

 

“ Nhưng những thứ đó đều là tiên phu nhân để lại cho Tiểu thiếu gia và Tiểu thư.”

 

“Dù có c.h.ế.t, nô tỳ cũng không thể giao ra được .”

 

“Nếu đã vậy ...”

 

Ta bình thản đặt chén trà xuống.

 

“Vậy thì phân gia đi .”

 

Trước hết phải đá đám đỉa hút m.á.u kia ra khỏi người .

 

Nếu không , sẽ chẳng bao giờ có ngày tháng yên ổn .

 

Tri Xuân kinh hãi mở to mắt.

 

“Sao có thể được ?”

 

“Trừ khi lão phu nhân chủ động đồng ý.”

 

“Nếu không , theo luật Đại Ung, cha mẹ còn sống mà con cháu tự ý tách hộ, chia tài sản riêng là bất hiếu.”

 

“Nhẹ thì bị đ.á.n.h trượng, nặng thì bị giam giữ, thậm chí còn bị đày tới nơi khổ hàn.”

 

Ta thong thả nhấp một ngụm trà .

 

“Vậy thì khiến lão phu nhân chủ động phân gia.”

 

Tri Xuân ngây người .

 

“Làm sao có thể?”

 

“Bà ấy sao nỡ buông Đại gia, cây hái ra tiền của mình chứ?”

 

Quả thật rất khó.

 

Nhưng việc do người làm .

 

Chỉ cần còn người tính toán.

 

Sẽ luôn có cách.

 

05

 

Từ ngày hôm sau , ngày nào ta cũng tới Lan Đình Hiên hầu hạ.

 

Nhờ vậy mà biết được , năm xưa khi sinh Lâm Mộ Yên, Lâm lão phu nhân đã tổn hại căn cơ.

 

Ngày nào cũng phải dùng d.ư.ợ.c thiện để bồi bổ thân thể.

 

Ta sai Tri Xuân đi tìm quản gia, dán cáo thị khắp kinh thành, treo thưởng hậu hĩnh để tìm nhân sâm ngàn năm.

 

Trên cáo thị ghi rõ: ‘Vì chữa bệnh cho mẫu thân , trọng kim cầu mua nhân sâm ngàn năm’.

 

Sau đó, ta lại rầm rộ tới các cửa hàng vải vóc và phường thêu.

 

Mua Vân Cẩm quý giá đến mức tấc vải đáng giá tấc vàng.

 

Lại bỏ tiền mời những tú nương nổi danh nhất kinh thành, tập trung về phủ may đủ loại váy áo cho Lâm Mộ Yên tham dự các yến tiệc.

 

Về phía Lục Nghiên, ta cũng tặng nàng ta một chiếc vòng ngọc có chất ngọc cực tốt .

 

Nói là cảm tạ nàng đã chỉ điểm.

 

Còn về của hồi môn của tiên phu nhân, ta đã gửi thư hỏi ý phu quân.

 

Chắc chẳng bao lâu nữa sẽ được nhập vào công khố.

 

Trước khi rời đi , Lâm Kỳ để lại cho ta năm nghìn lượng bạc.

 

Chừng ấy đã đủ để ta hoàn thành mọi việc.

 

 

Một tháng sau .

 

Khắp kinh thành đều truyền tụng danh tiếng của ta .

 

Ai ai cũng biết ta hiếu kính mẹ chồng.

 

Yêu thương tiểu cô.

 

Đối với mọi việc trong phủ đều tận tâm tận lực.

 

Ngay cả mẹ chồng và tiểu cô khi ra ngoài, hễ có ai nhắc tới ta cũng không tiếc lời khen ngợi.

 

Thời cơ dần dần chín muồi.

 

 

Chiều hôm ấy .

 

Tri Xuân hớt hải chạy vào .

 

“Phu nhân, không xong rồi !”

 

Nàng thở hổn hển.

 

“Vừa rồi có người từ phương Nam trở về báo tin. Việc làm ăn bên đó xảy ra đại họa, còn vướng vào kiện tụng.”

 

“Đại gia đã bị bắt giam.”

 

“Họ nói cần phu nhân mang thêm bạc tới lo liệu.”

 

Nàng đưa cho ta một phong thư.

 

“Đây là thư Đại gia gửi về.”

 

Ta thong thả nhận lấy.

 

Ngẩng đầu hỏi:

 

“Đã gửi thư sang viện của lão phu nhân chưa ?”

 

“Đã gửi rồi .”

 

Tri Xuân gật đầu.

 

“Thư viết thành hai bản giống nhau , chắc nội dung cũng như nhau .”

 

Ta bình thản điểm một chút phấn hồng dưới mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/so-anh-nguyet/3.html.]

Rồi lau bớt son môi đi .

 

Người trong gương đồng lập tức hiện lên vẻ tiều tụy và u sầu.

 

Tri Xuân sốt ruột đến xoay vòng.

 

“Phu nhân, sao người còn bình tĩnh như vậy ?”

 

“Chuyện đã tới mức nước sôi lửa bỏng rồi .”

 

“Nghe nói người mà Đại gia đắc tội phía sau còn có quý nhân ở kinh thành chống lưng.”

 

“Chỉ cần sơ suất một chút là tai họa diệt gia đó.”

 

“Ta đâu có quản gia.”

 

Ta đứng dậy.

 

“Trong tay chỉ có mấy nghìn lượng phu quân để lại trước lúc đi , giờ cũng tiêu gần hết rồi .”

 

“Hiện tại chỉ còn cách đi cầu xin mẫu thân mở lòng từ bi, cứu phu quân thôi.”

 

Tri Xuân thở dài.

 

“Lão phu nhân sẽ cứu Đại gia sao ?”

 

“Bà ấy không mong Đại gia c.h.ế.t đã là tốt lắm rồi .”

 

Không cứu sao ?

 

Vậy chẳng phải càng tốt sao ?

 

Bà ta muốn phủi sạch quan hệ với Lâm Kỳ.

 

Vậy chỉ còn cách chủ động phân gia.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

06

 

Ta lảo đảo chạy tới Lan Đình Hiên.

 

Nhưng ngay cả cổng lớn cũng không vào được .

 

Ma ma của Lâm phu nhân chắn cứng trước cửa.

 

“Ma ma, xin cho ta gặp lão phu nhân một lần thôi.”

 

“Đại lang đang chờ người cứu mạng.”

 

“Đại phu nhân.”

 

Vương ma ma lạnh nhạt đáp.

 

“Không phải nô tỳ không cho người vào .”

 

“Lão phu nhân vừa nghe tin Đại gia xảy ra chuyện đã tức đến ngất xỉu.”

 

“Đến giờ vẫn chưa tỉnh lại .”

 

“Vậy để ta vào hầu t.h.u.ố.c, chăm sóc mẫu thân .”

 

“Bên cạnh lão phu nhân đã có Nhị phu nhân hầu hạ rồi .”

 

“Người vẫn nên mau nghĩ cách gom bạc mới phải . Đó mới là việc quan trọng.”

 

“Vậy cho ta gặp Nhị phu nhân.”

 

“Hiện giờ nàng ấy quản việc trong phủ. Ta muốn chi bạc cũng phải tìm nàng ấy .”

 

“Đại phu nhân.”

 

Vương ma ma cười nhạt.

 

“Nhị phu nhân đang hầu hạ lão phu nhân, sao có thể rời đi được ?”

 

Tri Xuân lập tức nóng nảy.

 

“Vương ma ma, cả Lâm phủ này đều trông cậy vào Đại gia. Nếu Đại gia xảy ra chuyện gì...”

 

Vương ma ma cười lạnh.

 

“Ôi chao. Nghe ý ngươi thì nếu Đại gia xảy ra chuyện, cả phủ này đều phải c.h.ế.t theo sao ?”

 

“Lâm phủ chúng ta còn có hai vị gia cơ mà.”

 

Ta vội ngăn Tri Xuân lại .

 

“Ma ma. Ta sẽ chờ ở đây. Nếu lão phu nhân tỉnh lại , xin phiền bà thông báo một tiếng.”

 

Vương ma ma qua loa hành lễ.

 

Sau đó đóng sầm cửa lại .

 

Tri Xuân tức đến giậm chân.

 

“Toàn là loại người gì vậy chứ?”

 

“Nói câu đại bất kính, từng đồng từng cắc trong phủ này đều do Đại gia kiếm được .”

 

“Bây giờ Đại gia đang chờ cứu mạng.”

 

“Bọn họ lại còn làm bộ làm tịch.”

 

“Suỵt.”

 

Ta đưa ngón tay lên môi.

 

“Ngươi không nghe ma ma nói sao ?”

 

“Mẫu thân vì lo lắng mà ngất đi rồi .”

 

“Chắc đệ muội cũng sốt ruột lắm.”

 

“Chúng ta chờ thêm là được .”

 

Tri Xuân còn muốn nói nữa.

 

Ta lắc đầu.

 

Hạ thấp giọng:

 

“Những lời như thế sau này giữ trong lòng.”

 

“Không được nói trước mặt người khác.”

 

Sau đó ta dặn nàng:

 

“Ngươi về trước trông ba đứa trẻ.”

 

“Đừng để chúng nghe thấy bọn hạ nhân nói linh tinh.”

 

Tri Xuân gật đầu rồi quay người rời đi .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...