Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Quả nhiên, bằng mắt thường cũng có thể thấy được thần sắc Lâm Kỳ khẽ động.
Ngón tay hắn vuốt ve cuốn sách đã sờn cả mép.
“Là ta không có phúc vào chốn quan trường.”
Ta đặt sổ sách của hai cửa hàng trước mặt Lâm Kỳ.
Sau khi xem xong, hắn cười ngượng.
“Về chuyện quản lý cửa hàng, phu nhân có thiên phú hơn ta nhiều.”
“Nếu ta tiếp quản toàn bộ gia nghiệp của Lâm phủ, để chàng chuyên tâm đọc sách, Đại lang có bằng lòng không ?”
Biểu cảm của Lâm Kỳ chấn động.
“Chuyện này ... có thể sao ?”
“Nếu Đại lang tin ta thì có thể.”
“Nếu Đại lang không tin ta thì không thể.”
“Ta tin nàng.”
“Trong phủ trên dưới đều được nàng quản lý ngăn nắp rõ ràng, việc làm ăn của cửa hàng ngày càng phát đạt, những điều đó ta đều nhìn thấy cả.”
“Nếu Đại lang tin ta , chúng ta có thể lập một tờ khế ước.”
“Từ nay về sau , tất cả công việc trong ngoài Lâm phủ đều do một mình ta quản lý.”
“Chàng chỉ cần chuyên tâm đọc sách.”
Trước ánh mắt đầy nghi ngờ của hắn , ta đưa ra điều kiện của mình .
“Chia lợi nhuận theo tỷ lệ ba bảy.”
“Ta chỉ lấy ba phần lợi nhuận là được .”
Ta thuận thế đưa ra điều kiện càng khiến người khác động lòng hơn.
“Lấy ba năm làm kỳ hạn.”
“Trong ba năm này , chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác, không cần bị ràng buộc bởi danh phận phu thê.”
“Ba năm sau , ta sẽ hòa ly rời phủ.”
“Đại lang thấy thế nào?”
10
Lâm Kỳ đương nhiên đồng ý.
Nếu không vì di nguyện của phụ thân , hắn tuyệt đối sẽ không từ bỏ con đường đọc sách làm quan.
Sáng sớm hôm sau , ta gọi Tri Xuân tới.
Bảo nàng rằng từ nay về sau sẽ có rất nhiều việc phải làm .
Sau hàng loạt chuyện đã trải qua, Tri Xuân vô cùng hăng hái.
“Nô tỳ nguyện làm trâu làm ngựa.”
Ngoài cửa sổ bỗng thò ra ba cái đầu nhỏ.
“Tri Xuân tỷ tỷ, làm trâu làm ngựa là gì vậy ?”
“Trâu ngựa là thứ gì thế?”
“Ăn được không ? Ngon không ? Là vị cay hay vị canh chua?”
Tri Xuân giơ tay day day trán.
“Phu nhân, nô tỳ thấy người nói rất đúng.”
“Phải mau ch.óng đưa Tiểu thư, Tiểu thiếu gia và Dao cô nương tới học đường thôi.”
Ba đứa nhỏ lập tức bỏ chạy tán loạn.
“A a a, không đi học đường đâu !”
“Học đường đ.á.n.h vào tay!”
“Cơm ở học đường không ngon!”
Nhìn ba đứa trẻ náo loạn cả sân.
Tri Xuân chân thành cảm thán một câu:
“Phu nhân, từ khi người và Dao cô nương chuyển tới đây, Ngô Đồng Uyển mới thật sự giống một mái nhà.”
Nàng nói :
“Dao cô nương tính tình chân thành thẳng thắn, thông minh rộng lượng.”
“Phu nhân, người đã dạy dỗ con bé thế nào vậy ?”
Ta nhìn Dao Dao đang vui vẻ đung đưa trên chiếc xích đu ngoài sân.
Khẽ cong môi cười .
“Phụ mẫu dạy dỗ ta thế nào, ta liền dạy dỗ con bé như thế.”
Tri Xuân do dự một lúc.
Cuối cùng vẫn hỏi:
“Từ trước tới nay chưa từng nghe phu nhân nhắc tới lệnh tôn và lệnh đường...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/so-anh-nguyet/6.html.]
Ta cúi đầu vuốt nhẹ chén trà .
“Người nhà
ta
gặp nạn.
”
“Xin lỗi phu nhân, nô tỳ không biết .”
“Không sao .”
“Rồi mọi chuyện sẽ tốt thôi.”
Ta hít sâu một hơi .
“Bắt đầu bận rộn đi .”
Chuyện cho bọn trẻ tới học đường.
Ta giao cho Lâm Kỳ.
Ba ngày sau , hắn đã tìm được học đường thích hợp.
Mỗi ngày đều phụ trách đưa bọn trẻ đi học, kiểm tra bài vở và mọi việc liên quan.
Còn ta và Tri Xuân thì dồn toàn bộ tâm sức vào việc kinh doanh cửa hàng.
Ta tiếp quản chưa đầy nửa tháng.
Đã có vài quản sự đứng ra gây chuyện.
Nói trắng ra là không phục ta .
Tri Xuân định dùng thành công của hai cửa hàng trước đó để thuyết phục bọn họ.
Ta phủ nhận cách làm ấy .
Triệu tập tất cả mọi người tới một chỗ.
Cho họ hai lựa chọn.
Người muốn rời đi sẽ được nhận tiền bồi thường theo số năm làm việc tại cửa hàng rồi tự mình rời đi .
Người muốn ở lại thì ký lại khế ước, an tâm làm việc.
Khoản bồi thường ta đưa ra rất cao.
Ngay trong ngày đã có vài quản sự rời đi .
Còn dẫn theo hơn mười tiểu nhị.
“Tiền bồi thường cao như vậy , không đi mới là kẻ ngốc!”
“Với tư lịch của chúng ta , chẳng lo không tìm được việc khác.”
Những người rời đi đều nói như vậy .
Ta gọi một trong số những tiểu nhị dẫn đầu nhóm ở lại .
Tên là Xuân Sinh.
Hỏi hắn vì sao không đi theo.
“Phu nhân muốn nghe lời thật hay lời giả?”
“Cứ nói lời giả trước .”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Tiểu nhân nghe nói phu nhân giỏi quản lý, cam tâm tình nguyện ở lại cống hiến.”
“Còn lời thật?”
“Phu nhân đưa ra khoản bồi thường cao như vậy là muốn những kẻ tham lợi, không trung thành tự động rời đi .”
“Còn những người ở lại như chúng ta tự nhiên sẽ trở thành người trung thành có thể trọng dụng.”
“Phu nhân nhất định sẽ tăng lương.”
Thú vị thật.
“Từ nay về sau , ngươi sẽ làm quản sự của cửa hàng này .”
“Nếu quản lý tốt , tiền đồ tự nhiên vô lượng.”
Xuân Sinh cúi người hành lễ.
“Tiểu nhân nhất định tận tâm tận lực, không phụ kỳ vọng của phu nhân.”
11
Xuân Sinh nói không sai, quả thật ta đã tăng tiền công hằng tháng cho những tiểu nhị ở lại .
Không chỉ vậy , ta còn tăng tiền công cho các nữ công phụ trách cắt mẫu, thêu thùa ở hậu quầy.
Lại bỏ trọng kim mời một nhóm tú nương, nghiên cứu sáng tạo mẫu thêu mới, nhất định phải tạo ra phong cách riêng.
Đối với nhân tài có phong cách độc đáo, ta trước nay chưa từng tiếc tiền.
Sau khi ổn định việc kinh doanh của cửa hàng, ta lại bắt đầu mặc những bộ y phục mẫu mới được may từ cửa hàng để tham dự đủ loại yến tiệc.
Hễ có cô nương, phu nhân nào hứng thú, ta đều phát cho họ một tấm phiếu giảm giá của cửa hàng tơ lụa.
Có được sự ủng hộ của những quý nữ cao môn và các mệnh phụ này , việc làm ăn của cửa hàng càng thêm phát đạt.
Đợi đến một năm sau kiểm kê sổ sách, toàn bộ cửa hàng đều đã có lãi, cửa hàng có lợi nhuận cao nhất lãi ròng tới tám nghìn lượng.
Mà trong một năm này , việc học của ba đứa trẻ cũng có tiến bộ vượt bậc.
Lâm Chi Hành giống phụ thân nó, là hạt giống đọc sách, Lâm Lệnh Nghi lại là người rất giỏi tính toán.
Chaporia
Bình Luận (0)