SỞ ÁNH NGUYỆT/Chương 5: 5C. 5: 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cùng với sự ép bức của Lâm lão phu nhân và những chuyện rắc rối xảy ra trong ngày phân gia.

 

“Phu quân nói gì vậy . Là thiếp không hiếu kính mẫu thân cho tốt , cũng không giữ gìn được gia đình này .”

 

“Chuyện này sao có thể trách nàng được .”

 

Lâm Kỳ thở dài.

 

“Mẫu thân và ta từ trước tới nay luôn có khoảng cách. Bà ấy đưa ra lựa chọn như vậy , ta cũng không thấy bất ngờ. Chỉ là đã khiến nàng chịu thiệt thòi.”

 

Ta rót cho hắn một chén trà .

 

“Phu quân thấu hiểu thiếp , thiếp không cảm thấy ấm ức.”

 

Lâm Kỳ gật đầu.

 

Một lát sau lại nói :

 

“Chỉ là tên tiểu tư truyền tin nhầm kia đã mất tích không dấu vết, thật khiến người ta khó hiểu.”

 

“Ý của phu quân là, tên tiểu tư đó không phải do chàng phái về?”

 

Lâm Kỳ lắc đầu.

 

“Không phải . Ta tuy gặp chút khó khăn, nhưng hoàn toàn không nguy hiểm đến vậy .”

 

 

“Vậy thì kỳ lạ thật.”

 

Ta giả vờ không hiểu.

 

“Ai lại truyền loại tin tức như thế, vô duyên vô cớ bịa đặt gây chuyện, rốt cuộc là có ý đồ gì?”

 

Lâm Kỳ rất nhanh đã hiểu ra .

 

Sắc mặt khẽ thay đổi.

 

Còn có thể là ai nữa?

 

Đương nhiên là Lâm lão phu nhân.

 

Còn mục đích là gì...

 

Đương nhiên là để phân gia.

 

Hắn càng cảm thấy áy náy với ta hơn.

 

Ngay trong đêm ấy đã giao hết mọi việc trong phủ cho ta quản lý.

 

Tiện tay còn cho ta hai cửa hàng để phòng thân .

 

Hắn không ngủ lại Ngô Đồng Uyển.

 

Lấy cớ còn nhiều việc vụn vặt cần xử lý rồi quay về thư phòng.

 

Sau khi hắn rời đi .

 

Tri Xuân gãi đầu.

 

“Phu nhân, nô tỳ hơi hồ đồ rồi . Tên tiểu tư truyền tin kia đi đâu mất rồi ? Người không sợ Đại gia tìm được hắn sao ?”

 

“Đó là người trong giang hồ ta bỏ tiền thuê. Hắn đã cầm bạc rời khỏi kinh thành từ lâu rồi .”

 

“Lúc ấy tên tiểu tư còn mang theo thư về. Chắc hẳn cũng là giả tạo. Người không sợ phía lão phu nhân nhìn ra sơ hở sao ?”

 

“Lá thư đó là ta tìm người bắt chước nét chữ mà viết . Bọn họ vốn chẳng thân thiết với Đại gia, e rằng ngay cả chữ viết của hắn cũng không nhận ra được . Cho dù phát hiện có gì không ổn , nghĩ rằng cũng sẽ không viết thư hỏi lại để xác minh.”

 

Ta nhìn Tri Xuân.

 

“Dù sao thì Lâm lão phu nhân vốn chẳng hề quan tâm tới Đại gia, không phải sao ?”

 

Tri Xuân gật đầu.

 

Sắc mặt có phần phức tạp.

 

“Đại gia đúng là người đáng thương.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta cười cười .

 

“Tri Xuân, hiện giờ ngươi có hai lựa chọn. Một là đem toàn bộ sự thật của chuyện này nói cho Đại gia biết , hắn tự nhiên sẽ hưu ta ra khỏi cửa. Đến lúc đó ngươi có thể quản lý mọi việc trong phủ...”

 

“Phu nhân!”

 

Tri Xuân vừa gấp vừa giận.

 

“Nô tỳ không phải loại người thấy lợi quên nghĩa như vậy . Huống hồ nô tỳ chưa từng có nửa phần tâm tư với Đại gia. Nô tỳ chỉ muốn bảo vệ Tiểu thiếu gia và Tiểu thư bình an trưởng thành.”

 

“Vậy thì là lựa chọn thứ hai.”

 

“Vô điều kiện đi theo ta , tin tưởng ta , lấy ta làm đầu.

 

“Nô tỳ chọn điều thứ hai.”

 

Mắt Tri Xuân đỏ hoe.

 

“Tiểu thư nhà nô tỳ chỉ tiếc là ra đi quá sớm. Nếu không , nhất định sẽ xem phu nhân là tri kỷ.”

 

Ta nhìn ra được .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/so-anh-nguyet/5.html.]

 

Chỉ cần nhìn phẩm hạnh và cách nói năng của Tri Xuân.

 

Thì người chủ nhân có thể khiến nàng trung thành đến mức ấy .

 

Ắt hẳn cũng không phải người tầm thường.

 

09

 

Ngày hôm sau , ta bắt đầu bắt tay chỉnh đốn việc trong phủ.

 

Dưới sự trợ giúp của Tri Xuân, ta mạnh tay điều chỉnh lại toàn bộ đám hạ nhân trong phủ.

 

Những kẻ là tai mắt của chính viện đều bị đuổi đi .

 

Những kẻ lười biếng, trốn việc cũng bị bán ra ngoài.

 

Người được giữ lại đều là những người trung thành, có thể dùng được .

 

Sau đó, ta lại dẫn Tri Xuân đi xem hai cửa hàng tơ lụa mà Lâm Kỳ đã cho ta .

 

Phải nói rằng, Lâm Kỳ là một người tốt .

 

Hai cửa hàng hắn cho ta đều là những cửa hàng làm ăn tốt nhất trên cả con phố.

 

Ta ở lại trong tiệm ba ngày.

 

Phát hiện cách quản lý của cửa hàng quá bảo thủ, ý thức phục vụ của đám tiểu nhị rất kém, mức độ hài lòng của khách vào tiệm cũng không cao.

 

May mà quản sự của cửa hàng nằm trong số những người chủ động mang bạc tới phủ lúc trước .

 

Là người có thể dùng được .

 

Ta phân tích tình hình của cửa hàng cho hắn nghe , rồi đưa ra những đề xuất hợp lý.

 

Cách tiếp đón mới khiến đám tiểu nhị rất không quen.

 

Ta bèn đặt ra chỉ tiêu doanh số .

 

Người nào đạt chỉ tiêu thì tiền công tháng đó sẽ tăng gấp đôi.

 

Quả nhiên dưới phần thưởng hậu hĩnh, tính tích cực của đám tiểu nhị được nâng lên rõ rệt.

 

Đến cuối tháng kiểm sổ sách.

 

Mọi người đều vui vẻ nhận được số tiền công tăng gấp đôi.

 

Doanh thu của cửa hàng cũng khởi sắc đáng kể.

 

Tri Xuân khen ta quản lý giỏi.

 

Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.

 

Liên tiếp nhiều ngày, Lâm Kỳ đều lấy cớ xử lý chuyện làm ăn của cửa hàng.

 

Ban ngày chỉ tới Ngô Đồng Uyển ăn một bữa cơm, trò chuyện với bọn trẻ một lúc.

 

Buổi tối đều nghỉ lại trong thư phòng.

 

Hôm đó, ta cố ý bảo tiểu trù phòng chuẩn bị bữa khuya.

 

Tự mình mang tới.

 

Lâm Kỳ dường như có chút căng thẳng.

 

Không lật sách thì lại lật sổ sách.

 

Trông rất có vẻ luống cuống không biết làm sao .

 

Cuối cùng vẫn là ta chủ động mở lời:

 

“Ta đã nghe Tri Xuân kể về chuyện của chàng và tiên phu nhân, biết chàng yêu nàng ấy rất sâu đậm, trong lòng không muốn tái giá.”

 

Lâm Kỳ cụp mắt xuống.

 

Biểu cảm phức tạp.

 

“Phu nhân cho ta thêm chút thời gian.”

 

Ta cười .

 

“Ta gả vào Lâm phủ cũng là lựa chọn trong lúc không còn đường lui.”

 

“Hay là chúng ta bàn một vụ hợp tác?”

 

Lâm Kỳ ngẩng đầu nhìn ta .

 

“Hợp tác thế nào?”

 

“Ta biết từ nhỏ Đại lang đã yêu thích đọc sách, bốn tuổi khai tâm, tám tuổi đỗ Đồng sinh, mười lăm tuổi đỗ Tú tài, mười tám tuổi đã đỗ Cử nhân, là kỳ tài hiếm thấy.”

 

Đáng tiếc, Lâm gia chủ đột ngột qua đời.

 

Để lại cả cơ nghiệp đồ sộ cho hắn .

 

Nếu không , hiện giờ Lâm Kỳ e rằng đã bước chân vào quan trường.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...