SỞ ÁNH NGUYỆT/Chương 8: 8C. 8: 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tri Xuân vội vàng bịt miệng cả ba đứa.

 

“Câm miệng đi , mấy tiểu tổ tông.”

 

Nàng cười gượng.

 

“Phu nhân đi thong thả, phu nhân lên đường bình an.”

 

Ta phất phất tay với nàng, hạ thấp giọng.

 

“Đừng để Đại gia biết .”

 

Bốn người đồng loạt làm động tác dán kín miệng.

 

Rồi lập tức chạy biến đi .

 

Vào một ngày trời quang mây tạnh.

 

Ta dẫn theo một đoàn người lên đường xuống phía Nam.

 

Điểm đến của chuyến đi này là Ngô Châu.

 

Quản sự ra tiếp đón bẩm báo:

 

“Hiện nay thương hiệu Lâm thị tại Ngô Châu có tổng cộng hai mươi sáu cửa hàng.”

 

“Những năm trước chỉ có mười lăm cửa hàng.”

 

“Ba năm gần đây lần lượt thu mua thêm mười một cửa hàng.”

 

Xuân Sinh lộ vẻ nghi hoặc, lên tiếng hỏi:

 

“Trong ba năm mà thu mua tới mười một cửa hàng?”

 

“Chẳng lẽ thương hiệu nhà khác xảy ra biến cố?”

 

Quản sự tiếc nuối nói :

 

“ Đúng vậy . Trước kia nổi tiếng nhất ở Ngô Châu chính là thương hiệu Liễu thị.”

 

“Đáng tiếc năm năm trước vì chuyện cứu trợ thiên tai mà đắc tội quan phủ.”

 

“Hiện giờ vợ chồng họ đều bị giam trong ngục.”

 

“Hai đứa con cũng không rõ tung tích.”

 

“Thương hiệu kinh doanh sa sút, chúng ta liền thu mua hết lại .”

 

“Thương hiệu Liễu thị?”

 

“Có phải là thương hiệu của phú thương Giang Nam Sở Hoài An và Liễu Vận Trúc không ?”

 

Xuân Sinh hỏi.

 

Quản sự gật đầu.

 

“Vợ chồng Sở thị từ trước tới nay luôn thích làm việc thiện, là người tốt nổi tiếng gần xa.”

 

“Ngày thường quyên tiền tu sửa châu học.”

 

“Năm mất mùa thì mở kho cứu tế.”

 

“Mùa đông còn may áo ấm giúp đỡ dân nghèo.”

 

“Chỉ tiếc người tốt lại có kết cục như vậy .”

 

Xuân Sinh là kẻ chẳng mấy giữ phép tắc.

 

Giơ tay gõ gõ mặt bàn bên cạnh ta .

 

“Đông gia từng nghe qua thương hiệu Liễu thị chưa ?”

 

Ta cúi đầu nhấp một ngụm trà .

 

Bình thản đáp:

 

“Nghe qua rồi .”

 

Xuân Sinh đầy vẻ kích động.

 

“Sở đông gia và Liễu nương t.ử quả thực là tấm gương của thế hệ chúng ta .”

 

Ta thản nhiên liếc hắn một cái.

 

“Ngày khác có thể mang hậu lễ tới bái sư.”

 

Quản sự vội hạ thấp giọng.

 

“Đông gia chớ nói vậy .”

 

“Để quan phủ nghe thấy thì không hay .”

 

“Vợ chồng Sở Hoài An vẫn còn đang bị giam trong ngục.”

 

“Có gì phải sợ?”

 

“Sở đông gia và Liễu nương t.ử nổi tiếng nhất là thích làm việc thiện, đều là đại thiện nhân có tiếng.”

 

“Họ nhất định bị vu oan hãm hại.”

 

“Trời xanh có mắt, nhất định sẽ được rửa sạch oan khuất.”

 

Xuân Sinh nhìn ta .

 

“Đông gia thấy sao ?”

 

Ta nửa cười nửa không nhìn thẳng vào mắt hắn .

 

Nhìn đến mức hắn gãi đầu.

 

Biết điều đổi sang chủ đề khác.

 

14

 

Mọi việc ở Ngô Châu triển khai còn thuận lợi hơn ở kinh thành.

 

Đợi các cửa hàng đều được sắp xếp ổn thỏa.

 

Ta lại dẫn Xuân Sinh đi tuần tra các châu huyện xung quanh.

 

Tiện thể thu mua tích trữ lương thực và d.ư.ợ.c liệu.

 

Xuân Sinh không hiểu.

 

Ta cũng không giải thích nhiều.

 

Chỉ nói Ngô Châu mưa nhiều, cần phòng khi bất trắc.

 

Giữa tháng Tám.

 

Mưa lớn bất ngờ kéo tới.

 

Liên tục suốt hơn mười ngày.

 

Một đêm khuya.

 

Đê lớn ầm ầm vỡ tan.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/so-anh-nguyet/8.html.]

Lũ lụt hoành hành.

 

Bách tính lưu lạc khắp nơi.

 

Ngô Châu cùng các châu huyện xung quanh đều lâm vào nguy nan.

 

Việc đầu tiên ta làm là kêu gọi các thương hiệu của Lâm thị phát cháo mỗi ngày.

 

Hỗ trợ quan phủ cứu tế thiên tai.

 

Mười lăm ngày sau .

 

Lâm Kỳ cũng tới Ngô Châu.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Lần này hắn đi theo Tam hoàng t.ử xuống phía Nam cứu tế.

 

Ta lập tức quyên góp tám nghìn lượng bạc.

 

Giúp Lâm Kỳ xây dựng nơi ở tạm thời cho dân gặp nạn.

 

Thu mua lương thực và d.ư.ợ.c liệu.

 

Ta còn mở trường dạy thêu.

 

Thu nhận dân gặp nạn học nghề thêu.

 

Sau đó, dưới sự hỗ trợ của Tam hoàng t.ử.

 

Ta liên hợp với các thương hiệu khác tổ chức hội thưởng hoa, đua thuyền rồng, hội chùa trên núi và đủ loại hoạt động khác.

 

Tam hoàng t.ử và Lâm Kỳ thì khuyến khích các gia tộc quyền quý cùng quan phủ đẩy mạnh xây dựng.

 

Mỗi ngày sử dụng hàng nghìn lao dịch.

 

Tạo việc làm cho dân gặp nạn.

 

Ba tháng sau .

 

Ngô Châu và các châu huyện xung quanh đều dựa vào phương thức lấy công thay cứu tế.

 

Bình ổn vượt qua thiên tai.

 

Tam hoàng t.ử vô cùng vui mừng.

 

Nói rằng sau khi hồi kinh nhất định sẽ tâu lên Thiên t.ử công lao của ta .

 

Rồi hỏi ta muốn điều gì.

 

Ta quỳ xuống dập đầu.

 

“Được Điện hạ yêu quý, dân phụ vốn không còn mong cầu gì khác.”

 

“Chỉ là từ nhỏ đã ngưỡng mộ khí tượng cung khuyết.”

 

“Nếu có may mắn được vào cung diện kiến bệ hạ, vậy là mãn nguyện rồi .”

 

Tam hoàng t.ử lập tức đồng ý.

 

“Bổn vương nhất định sẽ bẩm báo với phụ hoàng, giúp ngươi toại nguyện.”

 

Tam hoàng t.ử và Lâm Kỳ rời Ngô Châu trước .

 

Ta sắp xếp ổn thỏa mọi việc.

 

Cũng dẫn Xuân Sinh trở về kinh thành.

 

Ba đứa trẻ đều rất nhớ ta .

 

Đặc biệt là Dao Dao.

 

Đây là lần đầu tiên ta xa nhà lâu đến vậy .

 

Con bé ôm cánh tay ta khóc nức nở.

 

“A tỷ, tỷ đi làm gì vậy ?”

 

“Vì sao lâu như thế mà vẫn chưa về?”

 

Ta xoa đầu con bé.

 

“Ngoan.”

 

“Chúng ta sắp được về nhà rồi .”

 

Dao Dao nghiêng đầu khó hiểu.

 

“Chẳng phải nơi này chính là nhà của chúng ta sao ?”

 

Ta mỉm cười .

 

Dao Dao vẫn còn quá nhỏ.

 

Ta đặt con bé lên giường.

 

“Ngủ đi , A tỷ ở bên cạnh muội .”

 

Dao Dao ôm lấy cánh tay ta .

 

“A tỷ sẽ không bao giờ rời xa Dao Dao nữa đúng không ?”

 

“ Đúng vậy .”

 

Sẽ không bao giờ rời xa nữa.

 

Không lâu sau .

 

Thánh chỉ từ đại nội được đưa tới phủ.

 

Truyền ta vào cung yết kiến.

 

Ta cầm tờ hòa ly thư đã viết sẵn tới thư phòng của Lâm Kỳ.

 

“Tuy vẫn chưa tới thời hạn đã hẹn. Nhưng hiện giờ mọi việc đã ổn định.”

 

“Chúng ta cũng nên hòa ly rồi .”

 

Lâm Kỳ nhìn ta .

 

Do dự hồi lâu.

 

Cuối cùng vẫn mở miệng.

 

“Trong lòng ta vốn mong nàng ở lại .”

 

“ Nhưng suy nghĩ đi suy nghĩ lại mới hiểu.”

 

“Ý nghĩ ấy chẳng qua chỉ là lòng riêng của ta .”

 

“Chỉ vì nàng ở trong phủ. Ta mới có thể yên tâm ngủ ngon.”

 

Hắn nhận lấy hòa ly thư.

 

“Nếu rời đi là điều nàng mong muốn . Ta sẽ thuận theo ý nàng.”

 

Ta gật đầu.

 

Hắn cũng rất dứt khoát ký tên lên hòa ly thư.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...