SỞ ÁNH NGUYỆT/Chương 9: 9 + NGOẠI TRUYỆN: SỞ ÁNH NGUYỆTC. 9: 9 + NGOẠI TRUYỆN: SỞ ÁNH NGUYỆT
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ngày hôm sau .

 

Ta cùng hắn vào cung yết kiến.

 

Bệ hạ khen ngợi công lao cứu tế của ta .

 

Đặc biệt ban chiếu phong ta làm Hương Quân.

 

Thực ấp một nghìn hộ.

 

Ta ung dung quỳ xuống dập đầu.

 

“Tạ ơn bệ hạ long ân. Dân nữ Sở Ánh Nguyệt, mang oan khuất chờ được trình bày.”

 

“Khẩn cầu bệ hạ soi xét.”

 

15

 

Ta hai tay nâng cao tờ cáo trạng, cất giọng vang dội bẩm báo:

 

“Tháng Sáu năm Thiên Thịnh thứ mười, mưa dầm liên miên không dứt, đê sông tại Ngô Châu vỡ nát, lũ lớn hoành hành, bách tính lưu lạc khắp nơi. Khi ấy , Tri châu Ngô Châu là Vương Thành đã tư nuốt hai vạn thạch lương thực cứu tế, ép phụ thân dân nữ là Sở Hoài An đứng ra bán với giá cao, lại còn thỏa thuận chia chác tiền bẩn theo tỷ lệ ba bảy.”

 

“Phụ thân dân nữ bản tính chính trực, kiên quyết không theo, cuối cùng lại bị bọn Vương Thành vu cho tội danh ‘tụ tập gây rối, mưu đồ bất chính’, tống vào lao ngục.”

 

“Sau đó, bọn chúng lại lấy tính mạng toàn tộc uy h.i.ế.p mẫu thân dân nữ là Liễu Vận Trúc, ép người tiếp nhận việc bán lương thực. Bất đắc dĩ, mẫu thân chỉ có thể thuận theo. Nào ngờ ba tháng sau , người cũng bị quan phủ lấy cùng một tội danh bắt giam. Sở gia chúng dân nữ tuy bị ép đứng ra bán lương thực, nhưng chưa từng lấy một đồng tiền bẩn nào. Nay sổ sách và vạn dân cáo trạng đều ở đây, khẩn cầu bệ hạ minh xét kỹ càng!”

 

Cả Kim Loan điện rộng lớn yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

 

Lâm Kỳ cũng quỳ xuống bên cạnh ta .

 

“Nội t.ử mạo phạm thiên nhan, kính xin bệ hạ rộng lòng tha thứ. Nhưng vụ án của nhạc phụ nhạc mẫu quả thực còn nhiều ẩn tình, mong bệ hạ anh minh phán xét.”

 

Tam hoàng t.ử bước lên phía trước , cao giọng tâu:

 

“Nhi thần khởi tấu phụ hoàng. Sở Ánh Nguyệt bỏ ra số bạc lớn cứu giúp vạn dân, công lao ở trước mắt, kính xin phụ hoàng đặc cách khoan dung, tha thứ cho nàng nhất thời thất lễ. Chuyện vợ chồng Sở thị bị oan, nhi thần nguyện chủ động nhận lệnh, điều tra đến cùng.”

 

Đế vương ngồi trên long ỷ chậm rãi mở miệng:

 

“Sở Ánh Nguyệt vì song thân mà kêu oan, chính là tình nghĩa hợp tình hợp lý, có tội gì chứ!”

 

“Nếu hoàng nhi đã chủ động nhận lệnh, vụ án này giao cho con điều tra.”

 

“Hãy nhớ, đừng để lạnh lòng những người làm việc thiện trong thiên hạ.”

 

Vụ án cũ được xét lại .

 

Ta phủ phục xuống đất, dập đầu thật sâu.

 

“Dân nữ Sở Ánh Nguyệ khấu tạ long ân của bệ hạ.”

 

16

 

Tam hoàng t.ử nhận lệnh xuống phía Nam.

 

Một tháng sau , vụ án cũ được rửa sạch oan khuất.

 

Tiền bẩn bị sung vào quốc khố.

 

Toàn bộ thương hiệu Sở thị được hoàn trả.

 

Những quan viên liên quan cũng nhận lấy sự trừng phạt thích đáng.

 

Bệ hạ không chỉ giữ lại tước vị Hương Quân của ta .

 

Mà còn đặc biệt ban ân.

 

Sắc phong phụ thân và mẫu thân ta trở thành Hoàng thương.

 

Trong khoảng thời gian ấy , ta vẫn ở tại Ngô Đồng Uyển của Lâm phủ.

 

Đồng thời bắt đầu bàn giao các công việc của cửa hàng Lâm thị.

 

Tri Xuân và Lập Xuân lại đề bạt thêm vài người mới vừa đáng tin vừa có năng lực.

 

Đợi mọi việc xử lý xong xuôi.

 

Ta dẫn theo Dao Dao lên đường trở về Ngô Châu.

 

Thương hiệu Sở thị trăm việc ngổn ngang chờ khôi phục.

 

Chính là lúc cần ta nhất.

 

Ngày lên đường, mọi người tiễn ta hết đoạn này đến đoạn khác.

 

Tiễn mãi tới tận vùng ngoại ô xa kinh thành.

 

Lâm Lệnh Nghi và Lâm Chi Hành khóc đến mức mắt sưng đỏ.

 

“A nương, vì sao người không thể ở lại làm A nương của chúng con?”

 

“Có phải vì trước kia chúng con không gọi người là A nương không ?”

 

“Hu hu hu, sau này chúng con đều gọi người là A nương được không ?”

 

Ta xoa đầu bọn trẻ.

 

“Các con ngoan ngoãn nhé, sau này có thể theo Tri Xuân tỷ tỷ tới Ngô Châu tìm ta .”

 

“Ta và Dao Dao sẽ làm điểm tâm Ngô Châu cho các con ăn.”

 

Tri Xuân cũng gần như thành mắt thỏ.

 

Vừa sụt sịt vừa rơi nước mắt.

 

“Đông gia, người đi rồi chúng ta phải làm sao đây?”

 

“Chúng ta không làm được đâu .”

 

“Tri Xuân, ngươi tin ta không ?”

 

Tri Xuân hít hít mũi.

 

“Nô tỳ tin.”

 

Ta cười , nhéo nhéo mặt nàng.

 

“Ta dám giao việc làm ăn cho ngươi, tức là ngươi làm được .”

 

“Nếu ngươi tin ta , vậy cũng phải tin chính mình .”

 

Tri Xuân đỏ hoe mắt gật đầu.

 

“Nô tỳ hiểu rồi , Đông gia.”

 

“Nô tỳ tin người , cũng tin chính mình .”

 

Tiếp theo là Xuân Sinh.

 

Hắn cười lớn nói :

 

“Trước đây Đông gia từng hứa với ta , cho ta tới bái sư học nghệ đấy.”

 

Ta nhắc hắn :

 

“Nhớ mang theo lễ vật.”

 

“Càng nhiều càng tốt .”

 

Cuối cùng là Lâm Kỳ.

 

Hắn đưa cho ta một bọc hành lý căng phồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/so-anh-nguyet/9-ngoai-truyen-so-anh-nguyet.html.]

 

Chỉ nói một câu:

 

“Ngày sau còn dài.”

 

Ta bóp bóp bọc hành lý, hỏi hắn :

 

“Là gì vậy ?”

 

Lâm Kỳ đáp:

 

“Thứ nàng cần nhất.”

 

 

Xa phu vung roi.

 

Xe ngựa một đường đi về phương Nam.

 

Ta vẫy tay từ biệt mọi người .

 

Núi sông rồi sẽ có ngày gặp lại .

 

Ngày sau đều đáng để mong chờ.

 

 

Ngoại truyện: Sở Ánh Nguyệt

 

Song thân bị oan uổng bỏ tù.

 

Thương hiệu trong nhà đều bị tịch thu sung công.

 

Ta mang theo muội muội còn nhỏ tuổi.

 

Một đường lưu lạc, vào kinh kêu oan.

 

Đáng tiếc quan lại bao che cho nhau .

 

Kêu cứu không cửa.

 

Ta chỉ còn một con đường.

 

Vào cung diện thánh.

 

Trình bày nỗi oan.

 

Vì thế, ta lập cho mình một kế hoạch chu toàn .

 

Đầu tiên, chọn một nam t.ử chưa thành thân , xuất thân thương nhân, không được gia tộc coi trọng, lại một lòng muốn khoa cử làm quan.

 

Người đó chính là Lâm Kỳ.

 

Tiếp theo, gả vào Lâm gia.

 

Nắm lấy quyền quản gia.

 

Hợp tác với Lâm Kỳ.

 

Chia lợi nhuận theo tỷ lệ ba bảy.

 

Gây dựng sự nghiệp, tích lũy tiền bạc.

 

Một năm sau .

 

Mục tiêu hoàn thành.

 

Ta tới Ngô Châu chỉnh đốn thương hiệu.

 

Nếu Ngô Châu gặp thiên tai.

 

Ta sẽ quyên góp số bạc lớn.

 

Giúp Khâm sai đại thần do triều đình phái tới hoàn thành việc cứu tế.

 

Tranh thủ cơ hội vào cung diện thánh.

 

Nếu năm ấy chưa làm được .

 

Vậy sẽ dời sang năm sau .

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Cuối cùng vào cung trình bày.

 

Kêu oan cho phụ mẫu.

 

Sau khi vụ án cũ được minh oan.

 

Ta dẫn theo Dao Dao trở về Ngô Châu.

 

Phụ mẫu đã đợi sẵn ở nhà.

 

Xa cách nhiều năm.

 

Dao Dao đã không còn nhớ rõ dung mạo của song thân .

 

Cả nhà ôm nhau khóc .

 

Đau xót khó lòng kìm nén.

 

Ngày hôm sau .

 

Mọi người lấy lại tinh thần.

 

Cả gia đình đồng tâm hiệp lực.

 

Khởi động lại thương hiệu.

 

Tích lũy gia sản.

 

Lại thêm hai năm sau .

 

Mọi việc trong ngoài đều thuận lợi.

 

Việc làm ăn hưng thịnh.

 

Diện mạo hoàn toàn đổi mới.

 

Mùa mưa phùn hoa hạnh.

 

Người gác cổng Sở phủ vào bẩm báo.

 

Có một cô nương tên Tri Xuân dẫn theo một vị công t.ử và một vị tiểu thư tới cầu kiến.

 

Dao Dao lập tức chạy như bay tới tiền sảnh.

 

Ta lại gặp Tri Xuân.

 

Bên cạnh nàng là Xuân Sinh đang xách đầy túi lớn túi nhỏ.

 

Ba đứa trẻ ríu rít nói không ngừng.

 

Nghe hồi lâu ta mới hiểu.

 

Thì ra Lâm Kỳ đã trở thành quan phụ mẫu mới nhậm chức của Ngô Châu.

 

Quả nhiên núi sông luôn có ngày gặp lại .

 

Gió xuân lại theo trang sách mà tới.

 

-HẾT-

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...