Ta là kẻ tàn tật mà mọi người hay gọi.
Ta ở trong một cái thôn nhỏ ngoài ngoại ô.
Ngày ta nhặt được Trần Cẩn, ta đang giặt quần áo bên bờ sông.
Nhìn thấy hắn mặc y phục tơ lụa bị rách tả tơi, nằm bất tỉnh nhân sự bên bờ sông.
Ta mềm lòng nên cứu hắn .
Ta dẫn hắn về căn nhà đơn sơ của ta .
Ngươi trong thôn nghe nói ta giấu nam nhân trong nhà.
Bọn họ mắng ta , sỉ nhục ta .
"Tuy Trương Uyển là kẻ què nhưng lại lả lơi ong bướm, bản thân mình có gương mặt không an phận, thế mà cứ giả bộ hiền ngoan, suýt chút nữa đã bị ả lừa gạt rồi ."
"Hèn gì nam nhân trong thôn đều bị ngươi mê hoặc tâm trí, trước mắt còn dám giấu nam nhân lạ mặt trong nhà, ai biết sau lưng có còn quyến rũ nam nhân nào khác nữa không ha!"
Lời mắng c.h.ử.i của bọn họ càng lúc càng khó nghe .
Thậm chí có vài tiểu hài t.ử không hiểu chuyện còn lấy đá và trứng thối ném ta nữa.
Họ cười mắng ta là kỹ nữ trong thôn.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y, tức giận đến mức xanh cả mặt.
Dự định cầm cây gỗ đ.á.n.h đuổi những người này nhưng mới vừa bước hai bước, mấy đứa nhóc nhìn chằm chằm một chân của ta rồi ôm bụng cười lăn lộn.
"Đồ què! Ha ha ha cái đồ què!"
Chính lúc này , Trần Cẩn xuất hiện.
Võ công hắn cao cường, đ.á.n.h mọi người chạy mất.
Sau đó hắn còn nhìn ta bằng ánh mắt dịu dàng: "Cảm ơn nàng đã cứu ta ."
Ta lại nghe thấy hắn nói tiếp: "Đây là đôi mắt xinh đẹp nhất mà ta đã từng nhìn thấy."
Trần Cẩn là người dịu dàng nhất mà ta đã gặp.
Hắn dưỡng thương ở trong nhà của ta .
Mỗi buổi sáng, hắn sẽ đi hái hoa dại bên dòng suối, sau đó đặt ở đầu giường của ta .
Sau khi vết thương trên người hắn đã lành gần hết thì lời đồn đãi nhảm nhí trong thôn càng tăng lên.
Khi ta vừa giặt quần áo trở về thì nghe thấy âm thanh của Trần Cẩn.
Hắn cãi nhau với người ta , bàn tay nổi đầy gân xanh của hắn đang siết c.h.ặ.t cổ một người nam nhân.
"Đừng để ta nghe thấy ngươi nói xấu Uyển Uyển một câu nào nữa, nếu không … Ta sẽ g.i.ế.t ngươi!"
Ánh mắt hắn không hề dịu dàng mà vừa đen tối vừa độc ác, hệt như một giây sau sẽ bóp c.h.ế.t người này vậy .
Ta co rúm người lại .
Khi hắn ngước mắt lên thì đột nhiên chạm phải đôi mắt đang mở to của ta .
Hắn cực kỳ khẩn trương.
Lần đầu tiên, trên gương mặt tuấn tú lộ ra vẻ bất lực.
Hắn nói : "Uyển Uyển, đừng sợ ta ."
Ta nở nụ cười với hắn : "Cám ơn ngươi đã giúp ta ."
Cho nên ta sẽ không sợ hắn nhưng ta cảm thấy xưng hô này quá mức thân mật, ta có hơi không quen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tham-tinh-muon-mang/chuong-1.html.]
"Sau
này
, ngươi đừng gọi
ta
là Uyển Uyển nữa.
"
Hắn nở nụ cười vô cùng dịu dàng: "Được, nghe theo nàng."
Lời đồng ý của hắn hẳn là sẽ không gọi ta là Uyển Uyển sau lưng ta nữa.
Hiện tại, hắn gọi ta là Uyển Uyển trước mặt ta .
Thấy ta vừa giận dữ vừa ngại ngùng, hắn cười vô cùng giảo hoạt.
Trái tim của ta trật vài nhịp.
Ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ ta đã cảm thấy thân phận Trần Cẩn đặc biệt, hắn sẽ không ở nơi thôn xóm bần cùng này để giúp ta mãi.
Cho nên ta cũng không có bao nhiêu thiệt tình với hắn .
Dường như Trần Cẩn đã nhìn ra ta đang cố gắng tránh né hắn , hắn im lặng vài giây.
Hắn vẫn giúp ta nhặt củi như cũ, sẽ chủ động ôm những chuyện lớn nhỏ của nhà họ Lý vào người .
Mà sau khi hắn nóng giận với người ta lần trước thì người trong thôn không dám nghị luận về ta trước mặt hắn nữa.
Cuộc sống trôi qua thật sự rất thoải mái.
Vết thương của hắn cũng đã khỏi hẳn rồi .
Khi ấy , ta ra ngoài nhưng quên đồ nên vòng về.
Lại thấy trong nhà có vài người ta không quen, điệu bộ của họ vô cùng cung kính trước mặt Trần Cẩn.
"Tam hoàng t.ử, mời theo ty chức hồi kinh, từ sau khi người mất tích, hoàng thượng suốt ngày sầu lo nên đã thành bệnh tim rồi ."
Trần Cẩn thản nhiên nói : "Hiện giờ ta có nhiệm vụ quan trọng trong người , các ngươi về phục mệnh trước , ánh mắt kia quả thật là ánh mắt xinh đẹp nhất mà ta từng thấy, chắc chắn Tuyết Nhu sẽ rất vui mừng."
Ta ở ngoài cửa nhìn như con rối.
Thì ra hắn chính là Tam hoàng t.ử, Trần Cẩn chỉ là tên giả, tên thật là Tiêu Cẩn.
Cái vị Tuyết Nhu kia , ta không biết là ai cả nhưng ta hiểu rõ một điều là sớm hay muộn, Tiêu Cẩn cũng sẽ bỏ ta mà đi .
Ban đêm.
Sấm sét từ trời giáng xuống, ánh sáng màu tím phá tan màn đêm đen.
Ta sợ tới mức khuôn mặt nhỏ trắng bệt, cuộn c.h.ặ.t người vào chăn như thể muốn xua tan sự lạnh giá.
Nhà ta chỉ có một căn phòng ngủ và một căn phòng bếp.
Trong khoảng thời gian này , Tiêu Cẩn ở trong phòng, ta và hắn cách nhau một tấm bình phong.
Lúc ta sợ hãi, cả người run lẩy bẩy, từng trận âm thanh ầm ầm bên tai.
Dường như không nghe được âm thanh từ bên ngoài nữa.
Bỗng nhiên ta rơi vào trong một vòng tay ấm áp.
Có người dịu dàng xoa xoa đầu ta .
Giọng nói trầm thấp thuộc về Tiêu Cẩn bỗng nhiên vang lên.
Hắn nói : "Uyển Uyển đừng sợ, ta ở đây."
"Không sao cả, không ai có thể tổn thương nàng."
Lí trí của ta bị hắn gọi về, ta bị giật mình .
Sau đó nhớ ra nam nữ khác biệt, ta toang đẩy hắn ra .
Đôi mắt dịu dàng kia hàm chứa sự mong đợi một cách dè dặt.
"Ta sẽ không làm gì nàng nhưng xin nàng cho phép ta ở bên cạnh bảo vệ nàng, được không ?"
Chaporia
Bình Luận (0)