20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lòng ta lập tức run lên.

Im lặng một hồi lâu, ta mới đáp lại hắn . 

Bất kể tương lai Tiêu Cẩn có đi hay không nhưng hiện tại ta đã không khống chế được tình cảm của chính mình nữa rồi .

Tựa như là măng mọc sau trận mưa to, liên tục chui từ dưới đất lên trên , điên cuồng sinh trưởng.

Ta biết hắn không muốn ta im lặng lâu, vì vậy ta đột nhiên hỏi: "Trần Cẩn, chàng sẽ đi sao ?"

"Ta không đi , Uyển Uyển ở đâu , ta sẽ ở đó."

Ta trợn tròn mắt, lẳng lặng nhìn về phía hắn : "Tại sao chàng lại đối xử tốt với ta như thế?"

Hắn khẽ cười : "Uyển Uyển vẫn không nhìn ra được sao ? Ta thích nàng, ta đã thích nàng ngay lần gặp gỡ đầu tiên rồi ."

"Ta thích tất cả những thứ thuộc về nàng, đặc biệt là đôi mắt của nàng."

Lúc này hắn lại khen đôi mắt của ta một lần nữa.

Cảm giác kì lạ trong lòng vừa bùng lên thì lại bị ta cố chấp đè nén lại .

Lần đầu tiên ta nghe được lời tỏ tình trắng trợn như thế.

Mặt ta đỏ bừng, nhìn hắn một cách ngây ngốc.

Hắn xoa đầu ta một cách dịu dàng: "Thích nàng là việc của ta , nàng không cần phải đáp lại ta đâu ."

Ta lại tránh né sự áp sát của hắn , xê dịch qua một bên.

"Tất cả mọi người đều ghét ta vì ta tàn tật..."

Hắn vuốt ve cái chân què của ta một cách dịu dàng, đôi mắt sáng rực như các vì sao : "Nàng không tàn tật, thứ tàn tật là tâm của những người đó."

Trái tim ta lại đập nhanh hơn nữa.

 

Lúc trước , vết thương của hắn chưa lành, đều là ta bôi t.h.u.ố.c giúp hắn .

Sau này , có lần n.g.ự.c hắn bị thương. 

Ta cũng giúp hắn bôi t.h.u.ố.c. 

Sau đó lại phát hiện trên n.g.ự.c hắn có một vết sẹo thật dài, tựa như là tia chớp, vừa hung dữ vừa đáng sợ.

Ta ngẩn ngơ rồi nhìn chằm chằm chỗ kia theo bản năng.

Mặc dù đã qua rất lâu rồi nhưng cũng có thể nhìn thấy được rằng lúc đó hắn bị thương rất nặng.

Cả người hắn căng cứng, mày cau c.h.ặ.t lại .

Giọng nói của hắn vừa trầm lại vừa lạnh lẽo, sự dịu dàng vừa rồi tựa như bị một cơn gió thổi tan trong nháy mắt vậy . 

"Cảm thấy ghê tởm thì mau nhắm mắt lại đi ..."

Lời còn chưa dứt, ta đưa tay vuốt ve vết sẹo kia .

Đối diện với ánh mắt của hắn , ta khẽ hỏi: "Lúc ấy chắc chàng đau lắm nhỉ?"

Hắn đột nhiên ngớ ra .

Ánh mắt lại càng sâu thẳm hơi , không đáp lời.

Ta cong môi lên, khẽ hôn vết sẹo trên n.g.ự.c hắn . 

"Không hề ghê tởm một chút nào, ta biết là chàng rất đau, nếu lúc ấy ta có thể ôm chàng một cái thì tốt rồi ."

Yết hầu của hắn hơi xoay động.

Chầm chầm đáp lại câu hỏi kia của ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.

com/tham-tinh-muon-mang/chuong-2.html.]

"Đau, đau muốn c.h.ế.t."

Khi ấy , ta không phát hiện ra sự áy náy và do dự trong đôi mắt của hắn .

Ta chỉ cảm thấy vô cùng đau lòng cho hắn .

Đứng ở trước mặt hắn , ta vuốt tóc hắn một cách dịu dàng, ôm hắn vào trong n.g.ự.c.

Ta cho rằng hắn thật lòng, ít nhất là trong giờ phút này .

Nhưng mà ta lại không ngờ rằng tại thời điểm bức tường nội tâm của ta sụp đổ, ngay khi ta muốn thử trải nghiệm thì cũng là lúc hắn lộ ra bộ mặt thật sự của mình .

Ta nhìn thấy Tiêu Cẩn đứng chung với những người lúc trước bắt nạt ta , nh.ụ.c m.ạ ta .

"Tam hoàng t.ử, bọn ta đã làm theo lời ngài nói , vậy tiền công..."

Tiêu Cẩn hơi cong khóe môi lên: "Làm tốt lắm, đến Tuyết Trang ở trong Thành lãnh bạc đi . Còn chưa đầy một tháng nữa, trong khoảng thời gian này các ngươi phải tiếp tục ngụy trang."

Có nam nhân đột nhiên hỏi: "Tam hoàng t.ử, vì sao ngài phải dựng nên một cái thôn xóm giả vậy ? Chỉ vì nữ nhân Trương Uyển kia sao ?"

m thanh Tiêu Cẩn lạnh lùng: "Không nên hỏi thì đừng hỏi!"

Ta như rơi vào hầm băng.

Tay chân lạnh lẽo vô cùng, ánh sáng mặt trời chiếu rọi lên người ta nhưng ta vẫn thấy rất lạnh lẽo.

Thôn trang... Là giả.

Từ lúc ta nhặt được Tiêu Cẩn cho đến ngày hôm nay, tất cả sự việc này đều đã được mưu tính từ trước .

Vậy cái gì mới là sự thật?

Ta muốn chạy trốn nhưng chân giẫm phải cục đá.

Phát ra âm thanh làm động đến Tiêu Cẩn.

Khi nhìn thấy ta , ánh mắt của hắn tối lại , chậm rãi đi về phía ta .

"Uyển Uyển không ngoan, không phải ta bảo nàng đi chơi một lát sao , sao giờ lại quay về rồi ?"

Ta lui từng bước từng bước về phía sau , ánh mắt càng hoảng sợ: "Ngươi muốn làm gì?"

Hắn nhìn ra sự sợ hãi của ta , nụ cười càng thêm dịu dàng lại càng khiến người ta khiếp sợ.

"Sợ ta ? Rõ ràng ta còn muốn tranh thủ thêm một tháng cho nàng, để nàng có thể vui vẻ sinh hoạt, như vậy không tốt hơn sao ? Tại sao lại nghe lén bọn ta nói chuyện vậy chứ?"

Hắn đột nhiên che dấu tất cả cảm xúc trên gương mặt, mặt không đổi sắc mà sai người bắt ta lại .

Hắn nói : "Đôi mắt của nàng đúng lúc hợp với Tuyết Nhu, vốn định đợi hơn tháng nữa khiến cho nàng cam tâm tình nguyên dâng đôi mắt này cho ta . Thế nhưng nàng lại nghe lén, đúng là không ngoan tí nào.

Tiêu Cẩn nhốt ta trong một nơi tối tăm mờ mịt.

Hắn tự tay m.ó.c m.ắ.t ta .

Hắn nói đôi mắt ta rất tốt , thích hợp để tặng cho Tuyết Nhu.

Lại là Tuyết Nhu, ta không biết nàng ta là ai.

Ý thức của ta mơ hồ.

Tác dụng của t.h.u.ố.c gây mê dường như không thể chống lại loại đau đớn này .

 

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng.

Tiêu Cẩn đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi của ta .

Giọng nói của hắn vẫn dịu dàng như cũng nhưng tàn nhẫn tới cực điểm.

"Đừng c.ắ.n bản thân mình , c.ắ.n ta là được rồi ."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...