Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta c.ắ.n mạnh vào cánh tay hắn , sau đó đau tới mức ngất đi .
Có lẽ là hắn đã mời đại phu qua đây.
Chưa tới hai ngày mà ta đã không còn đau nữa rồi .
Chỉ là ta không còn đôi mắt nữa.
Mà hắn , có lẽ đã hiến đôi mắt của ta cho vị cô nương kia .
Ta đột nhiên lại rơi vào một cái ôm vừa ấm áp vừa xa lạ.
Người đó nói : "Ta đã đến chậm rồi , Uyển Uyển."
Hắn còn nói : "Ta sẽ trả lại cho nàng đôi mắt này ."
Ta thật sự không biết hắn là ai.
Hắn nói hắn sẽ cứu ta rời khỏi nhà giam này .
Không biết qua bao lâu, Tiêu Cẩn đi đến đây.
Giọng nói của gã vẫn luôn dịu dàng, trước sau như một.
Đôi mắt ta được che bằng một tấm vải trắng mỏng, giọng nói khàn khàn: "Tiêu Cẩn, những lời ngươi nói trong thời gian qua là giả hay sao ?"
Gã chỉ cười .
Ta lại hỏi: "Nếu là giả, vậy vì sao phải nói thích ta ?"
Gã nói : "Chẳng qua là thấy ngươi có chút thú vị nên trêu chọc ngươi chút thôi."
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y.
Chốc lát sau , ta cảm thấy đầu óc mình mơ hồ.
Gã cười nói : "Yên tâm, ta sẽ không để ngươi c.h.ế.t đâu , lúc này ta còn cần phải chứng thực một chuyện."
Ta không quan tâm những thứ này .
Gã lại tới gần ta , nắm c.h.ặ.t cằm của ta .
Toàn thân ta vô cùng lạnh.
Cảm thấy gã tiếp sát vào người ta , ta rất muốn kháng cự, muốn lui về phía sau .
Thế nhưng đầu bị một tay giữ lại .
Gã cúi đầu.
Đôi môi ấm áp áp vào môi ta .
Gã tựa như người bị nghiện vậy , ta phản kháng tới mức ngửa cả người ra sau .
Thật lâu sau , gã mới bỏ ta ra .
"Uyển Uyển, đừng sợ ta , sau này có ta bảo vệ nàng."
Nhưng mà....
"Người tổn thương ta nặng nhất chính là ngươi..."
Tay gã cứng đờ.
Không lâu sau , gã khẽ nói : "Uyển Uyển, tất cả mọi chuyện đã qua rồi , chúng ta còn rất nhiều thời gian ở cùng nhau , ta sẽ đối xử tốt với nàng."
Ta lại đột nhiên hỏi: "Tiêu Sách là ai?"
Gã ta hít một hơi thật sâu, sau đó mới lạnh lùng nói : "Tại sao nàng biết được hắn ?"
Ta im lặng không nói .
Đây là bởi vì mùi hương trên người nam nhân kia đã gợi lên hồi ức hỗn độn của ta , ta dựa theo từng mảnh nhỏ trong kí ức mà tìm thấy một cái tên.
Gã bỗng nhiên bật cười : "Hắn là ai không quan trọng, không lâu sau trên thế gian này sẽ không còn hắn nữa. Ta sẽ khiến hắn sống không bằng c.h.ế.t, khiến hắn không dám mơ ước nàng nữa."
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y, không hiểu sau n.g.ự.c lại đau đớn vô cùng.
Tiêu Cẩn, quả nhiên gã biết Tiêu sách.
Thế nhưng ta hoàn toàn không có chút kí ức gì về hắn cả.
Không biết đã qua bao nhiêu ngày rồi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/tham-tinh-muon-mang/chuong-3.html.
]
Trong khoảng thời gian này , Tiêu Cẩn không có đến thăm ta .
Tiểu cô nương đến đưa cơm từng nói qua, hiện giờ ở bên ngoài hỗn chiến lộn xộn, không hề an toàn .
Nhưng tất cả mọi người đều biết , mục tiêu của đối phương là ta .
Vì thế Tiêu Cẩn bận tới mức không thể chạy tới chỗ ta .
Sau khi ta hoàn toàn mê man thì lại được một thiếu niên cứu.
Hắn nói , ta đã quên hắn .
Nhưng hắn không tức giận, hắn lại nói với ta rất nhiều lời.
Khi đó, đầu óc ta không tỉnh táo, thân thể cũng nặng nề vô cùng, giống như một người sống đời thực vật vậy .
Khi tỉnh lại một lần nữa, ta mới biết được thì ra có một thiếu niên đã thích ta rất lâu.
Sau khi cứu ta khỏi tay Tiêu Cẩn ra , hắn dùng đôi mắt của mình để bù đắp cho ta .
Ta cũng biết được rằng người đã cứu ta là Thái t.ử.
Bây giờ hắn dùng mắt mình để đổi cho ta .
Cuối cùng ta cũng nhìn được thế giới bên ngoài.
Hắn không kể với ta chuyện trước kia , dường như cũng không muốn để ta nhớ lại .
Hắn cũng luôn né tránh ta .
Trong phủ chỉ chừa vài người hầu mà thôi.
Dường như mọi người cũng không biết tên của hắn .
Tất cả mọi người đều giấu diếm.
Nhưng ta biết , hắn chính là người rất quan trọng trong kí ức của ta - Tiêu Sách.
Cho dù ta không nhớ chuyện lúc trước nhưng hắn cũng không chịu dùng cơm chung với ta .
Ta nhìn một bàn đầy thức ăn ngon, ta không để ý đến sự ngăn cản của người khác.
Chỉ chăm chăm đi tới trước cửa phòng của Tiêu Sách.
Được lắm, khóa cửa rồi .
Ta đi đến bên cửa sổ, cửa sổ đột nhiên mở ra .
Ta trông thấy Tiêu Sách bị một miếng vải trắng che trên mắt đang đứng ngay cửa sổ.
Hắn cảm nhận được hơi thở của ta , lập tức bối rối trong khoảnh khắc.
Sau đó đột nhiên xoay người .
Ta trèo qua cửa sổ, chạy tới ôm eo hắn .
"Tiêu Sách, ta biết chàng ."
"Nếu như chàng không đến ăn cùng ta , vậy ta cũng không ăn."
Thân thể của hắn căng cứng vô cùng.
So với lúc trước hắn đã ôm ta thì bây giờ hắn đã gầy yếu đi rất nhiều.
"Bây giờ ta là kẻ mù."
Trong lòng ta bỗng dâng lên cảm giác chua xót.
Ta xoa mặt hắn .
"Tiêu Sách, nếu chàng nói vậy nữa thì ta sẽ thật sự giận đó, có phải chàng ghét ta bị què đúng không , hay là ghét ta vì trước kia ta là kẻ mù?"
Vẻ mặt hắn mờ mịt và khó hiểu.
Ta cảm thấy không đành lòng, vì vậy kéo mạnh tay hắn , dẫn hắn đi dùng cơm.
"Sau này , ta muốn dùng cơm cùng chàng mỗi ngày, được không ? Nếu không thì ta sẽ tức giận đó."
Hắn im lặng trong chốc lát, rồi lên tiếng: "Được, đừng tức giận."
Ba tháng sau khi ta được cứu, Tiêu Cẩn vẫn tìm tới cửa.
Gã bao vây phủ của ta lại .
Hai mắt gã đầy tia m.á.u đỏ, gã nhìn chằm chằm ta với vẻ hung dữ: "Uyển Uyển, ta đã nói rồi , nàng là của ta , bất kể là chân trời hay góc biển thì nàng chỉ có thể là của ta ."
Chaporia
Bình Luận (0)