Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chỉ là ta đã quên.
Ta lắc đầu một cách vô cùng thành thực.
Hắn chớp chớp mắt với vẻ kinh ngạc, một giây sau đó, ta nghiêng người ôm eo hắn .
"Quả thật ta không nhớ nỗi chuyện trước kia nhưng mà ta biết rõ rằng trong lòng ta chỉ có chàng ."
Giọng nói của hắn run rẩy: "Ta cũng thế."
"Không nhớ lại được cũng không sao , sau này chúng ta sẽ có rất nhiều hồi ức, ta sẽ không để nàng phải chịu bất cứ tổn thương nào nữa."
Kiếp trước , Tiêu Sách cũng từng nói những lời này với ta .
Không bao lâu sau đó ta mới phát hiện, sự xuất hiện của ta đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến hắn .
Tiêu Sách muốn dẫn ta về phủ đệ của hắn .
Là nơi mà sau khi cứu ta vào kiếp trước , hắn đã sắp xếp cho ta ở đó.
Vừa mới đi vào , hốc mắt của ta lập tức đỏ lên.
Tiêu Sách nhìn xuống, bỗng nhiên trông thấy những giọt lệ trong mắt ta .
Giọng nói hắn run rẩy, còn có sự kích động khó mà phát hiện được :
"Nàng… Chán ghét nơi này sao ?"
Ta lắc đầu: "Không ghét, ta rất rất thích nơi này ."
Ta khập khiễng đi về phía trước .
Đột nhiên cả người nhẹ bẫng, ta được hắn ôm trọn.
m thanh Tiêu Sách nghiêm túc: "Ta sẽ chữa khỏi chân cho nàng, để nàng trở lại giống như lúc trước ."
Ta trịnh trọng gật đầu.
Hắn không gạt ta .
Kiếp trước , chúng ta ở chung với nhau tại đây hai tháng, đó là cũng quãng thời gian hạnh phúc vui vẻ nhất của ta .
Khi đó, hắn đã đồng ý với ta chuyện gì là sẽ nhất định làm được .
Sau khi mù, hắn lo được lo mất.
Thậm chí còn không dám gặp ta .
Hắn cảm thấy lúc đó hắn không xứng với ta .
Sau khi biết chuyện, ta khóc tới mức không kiềm chế được .
Hắn vừa hốt hoảng vừa lúng túng nhưng lại chẳng nhìn thấy ta , lần mò theo tiếng của ta , hắn ôm ta vào lòng và trấn an ta .
Ta ôm cổ của hắn , chôn cả gương mặt vào trong lòng hắn .
Thân thể của hắn lập tức cứng ngắc, ngay cả hô hấp cũng chậm lại .
Mới vừa ôm ta đi được hai bước thì suýt chút nữa đã ngã xuống.
Sau lưng truyền tới tiếng cười khẽ.
Gương mặt của hắn lại càng đỏ hơn.
Hắn buồn bực bước đi nhanh hơn.
Lần này không hề có vấn đề gì xảy ra .
Quả thật, Tiêu Sách nói được làm được .
Hắn mời thần y tới trị chân cho ta .
Khi trị liệu thì Tiêu Sách luôn đứng ở bên cạnh.
Lúc ta đau tới mức ngay cả t.h.u.ố.c tê cũng chẳng có tác dụng là bao, mắt ta đỏ lên rồi rơi từng giọt lệ.
Hắn lập tức đau lòng mà ôm ta .
Đôi mắt hắn cũng đỏ au.
Còn nhiều hơn cả số lần rơi lệ của ta .
Hắn lại còn đưa tay ra cho ta c.ắ.n hắn .
Toàn bộ quá trình đều rất thuận lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/tham-tinh-muon-mang/chuong-5.html.]
Sau khi dưỡng thương hơn hai tháng, ta dần dần không cần dùng quá nhiều sức lực khi đi lại nữa và còn có thể giữ thăng bằng bằng cơ thể.
Nhưng mà, Tiêu Sách cũng bắt đầu bận rộn.
Hiện tại, hắn đang phải xử lý chuyện tranh chấp phe phái trên triều đình.
Sau khi Tiêu Cẩn phát hiện ta bỏ trốn, tất nhiên vài ngày nữa gã sẽ tìm tới cửa.
Chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.
Ta nói lo lắng của ta cho Tiêu Sách nghe .
Hắn lạnh lùng nói : "Yên tâm, ta đã chuẩn bị sách lược vẹn toàn ."
Quả nhiên hắn nói được làm được .
Bởi vì không lâu sau đó, ta nghe được rằng những chuyện hoang đường mà Tiêu Cẩn làm đã lan truyền khắp triều đình rồi .
Gã thuê mấy chục người để tạo ra một cái thôn giả, chỉ vì một nữ nhân mà thôi.
Thậm chí gã còn nội đấu cùng với Thái t.ử.
Hoàng thượng giận dữ vô cùng.
Đồng thời cũng tước đoạt bớt quyền lực của gã.
Sau đó còn cấm túc gã một tháng.
Một tháng sau , Tiêu Sách vào triều thỉnh cầu hoàng thượng tứ hôn.
Hoàng thượng không muốn hắn lấy ta làm thê, cùng lắm chỉ cho ta làm thiếp .
Nhưng Tiêu Sách luôn có rất nhiều biện pháp.
Đêm đó hắn đến tìm Hoàng thượng nói chuyện, ngày hôm sau Hoàng thượng liền hạ chỉ cho chúng ta kết thành phu thê.
Thái t.ử cưới thê t.ử.
Mà lúc này , Tiêu Cẩn cũng vừa hết hạn cấm túc.
Gã vẫn luôn muốn tìm ta , gã chạy ngược chạy xuôi hỏi thăm tin tức của ta .
Từ lúc ta chạy trốn từ trong thôn ra đến giờ, vốn không ai biết được gì cả.
Vì người đầu tiên ta gặp là Tiêu Sách.
Có lẽ gã cũng chẳng biết được , ta chính là thê t.ử mới vào cửa của Tiêu Sách.
Các vị hoàng t.ử nhao nhao đến tặng lễ chúc mừng.
Ta không định ra mặt, chỉ muốn ngồi uống trà ở hậu viện.
Nhưng lúc mới vừa đứng dậy, áo choàng trên người rơi xuống đất.
Ta khom lưng nhặt lên.
Phía sau lưng đột nhiên truyền đến âm thanh quen thuộc.
"Uyển Uyển… Là nàng sao ?"
Ta cố nén hận thù trong lòng xuống, khoác áo choàng lên lại .
"Tam hoàng t.ử nhận sai người rồi , ta không phải là vị Uyển Uyển trong miệng ngài đâu ."
Dứt lời, ta xoay người rời khỏi.
Gã lại như là kẻ điên vậy , chạy vội đến rồi cầm tay ta .
"Không thể nào, nàng là Uyển Uyển, là thanh mai của ta , ta tuyệt đối sẽ không nhận lầm người ."
Thanh mai?
Ta không hề có đoạn ký ức này .
Ta vùng vẫy vài lần nhưng vẫn không thoát ra được .
Sau đó, lại thấy gã nhìn chân ta một cách ngẩn ngơ rồi lại nhìn về phía ta .
Hai mắt gã đỏ lên, giọng nói cũng run rẩy: "Uyển Uyển, chân của nàng khỏi rồi sao ?"
"Không thể nào, nàng vốn nên ở trong thôn để chăm sóc ta mới đúng, sao nàng có thể trốn được , sao nàng lại tìm được đến chỗ hoàng huynh ..."
"Trừ phi… Uyển Uyển, nàng cũng sống lại giống ta ."
Gã nở nụ cười miễn cưỡng, trong mắt tràn đầy mong chờ.
Chaporia
Bình Luận (0)