Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Gã hi vọng ta không sống lại .
Như vậy thì mọi chuyện đều sẽ nằm trong lòng bàn tay gã.
Gã nói gã muốn bù đắp cho ta , gã sẽ không để cho ta chịu khổ nữa.
Gã còn nói , nếu ta thích, gã sẽ không cần hoàng quyền.
Gã sẽ theo ta về Giang Nam, hai ta sẽ là một đôi phu thê hạnh phúc bình thường nhất.
"Ta sai rồi Uyển Uyển, lúc trước ta chỉ nhìn trúng thế lực sau lưng Tuyết Nhu, muốn lợi dụng nàng ta để thượng vị. Sau đó ta sẽ cưới nàng, tại sao nàng lại không đợi ta chứ, tại sao lại cứ tự ý yêu Tiêu Sách vậy ?"
Nhưng mà…
Ta lẳng lặng nhìn thẳng vào mắt gã: "Ta đã không còn thích ngươi từ lâu rồi ..."
"Tiêu Cẩn, có lẽ lúc trước ta cũng không phải thích ngươi mà đó chỉ là một loại thói quen."
"Bây giờ ta đã từ bỏ loại thói quen này , mong rằng Tam hoàng t.ử không cần cố gắng làm gì nữa… Dù sao thì giữa chúng ta đã có mối thù sinh t.ử ngăn cách..."
"Ta được Hoàng thượng ban hôn làm thê t.ử của Tiêu Sách, ngươi là hoàng đệ của hắn , thế mà lại dây dưa với ta như thế này … Quả thật khiến ta buồn nôn muốn c.h.ế.t!"
Hai mắt gã bỗng nhiên đỏ bừng, tưởng rằng ta đã khôi phục lại trí nhớ.
Gã tựa như bị đả kích thật lớn, gã vừa thất thần vừa nhìn ta với ánh mắt hèn mọn.
Sau đó gã cong khóe miệng: " Nhưng mà kiếp này , tất cả mọi chuyện đều chưa xảy ra , chẳng lẽ không thể..."
Ta chặn lời gã: "Không thể."
Có một số việc chính là điểm mấu chốt của ta .
Một khi đụng vào thì sẽ không thể nào quay lại được nữa.
Gã cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y của ta .
Ta giơ cánh tay kia lên, dùng hết sức bình sinh mà tát gã một cái.
Cực kỳ vang.
Lòng bàn tay của ra run lên từng trận.
Sau lưng truyền tới giọng nói khiến ta an tâm.
"Hoàng đệ , đệ làm gì vậy ?"
Dứt lời, hắn chạy tới trước mặt ta .
Sau đó dùng lực kéo tay của ta từ trong tay Tiêu Cẩn ra một cách rất bình tĩnh.
Rồi đặt tay ta ở trong lòng bàn tay hắn .
Hắn khẽ vuốt ve, sự thương tiếc ở trong mắt hắn sắp tràn cả ra ngoài: "Có đau không ?"
Ta lắc đầu, trốn sau lưng hắn .
Ta còn không liếc mắt nhìn Tiêu Cẩn một cái.
Tiêu Cẩn xanh mặt, tựa như bị đả kích rất lớn.
Tiêu Sách nói : "Hoàng đệ , đây là hoàng tẩu của đệ ."
Tiêu Cẩn nói : "Ta biết rồi Uyển Uyển à , bây giờ nàng đang oán hận ta , bất kể nàng muốn gì ta đều có thể làm cho nàng."
"Hôm khác ta sẽ đến thăm nàng sau ."
Gã lườm Tiêu Sách một cái rồi vội vàng rời khỏi, thậm chí còn không thèm hành lễ với hoàng huynh của gã nữa.
Nhưng mà, ta và Tiêu Sách cũng không tính tha thứ cho Tiêu Cẩn dễ dàng như vậy .
Gã
nói
Tuyết Nhu chính là nữ nhi của Thừa tướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tham-tinh-muon-mang/chuong-6.html.]
Nếu có thể thông gia thì địa vị Tiêu Cẩn càng thêm củng cố.
Nhưng mà đôi mắt của vị Tuyết Nhu này trời sinh đã không khỏe.
Cũng bởi vì vậy mà gã muốn dùng mắt ta để đổi lấy sự ái mộ của Tuyết Nhu.
Đổi lấy quyền thế của gã.
Tiêu Sách cũng muốn báo thù cho ta .
Hắn nói , trước giờ hắn cảm thấy ngôi vị Hoàng đế này vốn không cần m./á/u t.ư.ơ.i để lót đường.
Nhưng bây giờ, hắn cảm thấy nên có chút m/.á.u mới được .
Kí ức của ta rất loạn, có nhiều chuyện dù thế nào ta cũng không nhớ nỗi.
Chỉ nhớ được vài mảnh kí ức vụn vặt mà thôi.
Trong đó gồm có cả việc bày binh bố trận trong phủ đệ của Tiêu Cẩn, ta cũng đã cung cấp cho Tiêu Sách thông tin hết rồi .
Hắn cười cười : "Uyển Uyển vất vả rồi nhưng mà ta không hi vọng nàng nhớ lại những chuyện trước kia , sợ nàng cảm thấy đau lòng. Mặc dù ta có thể dùng những thông tin đó nhưng ta muốn dùng thủ đoạn của mình để đối phó Tiêu Cẩn hơn."
Ta lập tức đặt lên mặt hắn một nụ hôn.
Sau đó, ta còn nhớ lại cách nấu cháo sở trường của ta trước kia .
Vì thế ta đích thân xuống bếp, nấu một chén cháo thịt.
Phương Bắc chưa từng có ai nấu cháo như vậy .
Tiêu Sách cảm thấy mới mẻ, thưởng thức hồi lâu rồi mới nếm thử một muỗng.
Hai mắt hắn đột nhiên sáng lên: "Ta chưa từng nếm cháo kiểu này bao giờ."
Ta cười với hắn , có hơi mất tự nhiên.
"Ta chỉ biết nấu cháo này thôi, thậm chí còn không biết nấu cơm nữa."
Tiêu Sách buông bát và muỗng xuống.
Khóe môi hắn cong lên: "Nàng là chủ nhân của Đông Cung, đương nhiên không cần phải xuống bếp, nếu nàng muốn ăn thì sau này ta sẽ học rồi nấu cho nàng ăn, nàng không cần vội vàng gì cả đâu ."
Hai ta ôm nhau .
Thế mà ta lại bất ngờ thấy bên ngoài bức tường có thấp thoáng một bóng dáng quen thuộc.
Bóng dáng đó gần như là chạy trối c.h.ế.t để rời khỏi.
Sau đó nhanh ch.óng biến mất không thấy.
Là Tiêu Cẩn.
Đời ta sẽ không bao giờ nhìn sai bóng lưng của gã.
Kí ức của ta lại nhiều thêm một chút.
Cháo thịt, trước kia ta cũng thường làm cho gã ăn.
Gã lớn lên ở Giang Nam, khẩu vị càng thiên về phương Nam nhiều hơn.
Lúc vừa mới đến Kinh Thành, ta cũng muốn làm cho gã ăn.
Thế nhưng gã nói : "Uyển Uyển, nàng đến Kinh Thành tìm ta , còn đích thân xuống bếp làm cái gì chứ?"
"Lúc đầu ở Giang Nam, ta cảm thấy cháo thịt là mỹ vị nhân gian, bây giờ nếm lại chỉ cảm thấy chán ngấy mà thôi, sao lại có thể nấu cháo như vậy được chứ?"
Gã đã không còn là Tiêu Cẩn ở Giang Nam từ lâu lắm rồi .
Tiêu Cẩn đến tìm ta .
Gã nói : "Nếu không phải Tiêu Sách thì người cứu nàng vốn là ta . Cháo thịt mà nàng nấu, vốn cũng thuộc về ta . Uyển Uyển vì sao nàng không thể cho ta một cơ hội nữa?"
Chaporia
Bình Luận (0)