Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thẩm Lưu Âm đuổi hết nha hoàn lui xuống, tiến lên một bước siết c.h.ặ.t cổ tay ta , âm trầm nói :
"Vì sao ngươi cứ mãi dây dưa với Khinh Chu không buông? Rõ ràng ngươi biết người hắn thích là ta ."
Ta hất tay nàng ta ra , giọng lạnh nhạt.
"Sao nào? Ngươi còn muốn đẩy ta thêm một lần nữa, khiến ta rơi xuống hồ sao ?"
Ta tiến lên một bước, nhìn chằm chằm đồng t.ử đang co rút của nàng ta .
"Lúc ấy ngươi và ta cùng đứng trên khán đài, ngươi còn ở gần Thái hậu hơn ta một bước. Vì sao cuối cùng người bị đẩy tới trước mặt Thái hậu đỡ d.a.o lại là ta , trong lòng ngươi ta đều rõ.
"Sao nào? Ngươi muốn ta đích thân tới trước mặt di mẫu nói rõ mọi chuyện sao ?”
"Hay là… nói cho Cố Khinh Chu biết ?"
Bị ta chọc trúng tâm sự, trong mắt Thẩm Lưu Âm bùng lên lửa giận.
" Đúng vậy ! Ta nào ngờ một đao đó lại không lấy được mạng ngươi.”
"Ta đường đường là thiên kim phủ Thượng thư, vậy mà trước mặt Quốc công phu nhân lại chẳng được coi trọng. Rõ ràng ngươi biết Khinh Chu thích ta , vẫn cứ âm hồn bất tán xuất hiện trước mặt hắn ! Mụ già đó... vậy mà lại nảy sinh ý định gả ngươi vào Quốc công phủ."
Không đợi ta mở miệng, nàng ta lập tức cao giọng:
"Giang cô nương sắp được như ý nguyện rồi , ta với Khinh Chu chỉ là ôn chuyện cũ mà thôi, sao cô nương còn phải đuổi tới tận đây? Chẳng lẽ là đã nắm chắc vị trí chính thê Quốc công phủ rồi sao ?
"Nếu ta thật sự muốn tranh, ngươi nói xem Quốc công phu nhân sẽ chọn đích nữ phủ Thượng thư hay một cô nhi tới kinh thành nương nhờ Quốc công phủ như ngươi?"
Nói xong, nàng ta cười lạnh.
Rồi kéo ta cùng rơi xuống hồ.
Ta chỉ kịp hét lên một tiếng:
"Không..."
Dưới chân bỗng chốc trống rỗng.
Ngay sau đó là cảm giác lạnh buốt thấu xương bao trùm toàn thân .
Ta vừa mở miệng, nước hồ đã tràn vào mũi miệng khiến người ta không thở nổi.
Nha hoàn của Thẩm Lưu Âm đứng trên họa phường lớn tiếng kêu cứu.
Trong cơn hỗn loạn.
Ta dường như nhìn thấy một bóng người đang lao nhanh về phía này .
Bàn tay từng cài tóc cho ta , từng dạy ta viết chữ.
Lúc này lại đang siết c.h.ặ.t lấy Thẩm Lưu Âm đang vùng vẫy bên cạnh ta .
Bất kể là kiếp trước hay kiếp này .
Cố Khinh Chu đều không chọn ta .
Nghĩ đến đây.
Ta chỉ cảm thấy tim mình như bị vô số con kiến c.ắ.n xé.
Đau đến khó thở.
Ngay lúc nước hồ cuộn trào, gào thét muốn kéo ta vào bóng tối...
Một cánh tay bỗng siết c.h.ặ.t lấy ta .
Ôm ta phá nước bay lên.
…
Ta khó nhọc mở mắt ra .
Chỉ liếc nhìn một cái đã nhận ra đây là thiên điện trong cung Thái hậu.
Kiếp trước , cũng chính tại nơi này ta đã đưa ra một quyết định khiến bản thân hối hận cả đời.
Cổ họng khô khốc khó chịu.
Thu Hà đưa trà tới.
"Rõ ràng là Thẩm cô nương kéo
người
xuống hồ, thế t.ử thì
hay
rồi
, chỉ lo cứu nàng
ta
trước
,
hoàn
toàn
mặc kệ sống c.h.ế.t của cô nương.
Nếu
không
phải
Ung Vương điện hạ kịp thời chạy tới, e rằng giờ
người
đã
không
còn nữa."
Nàng tức đến đỏ cả mắt, đầy bụng oán giận.
"Lát nữa nếu Thái hậu hỏi tới, người tuyệt đối không được tiếp tục che giấu cho họ nữa."
Cố Khinh Chu đương nhiên vẫn thiên vị Thẩm Lưu Âm hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngu-chu-xuong-van/chuong-3.html.]
Năm thứ ba sau khi thành hôn, Thẩm Lưu Âm bị Thượng thư đại nhân gả tới Lang Nha.
Sau khi nghe tin, hắn nói với ta rằng muốn đi tiễn nàng.
Vừa đi đã là nửa năm.
Ta không còn nhớ khi ấy mình có tâm trạng gì.
Chỉ nhớ đó là lần đầu tiên ta nổi giận với hắn vì Thẩm Lưu Âm.
Ánh mắt Cố Khinh Chu khi đó nhìn ta lạnh nhạt.
Cuối cùng mới nói :
"Ta và Lưu Âm quen biết từ nhỏ.”
"Nàng đã là chủ mẫu Quốc công phủ, ta kính nàng trọng nàng, mẫu thân cũng đối đãi với nàng như nữ nhi ruột, nàng còn có gì chưa đủ hài lòng nữa?"
Nghĩ tới đây.
Trong lòng ta càng thêm khó chịu.
Nếu ta thật sự cáo trạng trước mặt Thái hậu, bà nhất định sẽ trách phạt Cố Khinh Chu.
Nhưng di mẫu đối xử với ta chân thành hết mực.
Ta làm vậy chẳng phải sẽ khiến bà lạnh lòng sao .
Cảm giác bất lực và mệt mỏi nặng nề kéo tới.
Ta gượng cười nhạt.
"Thế t.ử quả thật không thích ta , cần gì phải cưỡng cầu."
Thu Hà còn muốn nói thêm.
Đúng lúc ấy ngoài điện vang lên giọng nói sang sảng của Thái hậu.
"Nha đầu, tỉnh rồi à ."
Kiếp trước ta với Thái hậu chỉ gặp nhau qua loa vài lần .
Hôm nay bà từng bước tiến tới, mang theo uy nghi của bậc thượng vị.
Ta vội vàng quỳ xuống hành lễ.
Một bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng nhẹ nhàng đỡ ta dậy.
"Thương thế của con còn chưa lành hẳn, lần này lại rơi xuống nước, phải dưỡng cho tốt mới được ."
Bà dừng một chút rồi nói tiếp:
"Ai gia sẽ bắt nha đầu Thẩm gia kia tới xin lỗi con."
Ta vẫn quỳ dưới đất.
"Xin Thái hậu nương nương thành toàn cho Thẩm cô nương và biểu ca."
…
Thái hậu có chút kinh ngạc.
Nhưng vẫn mở miệng hỏi:
"Ai gia nghe nói con yêu mến Cố thế t.ử, vốn định thuận nước đẩy thuyền tác thành một phen, chẳng lẽ lời đồn là giả?"
Giọng nói của người bề trên nặng nề đến mức khiến ta khó thở.
Ta khựng lại một chút rồi mới lên tiếng:
"Hồi nhỏ, biểu ca từng cứu thần nữ một mạng. Khi ấy thần nữ còn nhỏ, không phân rõ đâu là yêu, đâu là ân.”
"Cứ ngỡ lấy thân báo đáp vừa là yêu, cũng là trả ơn."
"Ồ?"
Thấy ánh mắt Thái hậu nhìn ta vẫn đầy vẻ hiền hòa.
Ta mới nhẹ nhàng thở ra .
"Sau khi phụ mẫu thần nữ vì nước hy sinh, thần nữ được ngoại tổ nuôi lớn. Di mẫu thấy thần nữ ngày một lớn, sợ chậm trễ hôn sự nên muốn đón thần nữ vào kinh xem mắt những nam t.ử phù hợp.”
"Nào ngờ trên đường lại gặp phải thổ phỉ, là biểu ca cứu thần nữ khỏi hiểm cảnh.”
"Có lẽ hàng xóm láng giềng tưởng thần nữ tới kinh là vì muốn gả cho biểu ca nên mới truyền ra những lời đồn đó. Mong Thái hậu thứ tội."
Thái hậu hứng thú hỏi ta :
Chaporia
Bình Luận (0)