NGƯ CHU XƯỚNG VÃN/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

"Cố thế t.ử làm việc ở Hàn Lâm Viện, ai gia lại không biết hắn còn biết võ công."

 

Trong lòng ta bỗng mờ mịt.

 

Đúng vậy .

 

Mười mấy năm phu thê kiếp trước .

 

Ta chưa từng thấy hắn dậy sớm luyện võ.

 

Không đợi ta trả lời, Thái hậu lại nói :

 

"Con có ơn cứu mạng với ai gia. Nếu đã muốn tác thành cho người có tình, vậy ai gia sẽ giúp con làm chủ chuyện này .

 

"Ân tình chỉ có một lần , con nghĩ kỹ chưa ?"

 

Ta cúi đầu chạm nhẹ xuống nền đất.

 

"Vâng, thần nữ chỉ có duy nhất tâm nguyện này ."

 

Một lát sau .

 

Trên đỉnh đầu vang lên tiếng thở dài.

 

"Con đúng là giống hệt phụ mẫu mình , đều quá lương thiện. Chỉ có đứa con không nên thân của ai gia..."

 

 

Thái hậu dừng câu chuyện tại đó, chỉ dặn ta nghỉ ngơi cho tốt rồi dẫn theo cung nữ rời khỏi viện.

 

Dù cảm thấy việc bà nhắc tới phụ mẫu mình có chút kỳ lạ, ta cũng không nghĩ nhiều.

 

Giải quyết được một tâm sự.

 

Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng nhẹ nhõm hơn hẳn.

 

Cố Khinh Chu.

 

Kiếp trước , ngươi bị ép cưới ta .

 

Kiếp này , ta sẽ thành toàn cho ngươi.

 

Đúng lúc ấy , giọng nam t.ử ban nãy lại vang lên bên tai.

 

"Nữ nhi của Giang đại soái vậy mà lại là một đóa kiều hoa không biết võ công."

 

Trong lòng ta nghi hoặc.

 

Đang định gọi người .

 

Thì Thu Hà khẽ kéo vạt áo ta .

 

Nàng nhỏ giọng nói :

 

"Cô nương, đây là Ung Vương điện hạ."

 

Nói tới vị Ung Vương này .

 

Ta biết tới hắn cũng là nhờ năm đó được Cố Khinh Chu kể.

 

Ung Vương là nhi t.ử út của Thái hậu.

 

Dung mạo hắn yêu dị tuyệt sắc, nhưng lại mang tính tình lạnh lùng ít nói .

 

Cố Khinh Chu từng nói hắn g.i.ế.c người không chớp mắt, hệt như Ngọc Diện Diêm La.

 

Khi ấy hắn và Cố Khinh Chu cùng nhau xử lý nạn thổ phỉ.

 

Ta từng nghĩ.

 

Một người vì bách tính lê dân mà c.h.é.m g.i.ế.c.

 

Nhất định là người tốt .

 

Giống như phụ mẫu ta vậy .

 

Đáng được người đời kính ngưỡng.

 

Ta khẽ hành lễ với bóng người trước mặt.

 

Vừa đứng dậy, trước mắt bỗng tối sầm.

 

Ung Vương nhanh hơn Thu Hà một bước.

 

Một bàn tay khớp xương rõ ràng vững vàng đỡ lấy eo ta .

 

"Thân thể nàng yếu như vậy , bị thương nặng thế này thì đừng quỳ tới quỳ lui nữa."

 

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau .

 

Trong đôi mắt đen sâu thẳm kia thoáng hiện một tia hoảng loạn khó nhận ra .

 

Hắn quay mặt đi , lúng túng nói :

 

"Nàng đúng là quá lương thiện. Bản thân hôn mê ba ngày suýt mất mạng, vừa tỉnh dậy việc đầu tiên nghĩ tới lại là cầu tình cho kẻ thù."

 

Thu Hà đứng bên cạnh lẩm bẩm:

 

"Cô nương nhà nô tỳ còn chưa xuất giá, điện hạ như vậy cũng không hợp lễ..."

 

Ung Vương mím môi.

 

Ta vội vàng tiếp lời:

 

"Cố thế t.ử từng cứu thần nữ, thần nữ chỉ là trả lại ân tình ấy thôi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngu-chu-xuong-van/chuong-4.html.]

Ung Vương khẽ "ừ" một tiếng nơi ch.óp mũi.

 

Rồi đột nhiên hơi mất tự nhiên mà nói :

 

"Ta cũng từng cứu nàng.

.."

 

Nói được nửa câu.

 

Hắn đã xoay người rời khỏi thiên điện.

 

Thu Hà nhìn ta hỏi:

 

"Cô nương, có phải điện hạ giận người rồi không ?"

 

Ta lắc đầu.

 

Kiếp này .

 

Bọn họ cuối cùng cũng có thể được như ý nguyện bên nhau .

 

Cố Khinh Chu.

 

Ngươi và ta từ nay không còn nợ nhau nữa.

 

 

Thái hậu cho ta ở lại thiên điện dưỡng thương, đợi khỏi hẳn rồi mới hồi phủ.

 

Di mẫu nghe tin sức khỏe ta đã khá hơn liền đưa thẻ bài vào cung thăm ta .

 

Thấy sắc mặt ta không tệ, bà vui vẻ hẳn lên.

 

"May mà Thái hậu làm chủ cho con, nghiêm trị nha đầu Thẩm gia kia một phen. Ta cũng đã nói chuyện với biểu ca con rồi , đợi con hồi phủ sẽ cho hai đứa thành thân ."

 

Ta vội nắm lấy tay di mẫu, hoảng hốt nói :

 

"Di mẫu chi bằng cứ tới thỉnh an Thái hậu trước đã . Chuyện này không cần gấp gáp nhất thời, vẫn nên bàn bạc kỹ hơn."

 

Di mẫu nhìn thấy sự không tình nguyện trong mắt ta .

 

Bà cũng không tiện ép buộc thêm, chỉ dặn dò vài câu rồi rời khỏi thiên điện.

 

Không biết Cố Khinh Chu vào từ lúc nào.

 

Dưới mắt hắn vẫn còn quầng thâm xanh đen.

 

Hắn chậm rãi bước tới, trong mắt mang theo vài phần áy náy.

 

"Hướng Noãn, muội khỏe hơn chưa ?"

 

Ta lặng lẽ kéo giãn khoảng cách giữa hai người .

 

"Đa tạ biểu ca, ta đã khỏe nhiều rồi ."

 

Cố Khinh Chu dường như không nhận ra sự xa cách của ta , nhẹ nhõm thở ra .

 

"Hướng Noãn, lúc ấy tình huống thật sự quá đặc biệt, trong lòng muội chắc sẽ không trách ta chứ?"

 

Ta nhìn hắn , giọng điệu lạnh nhạt.

 

"Biểu ca, khi đó rõ ràng ta ở gần huynh hơn."

 

Cố Khinh Chu trả lời rất tự nhiên:

 

"Lưu Âm thân thể yếu, lại không biết bơi, nên ta cứu nàng ấy trước ."

 

Đáp án này , ta cũng không bất ngờ.

 

"Biểu ca, ta không trách huynh ."

 

Cố Khinh Chu lập tức thở phào.

 

"Ta nhớ muội thích nhất bánh táo của Phúc Mãn Lâu, đặc biệt mang cho muội một ít, muội nếm thử xem."

 

Hắn nâng một đĩa bánh táo đưa tới trước mặt ta .

 

"Thái hậu muốn phạt Lưu Âm. Nàng ấy thân thể không tốt , chắc chắn không chịu nổi. Muội nói giúp với Thái hậu một tiếng, bảo bà miễn những hình phạt tiếp theo cho Lưu Âm được không ?"

 

Giọng hắn rất nhẹ.

 

Nhưng lại như một lưỡi d.a.o sắc bén, hết lần này đến lần khác cứa vào tim ta .

 

Rõ ràng là Thẩm Lưu Âm nhiều lần đẩy ta vào cảnh oan khuất.

 

Đến cả Thái hậu cũng không nhìn nổi nữa đích thân đứng ra nghiêm trị nàng ta .

 

Vậy mà Cố Khinh Chu vì nàng ta lại tới lấy lòng ta .

 

Trong miệng lan ra vị đắng chát.

 

"Biểu ca, ta chỉ đang dưỡng thương trong cung, cũng không thường xuyên được gặp Thái hậu."

 

Trong mắt Cố Khinh Chu thoáng qua vẻ hoảng loạn.

 

Nhưng rất nhanh hắn lại bình tĩnh, nắm lấy tay ta .

 

"Muội chẳng phải đã cứu Thái hậu sao ? Muội cứ nói với bà rằng mình không cần ban thưởng nữa, chỉ cầu bà tha cho Lưu Âm, bà chắc chắn sẽ đồng ý."

 

Ta hít sâu một hơi , từng chữ từng chữ nói ra :

 

"Thái hậu đã ban thưởng cho ta rồi ."

 

"Muội cầu bà ấy ban hôn đúng không ?"

 

Thái độ Cố Khinh Chu lập tức lạnh xuống.

 

"Ta đã nói rồi , ta sẽ không cưới muội . Muội làm vậy chỉ càng khiến ta thêm khinh thường mà thôi."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...