Ta và Tiêu Yến là đế hậu khai quốc.
Cũng là một đôi phu thê chỉ có hận thù.
Hắn đ.âm ch.et nam sủng của ta .
Ta đầu độc ái thiếp của hắn .
Một sớm trùng sinh, ta quyết ý lại dựng nên đại nghiệp.
Ngặt nỗi nhìn quanh bên mình , lại chẳng có lấy một người có thể cùng ta sóng vai.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Ta nghiến răng hạ quyết tâm, chuẩn bị gả cho Tiêu Yến thêm một lần nữa.
Cùng lắm thì đời này , ta không độc c.h.ế.t tiểu thiếp của hắn nữa là được .
Nào ngờ vừa mở cửa phủ.
Tiêu Yến đã đứng ngoài cổng, nghiến răng nghiến lợi mắng:
“Một lũ ngu xuẩn!”
“Nàng gả cho ta thêm lần nữa đi , phải làm cho thật tốt như kiếp trước đấy!”
1
Tiêu Yến hùng hổ xông tới.
Vừa vào phòng liền đập mạnh một tờ giấy lên bàn.
“Bảo ta dâng tấu lên bệ hạ, đề nghị mở chợ thông thương với các nước Tây Vực, bán thịt bò cho người Thiên Trúc.”
Ta lặng lẽ mở bản tấu trình của thuộc hạ trong tay đã bị vò nhăn nhúm.
Không nói nên lời.
Là tức đến không nói nổi.
Trên giấy lời lẽ khẩn thiết, xin ta chép tay kinh Phật cho Thái hậu đang tu đạo.
Tiêu Yến liếc nhìn ta một cái.
Chỉ một cái.
Hai chúng ta như nước tù nơi núi thấp gặp sấm sét, như đôi sao tai họa giữa vùng cùng sơn ác thủy, ôm đầu khóc lớn.
Một ngọn đèn.
Hai con người .
Không kịp hồi tưởng ân oán kiếp trước .
Không có thời gian phân rõ đúng sai kiếp này .
Khóc đến trời đất động lòng.
Khóc đến chẳng biết trời đất là gì.
Khóc xong.
Tiêu Yến kéo cổ áo, tùy tiện lau nước mắt, như đã hạ quyết tâm:
“Nàng lại gả cho ta một lần nữa đi , giống như kiếp trước , cùng ta làm nên đại sự!”
Ta hít hít mũi, nhìn thẳng vào hắn .
Ta hiểu sự trả đũa ẩn dưới vẻ ngoài ngoan ngoãn ấy .
Hắn cũng hiểu dã tâm giấu sau danh tiếng hiền thục của ta .
Ân oán kiếp trước .
Trước quyền lực tuyệt đối.
Dường như có thể tạm thời gác sang một bên.
Ta không chút do dự.
“Được.”
Hai chúng ta ăn ý như một.
Liền kết thành đồng minh.
Đêm đen gió lớn.
Hắn lao vào màn đêm.
Trước khi đi , hắn hạ giọng nói :
“Nếu nàng thực sự không nỡ, đời này ta sẽ không đâ.m ch.ết nam sủng của nàng nữa.”
2
Ta đứng bên cửa sổ rất lâu.
Dưới ánh trăng.
Ta cúi đầu nhìn đôi tay mình .
Trắng trẻo mềm mại.
Không có lớp chai mỏng do ngày ngày phê duyệt tấu chương.
Cũng chưa từng dính m.á.u.
Ta chỉ là một nữ t.ử khuê các.
Không giỏi cưỡi ngựa.
Không biết đ.á.n.h trận.
Điều duy nhất ta giỏi.
Chính là tính toán lòng người .
Kiếp trước .
Ta thay hắn mưu tính, đỡ đao, thu phục nhân tâm.
Còn Tiêu Yến.
Là kỳ tài quân sự trời sinh.
Mười bảy tuổi thống lĩnh quân đội.
Hai mươi tuổi bình định Tây Bắc.
Hai mươi lăm tuổi dùng thủ đoạn sắt m.á.u trấn áp phản loạn của ba vị Phiên vương.
Đao của hắn .
Nhanh.
Độc.
Chuẩn.
Ta cần hắn .
Hắn có thể thay ta g.i.ế.c tất cả những kẻ ta không thể g.i.ế.c.
Hai chúng ta ghép lại với nhau .
Vừa vặn
có
thể ghép thành cả thiên hạ.
Kiếp trước quả thật đã giành được thiên hạ.
Chỉ tiếc...
Thiên hạ tới tay rồi .
Thì chẳng còn gì để tính toán nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hai-doi-yeu-han-mot-kiep-dong-tam/1.html.]
Năm thứ mười sau khi Tiêu Yến đăng cơ.
Ta bắt gặp hắn cùng một cung nữ nằm chung giường.
Khi ấy hắn còn cuống cuồng giải thích với ta .
Nói giữa hai người không hề xảy ra chuyện gì.
Cung nữ kia e dè cúi đầu.
Vết đỏ trên cổ ch.ói mắt vô cùng.
Thẩm Thiên Tư kiêu ngạo biết bao.
Không dung nổi nửa phần phản bội.
Ngay đêm đó.
Ta triệu một thiếu niên cường tráng vào cung.
Khi Tiêu Yến bắt gặp chúng ta nằm chung giường.
Hắn tức đến mức phun ra một ngụm m.á.u.
Trong mắt bùng lên hận ý khiến người ta run sợ.
“Thẩm Thiên Tư! Ta đã nói giữa chúng ta không có gì cả! Nàng không tin ta đến vậy sao ?”
Ta ôm lấy thiếu niên kia .
Chỉ bình tĩnh nói một câu.
“Chẳng qua say rượu mà thôi, không cần để ý.”
Từ đó.
Đế hậu ly tâm.
Hắn nâng niu cung nữ ấy như châu báu.
Phong làm Dung phi.
Đêm nào cũng triệu hạnh.
Ta cũng kim ốc tàng kiều.
Yêu chiều người của mình hết mực.
Nhưng chúng ta không làm gì được nhau .
Giang sơn là cùng nhau mưu tính.
Thế lực đan xen như rễ cây cổ thụ.
Động một sợi tóc mà ảnh hưởng toàn thân .
Sau đó.
Ta có thai.
Đứa bé là của Tiêu Yến.
Ta không hồ đồ đến mức làm lẫn lộn huyết mạch hoàng gia.
Tiêu Yến biết rõ.
Vậy mà vẫn dung túng tiểu thiếp kia hại c.h.ế.t con ta .
Ngày thứ hai sau khi sảy thai.
Ta xông vào cung Dung phi.
Ấn đầu nàng xuống.
Ép nàng uống trọn một bình Hạc Đỉnh Hồng.
Nàng gào thét.
C.h.ế.t ngay trước mặt ta .
Thất khiếu chảy m.á.u.
Ruột gan đứt đoạn.
Để trả thù ta .
Tiêu Yến tìm đến biệt viện nơi ta giấu người .
Một đao đ.â.m c.h.ế.t nam sủng của ta .
Đêm đêm ta đau bụng không ngủ nổi.
Hắn lại tới ôm ta .
Nhẹ giọng dỗ dành:
“Chúng ta hòa rồi .”
“Cứ dây dưa như vậy cho đến c.h.ế.t đi .”
Hậu cung lưỡng bại câu thương.
Triều đình minh tranh ám đấu.
Không ai chịu cúi đầu.
Cuộc chiến dài đằng đẵng.
Đẫm m.á.u.
Lưỡng bại câu thương ấy .
Kéo dài cho đến tận lúc c.h.ế.t.
Mùa đông năm cuối cùng.
Hắn ho ra m.á.u đến mức đáng sợ.
Ta cũng bệnh nặng không thể xuống giường.
Khi ta hấp hối.
Hắn đang nằm phát sốt ở điện bên cạnh.
Người khổ nhất.
Lại là Dục nhi của ta .
Phải chạy qua chạy lại giữa ta và phụ hoàng nó để hầu bệnh.
Trớ trêu thay .
Hai kẻ điên đ.á.n.h nhau nửa đời người .
Lại c.h.ế.t cùng một đêm.
Chỉ cách nhau một bức tường.
Trước lúc c.h.ế.t.
Còn nghiến răng dặn Dục nhi.
Không được để ý đến đám oanh oanh yến yến của đối phương.
Đế hậu khai quốc.
Phải được chôn cùng nhau danh chính ngôn thuận.
Dù ghê tởm.
Cũng phải ghê tởm c.h.ế.t đối phương.
Nghĩ lại thật hoang đường.
Chaporia
Bình Luận (0)