Chó hoang/Chương 1C. 1
20px

1

“Đinh… Rất tiếc ký chủ, đối tượng công lược đã thích người khác, nên nhiệm vụ của cô bị thiết lập lại . Cô cần công lược lại đối phương. Chúc cô may mắn!”

Vừa mở mắt ra .

Tôi đã đứng trong khu bếp sau của khách sạn.

“Chuyện lớn rồi … Cô Đường bị dị ứng.”

Cửa bếp bị đẩy bật ra .

Quản lý sảnh đầu đầy mồ hôi chạy vào : 

“Món phù dung cua trứng cá muối lúc nãy là ai mang lên?”

Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi .

Tôi chậm chạp giơ tay lên.

Quản lý tức đến muốn phát điên, kéo tôi đi thẳng ra cửa sau :

 “Con bé này gây họa lớn rồi , mau về nhà thu dọn hành lý sang bên kia trốn một thời gian đi .”

Ông ấy vừa lau mồ hôi trên cổ vừa run giọng:

 “Sao lại mang đúng đến chỗ cô Đường chứ?

“Nể mặt ba cháu, cháu mau chạy đi .”

Đầu óc tôi vẫn còn mơ màng:

“Cô Đường là ai? Dị ứng thì đi bệnh viện thôi, cần bồi thường thì bồi thường, cần phạt thì phạt, cháu nhận.”

Quản lý trừng mắt nhìn tôi :

“Con bé này ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng gì hết. Đó là chị dâu Sinh đấy.”

Chị dâu Sinh.

Ba chữ ấy quá quen thuộc.

Quen thuộc đến mức khiến tôi ngẩn người mất mấy giây.

Trước khi c.h.ế.t.

Tôi từng là chị dâu duy nhất được đám anh em của Chu Minh Sinh công nhận.

Sao mới có 3 năm thôi.

Đã có người mới thay thế rồi ?

2

Quản lý vừa kéo tôi ra khỏi con hẻm phía sau .

Một chiếc Sprinter màu đen đã đỗ ngay đầu ngõ.

Tôi nhận ra chiếc xe đó.

Đặt riêng kiểu này chắc cũng phải hơn hai triệu tệ.

Tôi đau lòng một trận.

Tên ch.ó Chu Minh Sinh này đúng là kiếm được bộn tiền rồi nhỉ, mua cả chiếc xe đắt thế này ???

Mấy năm tôi ở dưới đó.

Tên khốn ấy đến một tờ tiền vàng mã cũng lười đốt cho tôi .

Cửa xe mở ra .

Người đàn ông mặc vest ngồi bên trong dù chỉ lộ nửa gương mặt, tôi vẫn nhận ra ngay lập tức.

Là ông bạn trai cũ ra vẻ người t.ử tế của tôi .

Chu Minh Sinh.

Rùa

Anh đến nhìn tôi cũng không thèm nhìn lấy một cái.

Chỉ tựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trong tay xoay bật lửa, ánh lửa lúc sáng lúc tắt hắt lên gương mặt đẹp trai quá đáng ấy .

Trông có vẻ tâm trạng không được tốt .

“Này, ngoan ngoãn lên xe đi .” 

Người lên tiếng là Tiểu Đao, mái tóc húi cua, giọng điệu vẫn cà lơ phất phơ như cũ.

Những năm tháng l.i.ế.m m.á.u trên lưỡi d.a.o ấy .

Tiểu Đao là kẻ trung thành nhất luôn đi theo bên cạnh chúng tôi .

Cũng là fan CP trung thành của tôi và Chu Minh Sinh.

Hồi Chu Minh Sinh vừa mới ngoi lên.

Có mấy cô đàn bà nhiều mưu tính lén bò lên giường anh , lần nào cũng bị Tiểu Đao phát hiện đầu tiên rồi xách cổ ném ra ngoài.

Vừa ném vừa mắng:

 “Điên à …”

“Ngay cả một ngón tay của chị dâu cũng không bằng, còn dám trèo giường? Thích trèo lắm đúng không ? Lần sau còn để ông đây thấy, tao trói lên ống khói luôn.”

3 năm không gặp.

Tiểu Đao cũng trưởng thành, điềm đạm hơn nhiều rồi .

Quản lý sợ đến mức “phịch” một tiếng quỳ thẳng xuống đất: 

“Anh Sinh, con bé còn nhỏ không hiểu chuyện, anh tha cho nó một lần được không ?”

“Còn nhỏ không hiểu chuyện?”

Người trong xe cuối cùng cũng lên tiếng.

Giọng trầm thấp, lạnh nhạt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/cho-hoang/chuong-1.html.]

 “ Đúng là cái cớ hay .”

Tôi lại giữ c.h.ặ.t cánh tay quản lý, mạnh mẽ kéo ông đứng dậy:

“Chú Lưu, cảm ơn chú.”

Tôi cúi người bước lên xe luôn:

 “Mạng nát một cái thôi, cùng lắm đền cho cô ta .”

3

Chu Minh Sinh già đi rồi .

Có lẽ vì mấy năm nay anh bận mở rộng đế chế thương nghiệp của mình .

Hoặc cũng có thể đêm nào cũng yến tiệc rượu chè, bận ở cạnh hồng nhan tri kỷ mới.

Cái vẻ lạnh lùng sắc bén trên người anh hồi chúng tôi mới ở bên nhau , giờ đã bớt đi nhiều.

Nhưng gương mặt thì chẳng thay đổi gì cả.

Vẫn đẹp trai như vậy .

Hồi nghèo nhất, tôi từng nảy ra ý định để anh xuống biển lừa tiền mấy bà phú bà.

Sau đó tôi với Tiểu Đao giả làm bắt gian xông vào cứu anh .

Chỉ có điều ý tưởng ấy vừa nói ra đã bị anh dùng cơ thể phản đối dữ dội.

Trong căn phòng thuê chật hẹp bí bách, chiếc quạt điện lắc lư như sắp hỏng đến nơi.

Anh ép tôi lên tường, điên cuồng trả thù cái kế hoạch “bắt tiên nhân nhảy” của tôi .

“Mạc Vãn.”

Giọng anh khàn khàn, vừa g.ợ.i t.ì.n.h vừa nguy hiểm:

“Những ngày thế này sẽ không kéo dài đâu .”

Anh thúc mạnh một cái như đang trừng phạt tôi :

“Đừng có nghĩ đến chuyện bán ông đây.”

Tôi cười khúc khích.

Chân vắt lên bờ vai rộng của anh , cố ý trêu chọc:

 “Một lần cũng không được à ?”

Ánh mắt Chu Minh Sinh tối sầm, khóe mắt đỏ lên, như muốn nuốt chửng cả người tôi vào bụng. Mồ hôi rơi xuống, nóng bỏng đến mức khiến l.ồ.ng n.g.ự.c tôi phát run.

Động tác của anh càng dữ dội hơn:

“Em muốn c.h.ế.t đúng không ?”

Chiếc xe đột ngột phanh gấp.

Đến bệnh viện rồi .

4

Chu Minh Sinh là người bước vào phòng bệnh trước .

Qua lớp kính cửa sổ.

Tôi nhìn thấy anh cúi người ngồi xuống bên cạnh cô Đường kia .

Vì anh quay lưng về phía tôi .

Nên tôi không nhìn rõ biểu cảm trên mặt Chu Minh Sinh.

Nhưng nhìn vẻ e thẹn đỏ mặt của cô Đường, chắc hẳn anh đang nói lời ngon tiếng ngọt gì đó.

Mắt của cô Đường.

Không nhìn thấy được .

“May mà chị dâu không sao , coi như cô gặp may đấy.” 

Tiểu Đao khoanh tay hừ một tiếng:

 “Lát nữa vào xin lỗi một câu là được .”

Ánh mắt tôi vẫn dính c.h.ặ.t lên hai người bên trong: 

“Nếu cô ta có mệnh hệ gì, các anh định xử tôi thế nào?

“Dìm xuống biển? Hay là…”

Tiểu Đao cười đến run cả vai:

“Thời buổi nào rồi , cô tưởng bọn tôi là xã hội đen à ?

“Xã hội pháp trị, lấy đức phục người hiểu chưa ?”

Tôi bĩu môi, lén trợn mắt một cái.

Cái lúc Chu Minh Sinh dùng nắm đ.ấ.m để phục người khác tôi đâu phải chưa từng thấy.

Đúng là đồ thích làm màu.

Tôi hỏi anh ta :

 “Bọn họ ở bên nhau bao lâu rồi ?”

Tiểu Đao nghĩ cũng không nghĩ: “3 năm.”

Anh…

Mẹ nó chứ???

 

 

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...