Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
5
Hóa ra vừa nhắm mắt một cái anh đã tìm người mới rồi ?
Tôi ôm n.g.ự.c.
Suýt nữa tức đến hộc m.á.u.
Tôi lập tức cất giọng đầy mỉa mai:
“Không phải chứ, không phải chứ? Tôi nghe nói bạn gái cũ của anh Sinh còn đỡ đạn thay anh ấy rồi c.h.ế.t cơ mà?”
“Nhanh như vậy đã có bạn gái mới, cũng không sợ người ta c.h.ế.t không nhắm mắt được à ?”
Tiểu Đao im lặng.
Mấy phút sau , anh ta thở dài, nhỏ giọng nói :
“Người c.h.ế..t không thể sống lại , người còn sống vẫn phải bước tiếp…”
Tôi cười lạnh.
Hay cho câu bước tiếp.
Anh hại nhiệm vụ của tôi thất bại.
Tôi đây lại muốn anh quay đầu nhìn lại đấy.
Người c.h.ế.t không thể sống lại đúng không ?
Không chỉ sống lại thôi đâu , lần này tôi còn phải chơi đùa anh như chơi ch.ó mới hả giận được .
Chu Minh Sinh hơi nghiêng mặt sang.
Tiểu Đao rất biết nhìn sắc mặt người khác mà đi vào trong.
Mấy phút sau anh ta bước ra .
“Cô Đường không chấp nhặt với cô, cô có thể đi rồi .”
Tôi bật cười :
“Thế sao được chứ? Người ta lá ngọc cành vàng, bị tôi hại dị ứng đến mức nhập viện, kiểu gì cũng phải cho tôi thể hiện chút thành ý xin lỗi chứ nhỉ.”
Tiểu Đao giơ tay định cản tôi .
Những năm đầu anh ta từng là võ sĩ quyền anh ngầm, thân thủ rất tốt .
Nhưng tôi quá quen với anh ta rồi .
Tôi đoán trước động tác của anh ta , lập tức cúi người xuống, lách cái vèo rồi chui thẳng vào trong.
6
“Cô Đường.”
Tôi cười tươi, đầy vẻ áy náy bước lên xin lỗi :
“Thật sự rất xin lỗi cô, hay là để tôi chịu trách nhiệm chăm sóc sinh hoạt ăn uống của cô thời gian này nhé?
“ Tôi rất giỏi mấy việc này .”
Cô Đường ho khẽ hai tiếng:
“Không cần đâu …”
Nhưng Chu Minh Sinh lại cắt ngang lời cô ấy :
“Người ta đã có lòng như vậy …”
“An An, anh thấy cũng được đấy.”
Cô Đường sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh đã gật đầu:
“À… vậy cũng được .”
Nửa tiếng sau .
Tôi đi theo họ tới vịnh Deep Water.
Lúc Chu Minh Sinh mua nơi này làm nhà cưới, tôi còn chê đắt.
Anh lại chẳng hề để tâm:
“Kiếm tiền là để tiêu. Chẳng lẽ giữ lại để đốt?”
Nhưng anh không chỉ không đốt cho tôi .
Đến cả nhà cũng để người phụ nữ khác vào ở.
Khi cô Đường bước vào .
Tôi nhìn thấy vệ sĩ, tài xế, người giúp việc đều cung kính gọi cô ấy là chị dâu.
Cơn bực bội trong lòng càng lúc càng dâng lên.
Tôi xách túi của cô Đường, nhấc chân đi thẳng về căn phòng trước kia của mình .
Tôi không tin nổi.
Chu Minh Sinh có thể quên tôi sạch sẽ đến thế.
Cửa vừa mở ra .
Khung cảnh bên trong khiến sống mũi tôi cay xè.
Tên ch.ó này !!!
Anh vậy mà đem hết đồ của tôi vứt sạch rồi ?
Ngay cả phòng cũng cho người khác ở luôn.
Dấu vết
tôi
từng sống ở đây
đã
bị
xóa sạch
hoàn
toàn
.
“Sao cô biết phòng tôi là phòng này ?”
Người giúp việc dìu cô Đường chậm rãi đi lên lầu, cô ấy có chút ngạc nhiên hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/cho-hoang/chuong-2.html.]
7
Tôi thuận miệng bịa đại:
“ Tôi biết xem phong thủy. Phòng này có phong thủy tốt nhất, đương nhiên phải để nữ chủ nhân ở rồi .”
Cô Đường trông khá ngượng ngùng, vành tai đỏ bừng lên:
“Bọn tôi … vẫn chỉ đang quen nhau thôi.”
Tôi nóng m.á.u luôn rồi .
Vẫn chỉ đang quen nhau thôi?
Thế mà đã xách vali dọn vào ở luôn rồi ?
Vậy7 năm công lược của tôi tính là cái gì đây?
Là cái gì hả???
Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay, nhìn người đàn ông dưới lầu đang ngồi vắt chân trên sofa đọc tạp chí.
Tự an ủi bản thân , cố ép mình bình tĩnh lại .
Không sao , không sao , không sao cả!!!
Tôi chỉ cần dùng lại chiêu cũ, công lược lại tên ch.ó này thêm lần nữa thôi.
Chỉ cần nhiệm vụ hoàn thành, lần này tôi tuyệt đối sẽ không ở lại thế giới này thêm giây nào nữa, trực tiếp nhảy sang tiểu thế giới mới.
Sau đó ôm tiền thưởng sang thế giới mới tìm trai đẹp ăn sung mặc sướng.
Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng:
“Ký chủ đừng khóc , bây giờ còn chưa phải lúc khóc đâu .”
8
Kỳ lạ thật.
Sao mặt mình lại có nước thế này ?
Chắc bụi bay vào mắt thôi.
Tôi dìu cô Đường vào phòng, sắp xếp cho cô ấy nằm nghỉ rồi rót nước nóng mang tới.
Những chỗ nổi đỏ trên người cô ấy vẫn còn rất nghiêm trọng.
Cổ họng cũng khàn đặc.
Sau khi cảm ơn tôi , cô ấy nhanh ch.óng thiếp đi .
Tôi nhẹ tay nhẹ chân đi ra cửa, nhưng ngay lúc đóng cửa lại bỗng nghe thấy một giọng nam vang lên:
“Cô ấy ngủ rồi à ?”
Ngủ hay chưa tự vào xem chẳng phải sẽ biết sao ?
Nhưng lúc này tôi không thể hành xử như kẻ phát điên được , phải từ từ từng bước mới được .
Để anh lại lần nữa rơi vào lòng bàn tay của người phụ nữ độc ác là tôi đây.
“Vâng, anh Chu, cô ấy ngủ rồi .”
Tôi mỉm cười :
“Hai người thật sự rất yêu nhau đấy.”
Anh không nói gì.
“ Nhưng bạn gái cũ của anh … liệu có c.h.ế.t không nhắm mắt không ?”
Rùa
Bên ngoài vang lên một tiếng sấm trầm đục.
Trời đã tối đen hoàn toàn .
Ánh chớp khiến căn phòng lúc sáng lúc tối.
Dưới ánh sáng trắng lạnh ấy .
Chu Minh Sinh khẽ cong môi.
Nụ cười nhạt nhẽo lạnh lùng:
“Người c.h.ế.t không thể sống lại .”
Còn tôi .
Chủ động bước lên, nắm lấy cà vạt anh kéo nhẹ về phía trước :
“A Sinh, tiếc thật đấy.
“Em chính là Mạc Vãn.”
Sấm lại vang lên.
Chu Minh Sinh giơ tay lên, vuốt dọc gương mặt tôi rồi men theo cổ chậm rãi trượt xuống.
Cuối cùng dừng lại nơi yết hầu.
Bàn tay lớn của anh đột ngột siết mạnh.
Nụ cười đầy tà khí, cúi đầu ghé sát bên tai tôi mỉa mai:
“Ồ?
“Vậy em có biết không …?”
“Ba năm qua có bao nhiêu người phụ nữ tự xưng là Mạc Vãn, muốn trèo lên giường tôi ?”
Tôi : “???”
Thời buổi này .
Còn có người giả mạo cả người c.h.ế.t nữa à ?
Chaporia
Bình Luận (0)