Chó hoang/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

9

“Anh Sinh?”

Giọng cô Đường vang lên:

 “Anh ở ngoài đó à ?”

Sát khí nơi đáy mắt Chu Minh Sinh lúc này mới âm thầm tan đi .

Anh buông tôi ra .

Khẽ đáp một tiếng:

 “Là anh .”

Giọng nói dịu dàng.

Dù bản thân tôi từ trước đến nay vốn luôn vô tâm vô phế.

Nhưng sự đối xử khác biệt rõ ràng như thế vẫn khiến tim tôi đau nhói một cái.

Tôi không nhịn được bắt đầu nghĩ…

Bọn họ quen nhau từ lúc nào?

Là ngay sau khi tôi c.h.ế.t?

Hay thật ra từ sớm Chu Minh Sinh đã có người khác ở bên ngoài rồi ?

Nhưng rất nhanh tôi đã phủ nhận ý nghĩ đó.

Lần tôi đỡ đạn thay Chu Minh Sinh.

Là trên đường lái xe về nhà.

Khi ấy anh đã dựa vào năng lực cùng nắm đ.ấ.m của mình để g.i.ế.t ra một con đường trong giới này , sự nghiệp đang ở giai đoạn phát triển mạnh nhất.

Sau khi tham dự một buổi tiệc xong, tôi uống hơi nhiều, lười biếng cuộn mình trong lòng anh .

Lúc ấy thật ra tôi chỉ còn hai ngày nữa là sẽ rời khỏi thế giới này .

Tiểu Đao lái xe trên con đường ven biển.

Đi được nửa đường bỗng đạp phanh dừng lại .

Tiểu Đao hơi ngơ ngác:

 “Anh Sinh, phía trước có một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ngồi bên đường, hình như xe bị hỏng rồi .”

Dạo gần đây Chu Minh Sinh cực kỳ thích chuyện sinh con, nên động lòng trắc ẩn.

Đêm nào cũng giày vò tôi tới tận khuya.

Mà tôi lại không nỡ nói cho anh biết .

Cho dù anh có một đêm làm mười tám lần , chúng tôi cũng vĩnh viễn sẽ không có con của riêng mình .

Bởi vì tôi không thuộc về thế giới này .

Nhiệm vụ công lược hoàn thành, tôi sẽ phải rời đi .

10

Chu Minh Sinh định xuống xe giúp đỡ.

Cảm giác trong lòng trống đi , tôi lầm bầm hừ hừ vài tiếng.

Hai tay ôm c.h.ặ.t cánh tay anh không chịu buông.

Chu Minh Sinh bật cười khẽ:

 “Ngoan, anh xuống xem một chút rồi quay lại ngay.”

Nhưng ngay sau đó tôi đã nghe thấy tiếng hệ thống nhắc nhở:

Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i kia … là sát thủ.

Chu Minh Sinh sẽ trúng đạn, viên đạn xuyên vào não.

Không c.h.ế.t.

Nhưng sẽ mất đi hai ba chục năm tuổi thọ.

Thật ra tôi không nên ngăn cản chuyện này .

Nhưng cuối cùng tôi vẫn chạy xuống xe.

Tự tiện thay đổi vận mệnh nhân vật, sau khi nhiệm vụ kết thúc tôi sẽ phải chịu ba năm trừng phạt ở trạm không gian.

Nhưng lúc đó yêu đương đến mức mê muội mất rồi .

Tôi lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy Chu Minh Sinh, đỡ thay anh viên đạn ấy .

Dù rất không nỡ, nhưng sớm muộn gì cũng phải nói lời tạm biệt.

Có thể c.h.ế.t như thế này cũng không tệ.

Cả đời này Chu Minh Sinh đã chịu quá nhiều khổ cực rồi , tôi chỉ mong quãng đời còn lại của anh đều là ngọt ngào.

Sống lâu trăm tuổi nhé.

Chu Minh Sinh.

Ít nhất… đời này anh cũng sẽ nhớ đến tôi .

Tiểu Đao đã lao tới đ.á.n.h nhau với tên sát thủ kia , mấy chiêu đã khống chế được đối phương.

Chu Minh Sinh ôm lấy tôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cho-hoang/chuong-3.html.]

Anh đang run rẩy.

Người đàn ông năm đó bị đám côn đồ vây đ.á.n.h, bụng trúng bốn phát đạn, bị c.h.é.m hơn chục nhát vẫn không hé nửa lời ấy …

Giờ phút này lại sợ hãi như một đứa trẻ bất lực.

Viên đạn xuyên qua phổi.

Máu trào ngược lên, từng ngụm lớn không ngừng tuôn khỏi miệng tôi .

Anh dùng tay áo lau cho tôi hết lần này đến lần khác, đôi tay run dữ dội.

Anh không nói nổi một câu nào.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Chu Minh Sinh khóc đến như vậy .

Linh hồn tôi tách khỏi cơ thể.

Lơ lửng giữa không trung.

Tôi nhìn thấy người đàn ông cao mét tám chín ấy cứ thế ngồi bệt dưới đất, ôm c.h.ặ.t t.h.i t.h.ể tôi trong lòng.

Bờ vai sụp xuống, như một cái xác mất hồn, chẳng còn nghe thấy gì nữa.

Cho đến khi cảnh sát và nhân viên y tế chạy tới.

Tách tôi và anh ra .

Khi xe cứu thương rời đi , anh phát điên lao theo phía sau .

Chạy đến mức giày rơi mất cũng mặc kệ.

Sau đó vẫn là Tiểu Đao đ.á.n.h ngất anh rồi vác lên xe mang về nhà.

Rõ ràng lúc đó anh yêu tôi đến c.h.ế.t đi sống lại .

Sao quay đầu một cái đã yêu người khác rồi ?

Rùa

11

Tôi nhìn Chu Minh Sinh đẩy cửa bước vào .

Cúi người lấy một cái gối kê sau lưng cho cô Đường.

Đỡ cô ấy ngồi dậy.

Lại rót nước đưa tận tay cô ấy .

Sống mũi tôi cay xè.

Tên ch.ó Chu Minh Sinh này trước giờ chẳng thích chăm sóc ai cả.

Ngoại trừ tôi .

Sau khi chúng tôi ở bên nhau chưa bao lâu, mỗi sáng thức dậy, vừa mở mắt ra tôi đã thấy anh để trần nửa người trên , đeo tạp dề đứng xào nấu.

Làn da màu lúa mì dưới ánh nắng khỏe khoắn đến ch.ói mắt.

Chỉ riêng tám múi bụng với đường nhân ngư thôi cũng đủ để tôi ngắm cả buổi.

Khi ấy căn nhà vừa cũ vừa tồi tàn, ngay cả máy hút mùi cũng không có .

Anh ngậm điếu t.h.u.ố.c, bị khói hun đến nheo mắt, tóc tai rối bù dựng ngược lên.

Thấy tôi tỉnh dậy, anh liếc sang mắng một câu:

“Lăn lại đây ăn cơm.”

“Mẹ nó chứ, đúng là tự rước về một bà tổ.”

Lúc ấy tôi mê c.h.ế.t cái dáng vẻ vừa ngông vừa hoang dại đó của anh .

Thêm việc anh chiều tôi vô điều kiện.

Có một khoảng thời gian tôi thật sự từng nghĩ đến chuyện ở lại không đi nữa.

Nhưng rất nhanh đã bị hệ thống vô tình đập tan:

“Nếu cô chọn ở lại , tuyến cốt truyện sẽ sụp đổ, cô và Chu Minh Sinh đều phải c.h.ế.t.”

Thế nhưng dáng vẻ chăm sóc người khác thuần thục của anh lúc này …

Rõ ràng là đã ở bên cô Đường rất lâu rồi .

12

Tôi ngồi dưới lầu đợi một lúc.

Anh xuống lầu nhìn thấy tôi vẫn còn ở đó.

Liền ngồi xuống sofa đối diện tôi .

Tiểu Đao cúi người châm t.h.u.ố.c cho anh , anh nghiêng đầu nhận lửa, làn khói xanh trắng bao phủ gương mặt lạnh lùng sắc nét ấy .

“Cô có mục đích gì?”

Câu này tôi biết trả lời thế nào đây?

“Tiền?”

Anh chậm rãi nhả từng chữ: 

“Hay là người ?

“Còn nữa…” Anh gẩy tàn t.h.u.ố.c:

“...Tại sao lại nói mình là Mạc Vãn?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...