Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thấy tôi im lặng.
Có vẻ anh cũng chẳng còn bao nhiêu kiên nhẫn dành cho tôi , nhận một cuộc điện thoại rồi đứng dậy bỏ đi luôn.
Tôi hỏi Tiểu Đao:
“Sao ông chủ của anh lại nói mấy năm nay có rất nhiều người tự nhận mình là Mạc Vãn? Loại chuyện giả mạo người c.h.ế.t vô lý như thế cũng có người làm à ?”
Tiểu Đao ngậm t.h.u.ố.c cười cười :
“Bởi vì sau khi chị ấy mất, anh Sinh từng làm không ít chuyện điên rồ.”
Tôi lập tức hứng thú:
“Chuyện gì?”
Tiểu Đao đáp:
“Mời thầy gọi hồn. Mặc dù người ở đây ít nhiều đều tin mấy chuyện này , nhưng lúc đó anh Sinh đúng là có hơi mất lý trí.”
Tôi : “…”
Chu Minh Sinh.
Anh vốn không phải kiểu người kính sợ quỷ thần.
Anh chưa từng tin mấy thứ đó.
Hồi trước lúc chúng tôi còn ở bên nhau , anh từng bị người ta hãm hại, chuyện làm ăn thất bại t.h.ả.m hại, còn bị thương rất nặng, chân gãy phải dưỡng rất lâu.
Đến lúc gần khỏi hẳn thì cũng vừa đúng đêm giao thừa.
Tôi đẩy xe lăn đưa anh tới miếu Hoàng Đại Tiên.
12h giờ đêm.
Tôi chen chúc giữa biển người , ỷ mình gầy nhỏ nên mặc kệ người khác khó chịu.
Cuối cùng cũng cướp được nén hương đầu tiên.
Dâng nén hương đầu năm lên thần linh, cầu cho nửa đời sau của Chu Minh Sinh đều thuận buồm xuôi gió.
Tôi đắc ý vẫy tay với anh .
Ở phía xa, gương mặt không biểu cảm của Chu Minh Sinh nhìn qua có vẻ chẳng thay đổi gì.
Nhưng nơi đáy mắt anh … lại dịu dàng đến khó tin.
13
Trên đường về nhà, anh còn nói tôi mê tín.
Tôi lại chẳng cho là vậy :
“Không có chuyện gì tuyệt đối cả. Biết đâu trên đời này thật sự có quỷ thần thì sao ? Anh có thể không tin, nhưng phải biết kính sợ.”
Chu Minh Sinh chẳng có người thân nào.
Tôi cũng vậy .
Tiểu Đao dẫn theo đám đàn em chen chúc tới nhà góp vui.
Căn phòng chật hẹp kín mít một đám đàn ông to xác ngồi co chân co tay, ngoài cửa còn đứng mấy người nữa, ngoan ngoãn hơn cả học sinh tiểu học.
Tôi phát lì xì cho từng người một.
Tiểu Đao biết lúc đó chúng tôi chẳng có tiền.
Sống c.h.ế.t không chịu nhận.
Tôi trừng mắt với bọn họ:
“Lời tôi nói giờ không nghe nữa đúng không ?”
“Bên trong chẳng có bao nhiêu đâu , chỉ lấy may thôi.”
Chu Minh Sinh ở bên cạnh nói thêm một câu:
“Biết điều thì nhận đi .”
Cuối cùng Tiểu Đao và những người khác vẫn nhận lấy.
Đến tối đi ngủ, tôi cảm thấy dưới gối có thứ gì đó cấn vào sau đầu.
Tôi bò dậy mò xuống dưới , sờ thấy một bao lì xì thật lớn.
Mở ra , bên trong là một chiếc nhẫn bạc.
Hốc mắt tôi hơi nóng lên, ngoài miệng chê bai nhưng trong lòng lại thích vô cùng:
“Đến kim cương còn không có mà đã cầu hôn rồi à ?”
Anh vừa mới tắm xong.
Trên người còn mang theo hơi nước, cánh tay thu lại ôm tôi vào lòng:
“Là tiền mừng tuổi.”
Anh hôn lên đầu ngón tay tôi , hơi thở nóng bỏng.
Cho đến khi dừng
lại
nơi bụng
dưới
.
Ngón tay hết lần này tới lần khác vuốt ve vết sẹo d.a.o đã lành từ lâu.
Đó là lần trước anh bị người ta truy sát, tôi chắn thay anh .
Giọng anh dịu dàng lưu luyến:
“A Vãn…”
“Năm mới vui vẻ, bình an suôn sẻ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cho-hoang/chuong-4.html.]
Tôi cũng bật cười trêu anh :
“Không phải anh không tin mấy thứ này à ?”
Chu Minh Sinh hôn lên vành tai tôi , ngậm lấy nó, môi khẽ day nghiến, khàn giọng nói :
“Anh tin điều em tin.”
Cho nên khi nghe Tiểu Đao nói anh từng mời người tới gọi hồn, tôi thật sự kinh ngạc.
“Kỳ lạ thật.”
Tiểu Đao ho khan một tiếng:
“Sao cô vừa hỏi là tôi lại không nhịn được muốn trả lời nhỉ?
“ Tôi quen cô lắm à ?”
Tiểu Đao nhìn tôi một cái.
Sau đó gọi điện cho Chu Minh Sinh.
Không biết bên kia nói gì.
Anh ta chỉ vào một căn phòng dưới lầu:
“Anh Sinh nói lúc nào cô chịu nói thật thì mới thả cô đi .”
Tôi mới không đi .
Tôi tự nhiên như ở nhà nằm xuống sofa, vui vẻ bật TV lên:
Rùa
“Ông chủ nhà anh khi nào mới về? Tôi chờ anh ấy thẩm vấn tôi đây.”
Tiểu Đao không thèm để ý tôi nữa, khoanh tay đứng bên cạnh canh chừng.
Trông như sợ người phụ nữ điên điên không rõ lai lịch là tôi sẽ chạy lên lầu làm chuyện xấu với cô Đường vậy .
Gần tối, Chu Minh Sinh mới quay về.
Nhìn thấy tôi ở nhà anh vừa ăn vừa uống, hoàn toàn không xem mình là người ngoài.
Ánh mắt anh bình thản, nhàn nhạt lướt qua tôi .
Rồi đưa cái hộp trong tay cho Tiểu Đao.
Tiểu Đao cười hì hì:
“Anh Sinh đúng là tốt với chị dâu thật đấy.
“Lại đi mua bánh tart trứng nữa.”
Bánh tart trứng?
Đó cũng là món tôi thích ăn nhất lúc còn sống.
Phi phi phi.
Câu này nghe sao xui xẻo thế không biết .
Chu Minh Sinh cởi áo khoác, người giúp việc bước lên nhận lấy.
Anh nới lỏng cà vạt, đi về phía bàn ăn:
“Gọi An An xuống ăn cơm.”
15
Lúc họ ăn cơm.
Tôi bị sắp xếp ngồi cùng bàn với Tiểu Đao.
Qua lớp cửa kính sát đất, tôi vừa bực bội chọc cơm vừa tối tăm mặt mũi nhìn đôi nam nữ bên trong.
Chu Minh Sinh chăm sóc cô ta rất chu đáo, thỉnh thoảng còn gắp thức ăn cho cô ấy .
Tiểu Đao hỏi tôi :
“Cô thích thầm anh Sinh à ?”
Tôi hỏi ngược lại :
“Rõ lắm sao ?”
Tiểu Đao đáp:
“Mấy người phụ nữ trước đây giả mạo chị dâu cũng đều như vậy , hoặc vì tiền, hoặc vì nhắm tới con người anh Sinh.”
Tôi vuốt tóc, tung ánh mắt lấp lánh nhìn anh ta :
“Thế anh thấy tôi còn cơ hội không ?”
Anh ta bật cười phì một tiếng:
“Anh Sinh nhà tôi thích nhìn mặt. Thích mỹ nhân.”
Được được được .
Ý quá rõ rồi còn gì.
Quanh co lòng vòng chê mặt tôi bây giờ xấu chứ gì?
Tôi hung dữ lườm anh ta một cái, nhanh tay cướp luôn hai con tôm to trong bát anh ta .
Một gắp là gắp luôn hai con.
Tiểu Đao ngẩn người , tay cầm đũa dừng giữa không trung.
Tôi chống cằm hỏi:
“Sao thế? Chẳng lẽ anh định vì hai con tôm mà đ.á.n.h tôi à ?”
Chaporia
Bình Luận (0)