Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tiểu Đao cúi đầu.
Không hiểu sao tay cầm đũa của anh ta hơi run lên.
Tôi lại lặng lẽ gắp tôm trả về.
Cái người này … sao vẫn còn giữ đồ ăn dữ vậy chứ?
16
Đêm xuống.
Tôi vẫn chưa cam lòng, lần nữa lẻn vào phòng Chu Minh Sinh.
Anh đang tắm.
Nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, tôi cởi sạch quần áo rồi chui vào trong chăn nằm .
Hệ thống:
“Trực tiếp như vậy có phải không ổn lắm không ? Dù sao Chu Minh Sinh cũng đã có bạn gái rồi , hành vi này có vi phạm đạo đức không ?”
Tôi nghiến răng:
“Còn vòng vo nữa thì anh ta sắp đính hôn với người khác luôn rồi . Tôi còn hoàn thành nhiệm vụ kiểu gì nữa?
“Đạo đức? Có ăn được à ?
“ Tôi chỉ lấy lại thứ vốn thuộc về mình thôi.”
Tiếng nước trong phòng tắm dừng lại .
Tiếng bước chân vang lên.
Đến cả người mặt dày như tôi cũng hiếm hoi cảm thấy hơi thở dồn dập.
Rùa
Rõ ràng đã là vợ chồng già nhiều năm như vậy rồi , sao tôi lại căng thẳng thế này ?
Chỉ là.
Ngay giây tiếp theo.
Tôi lại thấy đèn phòng ngủ bật sáng trưng.
Giọng người đàn ông đầy mất kiên nhẫn vang lên:
“Lăn ra đây.”
Ồ, nhanh vậy đã bị phát hiện rồi à .
17
Tôi quấn c.h.ặ.t chăn thêm một vòng, ló đầu ra nhìn anh .
Chu Minh Sinh tựa bên cửa sổ, cúi đầu châm t.h.u.ố.c, mặt không cảm xúc nhìn tôi .
Hệ thống đã cảnh cáo tôi một lần rồi , không được trực tiếp nói rõ thân phận nữa.
Tôi phải uyển chuyển một chút:
“Anh Chu, cho em một cơ hội đi .”
Cho tôi ngủ với anh một lần thôi.
Ít nhất cũng có thể tính là công lược thành công chứ nhỉ?
Chu Minh Sinh mặc một chiếc áo choàng lụa màu đỏ sẫm, không buộc đai lưng, hờ hững khoác trên vai rộng.
Mơ hồ có thể nhìn thấy cơ bụng và đường eo dưới lớp vải.
Màu này trước kia chính tôi bắt anh mặc.
Đổi người khác mặc chắc chắn sẽ không ra được cảm giác đó.
Bất ngờ anh nhấc chân đi về phía tôi .
Tim tôi bắt đầu tăng tốc.
Chắc vì áp lực chiều cao.
Lúc anh cúi người nhìn tôi , tôi vậy mà lại thấy chột dạ khó hiểu.
Anh dùng ánh mắt dò xét quét từ trên xuống dưới gương mặt tôi thật kỹ.
Sau đó khẽ bật cười .
Mười giây sau , tôi bị anh quấn cả người lẫn chăn rồi ném thẳng ra ngoài.
Tôi ngồi trên nền đất lạnh ngắt.
Có chút tủi thân .
Cô Đường kia thật sự tốt đến vậy sao ?
18
Buổi tiệc tối vài ngày sau .
Là tiệc sinh nhật của cô Đường.
Lúc tôi trang điểm cho cô ấy , cô ấy hỏi tôi có đẹp không .
Tôi nhìn gương mặt xinh đẹp rực rỡ trong gương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cho-hoang/chuong-5.html.]
“Đẹp lắm.”
Tôi giúp cô ấy chải tóc.
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó nói thành lời.
Cô ấy trẻ trung, xinh đẹp , tính cách cũng tốt .
Dù mắt
không
nhìn
thấy, nhưng
tôi
nghe
Tiểu Đao
nói
Chu Minh Sinh
đã
sắp xếp bệnh viện và bác sĩ
tốt
nhất
rồi
.
Chỉ cần chờ được giác mạc phù hợp là có thể lập tức hồi phục.
Giờ nghĩ lại , Chu Minh Sinh thích cô ấy … thật ra cũng chẳng có gì lạ.
“Thống T.ử này . Thật ra tôi thấy bọn họ cũng khá xứng đôi…”
Tôi thở dài:
“Dưa cưỡng ép thì cũng chẳng ngọt. Dù Chu Minh Sinh thật sự biết tôi là Mạc Vãn thì sao chứ? Trong lòng anh ấy đã có người khác rồi , thứ tình cảm cưỡng cầu đó còn ý nghĩa gì nữa?”
Hệ thống:
“Không hiểu gì hết.”
Tôi : “Đồ vô dụng…”
Tôi lại hỏi nó:
“Nếu lần này tôi công lược thất bại thì sẽ thế nào?”
Hệ thống: “Cô sẽ mãi mãi ở lại đây, cô độc mà sống tiếp.”
Tôi : “…”
19
Hai ngày trước tôi còn nghe người giúp việc đi méc với Chu Minh Sinh.
Nói người giúp việc mới là tôi ở trong nhà cực kỳ ngang ngược, lại còn ăn khỏe, đúng kiểu chẳng biết trên dưới gì cả.
Kết quả Chu Minh Sinh lại nói không sao .
Anh nói cô Đường thích tôi , hiếm lắm mới thấy có người chỉ vài ba câu đã chọc cô ấy vui như vậy , cứ giữ lại làm người mua vui cũng được .
Tim tôi vỡ thành từng mảnh.
Trong buổi tiệc.
Tôi nhìn thấy mấy bà phú bà với tiểu thư danh giá tụm lại buôn chuyện:
“Cái cô Đường An An kia đúng là gặp vận ch.ó má gì không biết , một người mù mà cũng leo được lên Chu Minh Sinh.”
“ Tôi còn chẳng dám tưởng tượng, Chu Minh Sinh vừa đẹp trai vừa giàu, dáng người lại đỉnh như vậy , nằm trong lòng anh ta sẽ có cảm giác gì nữa.”
“ Tôi cũng không dám nghĩ luôn, buổi tối mệt mỏi về nhà, anh ta bế tôi vào phòng rồi giúp tôi thay quần áo thì sẽ thế nào ha ha ha…”
Thế này mà gọi là không dám nghĩ à ?
Có phải tưởng tượng hơi nhiều rồi không ?
“Chỉ là bạc tình quá thôi.”
Một bà phú bà trong số đó hừ lạnh:
“Bạn gái trước còn chắn đạn vì anh ta mà c.h.ế.t, mới bao lâu đâu đã có người mới rồi . Hạng người như vậy , dù có đẹp trai đến mấy tôi cũng không chấp nhận nổi.”
Một người mặt tròn nói :
“ Nhưng người c.h.ế.t không thể sống lại mà, sống cho tốt mới là sự an ủi lớn nhất với người đã khuất chứ.”
Nghe thì cũng đúng đấy.
Nhưng với tư cách người trong cuộc, tôi xin phép được buồn nhé.
Đang nghe hóng chuyện đến hăng say thì tôi nhìn thấy một người phục vụ có biểu hiện rất khả nghi, đang chậm rãi tiến về phía Chu Minh Sinh.
“Hệ thống?”
Tôi sợ đến mức dựng cả lông tơ lên:
“Người kia là ai? Tới g.i.ế.t Chu Minh Sinh sao ?”
Hệ thống giả c.h.ế.t.
C.h.ế.t tiệt.
Lần công lược này tiến triển bằng không , nên tôi không thể thông qua hệ thống biết trước bất kỳ cốt truyện hữu ích nào nữa.
Nhưng tôi … không dám cược.
Cho dù là vì nhiệm vụ hay vì trái tim mình .
Tôi vẫn không muốn Chu Minh Sinh xảy ra chuyện.
Người phục vụ kia chậm rãi đưa tay vào trong n.g.ự.c áo.
Cảnh tượng trúng đạn ở kiếp trước lập tức hiện lên trước mắt tôi .
Đợi đến khi hoàn hồn lại , tôi đã ở trước mặt bao người lao thẳng vào lòng Chu Minh Sinh, ôm c.h.ặ.t lấy cổ và đầu anh .
Tôi dùng lực quá mạnh, theo quán tính cả hai cùng ngã mạnh xuống đất.
Chaporia
Bình Luận (0)