Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mà người phục vụ khả nghi kia … lại lấy từ trong n.g.ự.c ra một khẩu s.ú.n.g b.ắ.n pháo giấy hình bóng bay, hướng về phía cô Đường bên cạnh Chu Minh Sinh rồi bóp cò.
“Đoàng…”
20
Thông qua đồng t.ử của Chu Minh Sinh, tôi nhìn thấy biểu cảm của chính mình .
Hoảng sợ.
Lo lắng.
Hóa ra … tôi đã yêu Chu Minh Sinh nhiều đến vậy rồi sao .
Mà đôi mắt Chu Minh Sinh thì đen kịt, trống rỗng không chút sức sống, như một vực sâu vô tận có thể nuốt chửng tôi bất cứ lúc nào.
Đám tiểu thư kia lại tiếp tục buôn chuyện:
“Người này là ai thế? Hình như lúc nãy là người đi theo chăm sóc Đường An An đúng không ?”
“Người giúp việc à ? Trời ơi, giúp việc bây giờ muốn trèo cao đều liều vậy luôn hả? Ngay trước mặt chính thất mà cũng dám cướp?”
“Cười c.h.ế.t mất, nóng vội ăn không nổi đậu hũ nóng đâu . Nhìn mặt Chu Minh Sinh kìa, chắc con nhỏ này ngay cả công việc giúp việc cũng giữ không nổi nữa rồi .”
Bọn họ nói không sai.
Chu Minh Sinh…
Thật sự rất tức giận.
Đồng t.ử anh hơi run lên.
Lệ khí cuồn cuộn dâng trào.
Anh thấp giọng nói :
“Em lấy tư cách gì mà lại chắn cho tôi thêm lần nữa?
“Em là gì của tôi ?”
Cả người tôi chấn động mạnh.
Lại… chắn cho anh thêm lần nữa.
Thì ra .
Chu Minh Sinh…
Đã sớm nhận ra tôi rồi sao ?
Vậy tại sao anh cứ giả vờ như không quen biết tôi ?
21
Tôi bị Tiểu Đao đưa về.
Suốt dọc đường, tôi vẫn còn chấn động vì câu nói của Chu Minh Sinh lúc nãy.
Ở chỗ Tiểu Đao cũng chẳng moi được gì.
Đi được nửa đường.
Nghĩ tới cảnh mất mặt trong bữa tiệc vừa rồi , tôi vừa xấu hổ vừa tức tối.
Bảo Tiểu Đao dừng xe cho tôi xuống.
Anh ta không chịu dừng.
Tôi liền đưa tay kéo cửa xe.
Chắc vì biết ngày xưa tôi điên chẳng khác gì Chu Minh Sinh.
Tiểu Đao đành tấp xe vào lề.
Sau đó trực tiếp mở cốp xe lấy ra một sợi dây, trói tôi kín mít:
“Xin lỗi nhé, đều là anh Sinh dặn.”
Tôi trừng mắt nhìn anh ta , miệng vẫn còn mắng:
“Đây là cái kiểu lấy đức phục người của các anh đó hả?”
Dọc đường, tôi lại dùng cái đầu thông minh của mình nghiêm túc suy nghĩ một lượt.
Cuối cùng cũng rút ra được một đáp án.
Chu Minh Sinh… anh hận tôi .
Hận đến tận xương tủy.
Khi tình yêu giữa chúng tôi đang sâu đậm nhất, khi đã hẹn ước bạc đầu bên nhau , vào lúc anh yêu tôi nhất… tôi lại tàn nhẫn bỏ rơi anh .
Cho dù đó không phải điều tôi mong muốn .
Cho dù tôi đã từng cố gắng rồi .
Nhưng nếu đổi vị trí mà suy nghĩ.
Nếu là tôi , vào lúc tôi yêu Chu Minh Sinh nhất, anh vì nhiệm vụ hệ thống mà trong khi tôi chẳng hề hay biết , đột ngột bỏ mặc tôi , để tôi cô độc sống tiếp một mình trên thế giới này …
Có lẽ tôi cũng sẽ hận.
Thậm chí còn phát điên hơn cả anh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/cho-hoang/chuong-6.html.]
22
Sau khi đưa tôi vào phòng, Tiểu Đao cởi trói cho tôi . Lúc nói chuyện, mắt anh ta đã đỏ hoe rồi :
“Chị dâu. Chị đừng trách anh Sinh.”
Vậy ra Tiểu Đao cũng đã sớm biết tôi là ai.
Hóa ra hai người họ kẻ tung người hứng, cố tình không nhận tôi .
Dù là vì lý do gì, tôi cũng không thể ở lại nữa rồi .
Anh đã có cô Đường. Cho dù biết tôi còn sống, anh vẫn chọn cô ấy .
Tôi cũng cần mặt mũi chứ.
Phải đi thôi.
Nhân lúc Tiểu Đao đi ra ngoài, tôi lén trèo từ ban công xuống.
Bên ngoài gió lớn mưa to, cả người bị xối lạnh thấu tim.
Đi tới ven đường lớn, tôi gặp vài chiếc siêu xe đang đua tốc độ.
Không ngoài dự đoán, toàn là đám thiếu gia thích nổ máy khoe của.
Nhưng lúc tôi ôm cánh tay đứng trú mưa, một chiếc Lamborghini Huracán đã được độ lại lao vụt ngang qua người tôi .
Mà tôi … lại nhìn rõ người ngồi trong ghế lái.
Tôi chậm rãi bình tĩnh lại .
Rồi hỏi hệ thống:
“Thống Tử, đổi đối tượng công lược được không ?”
Hệ thống bị tôi hỏi đến ngơ luôn:
“Cái này … chắc là… có lẽ… tôi cũng không …”
Hiểu rồi .
Đây chính là lỗ hổng.
Năm giây sau .
Chiếc xe đã phóng đi hơn trăm mét kia lại chậm rãi lùi trở về.
Giang Lê Sâm.
Thiếu gia nhà họ Giang.
Cũng là người ở kiếp trước … vô tình hại c.h.ế.t tôi .
23
Nếu nói về ân oán giữa tôi và Giang Lê Sâm.
Chỉ riêng chuyện đó thôi cũng đủ viết thành cả một cuốn sách.
Nói ngắn gọn thì, lúc mới bắt đầu ở kiếp trước , tôi là một trong vô số cô tình nhân của cậu ấm ăn chơi Giang Lê Sâm.
Khi ấy trong mắt anh ta , tôi chỉ là một con đàn bà không lên nổi mặt bàn.
Còn Chu Minh Sinh cũng chỉ là một tên côn đồ vô danh tiểu tốt .
Chỉ là Giang Lê Sâm không ngờ được , con đàn bà anh ta nghĩ chỉ cần dùng tiền là có thể nắm trong tay ấy … lại dây dưa với một tên nghèo kiết xác như Chu Minh Sinh.
Ngày tôi dọn ra khỏi nhà họ Giang.
Giang Lê Sâm đang ngồi trong sảnh đ.á.n.h bài với đám bạn hồ bằng cẩu hữu.
“Trên người cô có thứ gì mà không phải tiền ông đây mua cho?
“Mạc Vãn, bước ra khỏi cánh cửa này rồi , sau này đừng hối hận.”
Tôi cũng chẳng để tâm.
Chỉ cười cười .
Rồi cởi từng món đồ trên người xuống.
Đến khi chỉ còn lại chiếc áo hai dây cuối cùng, tôi mới thở dài: “May mà cái này là tôi tự mua.”
Sau đó dưới ánh mắt càng lúc càng khó coi của Giang Lê Sâm, tôi mặc phong phanh, chân trần, nghênh ngang bước ra khỏi nhà họ Giang.
Rùa
Về sau Giang Lê Sâm như bị điên vậy , cứ cố chấp đối đầu với Chu Minh Sinh.
Lần nguy hiểm nhất.
Một đám người chặn Chu Minh Sinh trong con hẻm nhỏ.
Anh đã bị c.h.é.m đến toàn thân đầy m.á.u, ngất đi rồi mà vẫn không chịu cúi đầu.
Tôi lao vào đỡ thay anh nhát d.a.o vào bụng.
Tay ôm lấy vết thương, m.á.u tươi chảy ra từ kẽ ngón tay.
Tôi nhặt con d.a.o dưa hấu lên, hung dữ vung về phía bọn họ.
Cố chống đỡ cho đến khi Tiểu Đao dẫn người tới.
Chaporia
Bình Luận (0)