Chó hoang/Chương 7C. 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sau đó Giang Lê Sâm cứ như phát bệnh thần kinh, hết gọi điện lại nhắn tin cho tôi . Thỉnh thoảng còn nhân lúc Chu Minh Sinh không có ở nhà mà lái xe tới chặn đường tôi .

Tôi đoán anh ta chỉ là không có được nên mới không cam lòng thôi.

Rẻ mạt vô cùng.

Sau này Chu Minh Sinh bước lên vị trí cao hơn.

Giang Lê Sâm lại càng hăng m.á.u hơn, nghĩ đủ mọi cách bày mưu hại anh .

Mấy lần còn thuê người g.i.ế.t anh .

Sau khi tôi c.h.ế.t.

Tôi chỉ biết Chu Minh Sinh vì báo thù cho tôi mà tốn không ít công sức, cuối cùng cũng chỉ khiến hơn nửa gia sản nhà họ Giang sụp đổ.

Nhà họ Giang ở Hồng Kông gốc rễ quá sâu, lần đó tuy Chu Minh Sinh ép đến mức nhà họ Giang tan cửa nát nhà, nhưng cha Giang Lê Sâm vì muốn giữ đứa con trai độc nhất của mình nên chủ động nhận tội thay .

Còn Giang Lê Sâm thì trốn ra nước ngoài suốt ba năm, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mọi người .

Nghe nói … vì cái c.h.ế.t của tôi mà anh ta suy sụp suốt ba năm ấy .

Mà lý do tôi chắc chắn xe của Giang Lê Sâm sẽ quay đầu lại cũng là vì…

Lần đầu tiên tôi gặp anh ta ở kiếp trước , cũng là khung cảnh giống hệt hôm nay.

Mưa lớn, ven đường quốc lộ.

Khi ấy tôi vẫn còn là sinh viên đại học, sau khi dạy thêm ở nhà thuê xong, vì khu biệt thự rất khó gọi xe nên đã vẫy trúng xe của Giang Lê Sâm.

Mà lúc đó vì mất liên lạc với hệ thống nên tôi công lược nhầm người , ở cạnh Giang Lê Sâm suốt 1 năm trời.

24

Tôi cúi người ngồi vào xe của Giang Lê Sâm.

Vén tóc ra sau tai, mỉm cười với anh ta :

 “Chào anh , tôi tên Lâm Ấu Ấu. Vừa dạy thêm xong thì trời đổ mưa lớn thế này , cảm ơn anh đã cho tôi lên xe.”

Lời mở đầu giống y hệt năm đó.

Tôi nghĩ… chắc chắn sẽ khiến anh ta nhớ ra điều gì đó.

Quả nhiên.

Giang Lê Sâm vốn đang thong thả gõ ngón tay lên vô lăng, bỗng khựng lại .

Anh nghiêng mặt nhìn tôi , đáy mắt chất chứa cảm xúc dày đặc đến không thể tan ra :

“Chúng ta … từng gặp nhau rồi sao ?”

Tôi mỉm cười :

“Có lẽ vậy .”

Trên xe đang phát bài hát cũ tôi thích nhất ngày trước .

Không ngờ Giang Lê Sâm lại là người hoài niệm như vậy .

Tôi khẽ ngân nga theo, cố ý chọn chủ đề anh ta hứng thú:

“Trước đây tôi thích nhất bài này , còn cả bài kia nữa…”

Ánh mắt Giang Lê Sâm càng lúc càng sâu hơn.

Tôi đoán… có lẽ anh ta vẫn chưa quên tôi .

Ngoài cửa xe sấm chớp vang trời.

Trong xe tiếng trò chuyện hòa hợp tự nhiên.

Chỉ là lần này Giang Lê Sâm không hề biết rằng… ngoài việc muốn anh ta yêu tôi đến c.h.ế.t đi sống lại .

Tôi còn muốn … lấy mạng anh ta .

24

Một tháng sau , đúng như mong muốn , tôi trở thành bạn gái mới được Giang Lê Sâm cưng chiều nhất.

Đám bạn của anh ta đều nói tôi rất giống người yêu cũ của anh ta .

Người họ nói … chính là Mạc Vãn.

Tôi chẳng để bụng chút nào.

Làm gì có ai tự ăn giấm của chính mình chứ?

Huống hồ, mục đích của tôi chỉ là bắt Giang Lê Sâm trả mạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/cho-hoang/chuong-7.html.]

Trên vùng biển quốc tế.

Du thuyền lướt đi giữa những con sóng.

Khoảng thời gian này Giang Lê Sâm chưa từng chạm vào tôi .

Anh ta thật sự giống như biến thành một con người khác, lệ khí giảm đi rất nhiều, cũng khá tôn trọng tôi .

Rùa

Những chuyện tôi không muốn làm , anh ta không ép buộc.

Hoàn toàn khác với Giang Lê Sâm trước kia , lúc nào cũng chỉ nghĩ bằng nửa thân dưới .

Nhưng điều đó chứng minh được gì chứ?

Chỉ có thể chứng minh rằng tay anh ta đã dính m.á.u, trong lòng mang cảm giác tội lỗi .

Anh ta không vô tội.

Trong sòng bạc hoàng gia trên tàu, Giang Lê Sâm chơi roulette, để tôi chọn số .

Tôi chọn đen số 16.

Vận may không tệ, vài ván đã thắng giúp anh ta một triệu.

Anh ta vui vẻ hẳn lên.

Vươn tay kéo tôi vào lòng, ôm lấy tôi rồi hôn lên má một cái:

“Ấu Ấu.

“Tháng sau chúng ta kết hôn nhé?”

Tôi khựng người .

Lên cơn gì vậy ?

Nhưng tôi vẫn giả vờ vui vẻ, thuận theo lời anh ta mà nói tiếp:

 “Có nhanh quá không ?”

Giang Lê Sâm hôn lên mu bàn tay tôi hết lần này tới lần khác:

“Không nhanh đâu .

“Ấu Ấu…Anh đã chờ em rất lâu rồi .”

Đột nhiên tôi lại cảm thấy anh ta cũng khá đáng thương.

Anh ta hoàn toàn xem Lâm Ấu Ấu như thế thân .

Tôi cười ngượng ngùng với anh ta , nhưng bỗng nhiên lại cảm nhận được một ánh nhìn nóng rực đang chăm chăm khóa c.h.ặ.t lấy mình .

Tôi đột ngột ngẩng đầu lên, đ.â.m vào một đôi mắt đen sâu thẳm.

Sao Chu Minh Sinh cũng ở đây?

26

Mà cô Đường lại đang khoác tay anh .

Hai người đứng trên khán đài tầng hai, giống như một đôi trời sinh hoàn hảo, xứng đôi đến mức ch.ói mắt.

Theo ánh mắt tôi , Giang Lê Sâm cũng nhìn thấy Chu Minh Sinh.

Trong nháy mắt, bầu không khí giương cung bạt kiếm lập tức dâng lên.

Dù đứng xa như vậy , tôi vẫn cảm nhận được sát khí trong mắt đối phương.

Chu Minh Sinh thật vất vả mới thoát ra được .

Tôi không muốn anh lại bị cuốn vào chuyện này nữa, vội vàng ôm lấy cánh tay Giang Lê Sâm, lắc lắc làm nũng:

 “Cái này chán quá à , chúng ta đi chơi cái khác được không ?”

Giang Lê Sâm dễ tính đồng ý ngay.

Buổi tối là dạ tiệc hóa trang trên tầng hai.

Giang Lê Sâm tụ tập với đám bạn hồ bằng cẩu hữu của anh ta , còn tôi tranh thủ trốn ra một góc hít thở không khí.

Tôi dự định vào ngày Giang Lê Sâm cầu hôn mình … sẽ g.i.ế.t anh ta .

Như vậy vừa không ảnh hưởng nhiệm vụ công lược, vừa có thể nhận đủ phần thưởng, lại còn giải được mối hận trong lòng.

Phía sau đột nhiên có bóng đen bao trùm lấy tôi .

Khóe mắt tôi nhìn thấy chiếc mặt nạ hiệp sĩ màu đen trên mặt người kia , cứ tưởng là Giang Lê Sâm.

“Không phải anh đi bàn chuyện làm ăn với bạn rồi sao , sao lại nhanh thế…”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...