Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Người kia từ phía sau dùng một tay bóp lấy cổ tôi , không quá mạnh nhưng cũng không cho tôi quay đầu lại .
Anh nâng mặt tôi lên, ép tôi nghiêng đầu nghênh đón nụ hôn của anh .
27
Ngay khoảnh khắc môi chạm vào nhau , tôi lập tức ngây người .
Không phải Giang Lê Sâm.
Là Chu Minh Sinh.
Quá quen thuộc rồi .
Môi lưỡi quấn lấy nhau , anh dễ dàng cạy mở răng tôi , chuẩn xác tìm được điểm yếu khiến cơ thể tôi mất khống chế nhất.
Tư thế này rất khó chịu.
Tôi cũng vô cùng khó thở.
Chiếc mặt nạ của anh cấn vào sống mũi tôi đau nhói.
Có lẽ nhận ra tôi không thoải mái.
Anh mới buông tôi ra .
Nhưng ngay giây tiếp theo.
Cơ thể tôi bỗng nhẹ bẫng.
Anh trực tiếp vác tôi lên vai, sải bước đi về phòng mình .
Vừa nghĩ đến việc lại phải gặp cô Đường.
Tủi thân và khó chịu lập tức dâng trào.
Tôi liều mạng phản kháng.
Anh lại giơ tay đ.á.n.h mạnh một cái lên m.ô.n.g tôi .
Đau đến mức nước mắt tôi trào ra luôn.
Tôi vừa mắng anh vừa đ.ấ.m đá loạn xạ:
“Chu Minh Sinh anh bị bệnh à ?”
“Thả tôi xuống. Tôi với anh có quan hệ gì chứ? Anh đã có bạn gái rồi còn tới trêu chọc tôi làm gì?”
“Không phải anh đã quên tôi rồi sao ?”
“Không phải anh không nhận tôi nữa sao ?”
28
Anh không lên tiếng.
Tôi “ngao” một cái, trực tiếp c.ắ.n mạnh lên eo anh .
Cơ bắp cứng quá, c.ắ.n đến mức quai hàm tôi cũng mỏi nhừ.
Anh vẫn không hé răng lấy một tiếng, chỉ khẽ run người một chút.
Lúc bị ném lên giường, miệng tôi vẫn còn đang mắng không ngừng.
Chu Minh Sinh đóng sầm cửa lại .
Trong phòng không có ai khác.
Tôi vớ được thứ gì ném được là ném hết về phía anh .
Chu Minh Sinh cứ thế đứng im đón lấy, không né không tránh, từng bước từng bước đi về phía tôi .
Cho đến khi cái giá đựng giấy ghi chú tôi ném ra quẹt lên má anh một vệt m.á.u.
Anh khựng lại một chút, giơ tay dùng ngón cái lau qua, nhíu mày:
“Mạc Vãn, em là ch.ó à ?”
Anh mắng.
Giây tiếp theo lại trực tiếp ép sát tới, đè c.h.ặ.t tôi xuống dưới .
Một tay Chu Minh Sinh tháo cúc áo sơ mi, tay còn lại dễ dàng giữ c.h.ặ.t hai tay tôi ép lên quá đầu.
Động tác vừa mạnh mẽ vừa đầy cảm giác nguy hiểm gợi tình.
Nhưng tôi giãy giụa còn dữ hơn:
“Không phải anh thích Đường An An rồi sao ? Chu Minh Sinh anh là súc sinh à ?”
29
Đau.
Lúc anh cúi xuống hôn tôi lần nữa.
Rùa
Tôi cảm nhận được cơn giận dữ đang bùng nổ trong anh .
Anh điên cuồng chiếm đoạt, nhưng lại chẳng cho tôi lấy một lời giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/cho-hoang/chuong-8.html.]
Cho đến khi cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể anh , tôi vội vàng cầu xin:
“Chu Minh Sinh
anh
bình tĩnh
lại
đi
, nghĩ tới Đường An An xem.
Chúng
ta
đều
đã
có
bạn trai bạn gái riêng
rồi
,
sau
này
làm
bạn
không
được
sao
?”
Tôi không hiểu nổi động cơ cho hành động của anh lúc này .
Là vì nhìn thấy tôi ở cạnh Giang Lê Sâm nên nhớ lại chuyện cũ, cho nên mới tức giận như vậy sao ?
“Bạn?”
Chu Minh Sinh ngẩng đầu lên, vành mắt hơi đỏ, đôi mắt đen sâu đến mức không thấy đáy, như đã đứng bên bờ mất khống chế:
Anh cười lạnh một tiếng:
“Ai mẹ nó muốn làm bạn với em?
“Mạc Vãn. Cho dù tôi không còn thích em nữa, cho dù bây giờ em đang mang gương mặt của người khác, cho dù tôi đã có bạn gái… em cũng chỉ có thể ở bên cạnh tôi .”
“...Cả đời.”
Tôi càng lúc càng không hiểu Chu Minh Sinh nữa.
Khi công lược anh , hệ thống từng nói rất rõ rằng Chu Minh Sinh là đại phản diện lớn nhất của thế giới này .
Về sau công lược thành công rồi , tôi lại cảm thấy anh không xấu như hệ thống nói .
Chẳng lẽ…
Bây giờ anh đã hắc hóa rồi ?
Để lộ mặt tối tăm đáng sợ nhất trong bản tính mình ?
Tuy ngoài miệng anh nói những lời độc địa như thế.
Nhưng tôi lại mơ hồ cảm thấy, hành động của anh dường như chẳng hề giống vẻ thờ ơ mà anh nói ra .
30
Những dấu hôn lần lượt nở rộ trên da thịt.
Như lửa hoang thiêu đốt chút lý trí và tỉnh táo vốn chẳng còn bao nhiêu.
Trong mắt anh dường như chỉ còn lại hoang vu và t.ử khí.
Đây là lần thứ hai tôi nhìn thấy dáng vẻ này của Chu Minh Sinh.
Lần đầu tiên.
Là sau khi Chu Minh Sinh trọng thương tỉnh lại trong bệnh viện, quay đầu nhìn thấy tôi nằm hôn mê vì mất m.á.u quá nhiều ở giường bên cạnh.
Lần đó vì hệ thống nâng cấp nên tôi hôn mê thêm nửa tháng.
Sau này tôi mới biết , ở thế giới hiện thực khi ấy tôi đã ngừng thở rồi .
Đến lúc tỉnh lại , Chu Minh Sinh đã đưa tôi lên đỉnh núi.
Anh cõng tôi lên đó.
Giúp tôi tắm rửa thay quần áo, trang điểm cẩn thận, mặc cho tôi chiếc váy tôi thích nhất.
Anh cho rằng tôi sẽ không tỉnh lại nữa, nên chuẩn bị c.h.ế.t cùng tôi .
Trên mặt anh chẳng còn chút sức sống nào.
Khi tôi khàn giọng khó nhọc gọi tên anh , anh chậm rãi quay đầu lại như một con rối gỗ, sắc mặt trắng bệch, sau đó tự giễu mà cười :
“Hình như anh thật sự điên rồi .
“Em chờ anh một chút, anh tới với em ngay đây.”
Tình cảm của tôi dành cho Chu Minh Sinh… phức tạp đến vậy đấy.
Nhớ lại tất cả chuyện trước kia , lý trí lại lần nữa tan biến.
Tôi chủ động ngẩng đầu lên, phối hợp đón nhận sự mạnh mẽ của anh .
Cho đến tận nửa đêm, kiệt sức ngủ thiếp đi .
Ngay cả lúc tôi đã nhắm mắt ngủ rồi .
Cánh tay anh vẫn ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi , một tay lót sau gáy tôi .
Tôi lặng lẽ ngắm nhìn đường nét gương mặt anh , sống mũi cao thẳng, môi mím c.h.ặ.t, giữa mày nhíu sâu.
Vừa rồi tôi còn quấn lấy anh , hết lần này tới lần khác hỏi:
“Anh có yêu em không ?”
Anh không trả lời.
Chỉ nắm lấy cổ chân tôi hỏi ngược lại :
“Em tìm tới Giang Lê Sâm để làm gì?”
Tôi vòng tay qua cổ anh , cười hì hì:
“Anh thích cô Đường rồi , chẳng lẽ em không được tìm người khác sao ?”
Chaporia
Bình Luận (0)