Chó hoang/Chương 9C. 9
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Anh mạnh tay hơn ở phần eo.

Nghiến c.h.ặ.t răng:

 “Em dám?”

Anh hung dữ quát tôi :

“Ân oán giữa đàn ông với nhau , em đừng xen vào . Ngoan ngoãn ở trong phòng, không được ra ngoài.”

Chu Minh Sinh đem toàn bộ cảm xúc nhét hết vào những động tác dữ dội ấy .

Lần này … anh vẫn không chịu nói yêu tôi .

Tôi đoán, chắc hẳn anh có lý do của mình .

Tôi nhẹ nhàng hôn lên má anh một cái, lặng lẽ rời khỏi phòng.

Đương nhiên, lại trèo ra ngoài bằng cửa sổ.

Tôi biết chắc Tiểu Đao lại đang canh ngoài cửa nữa rồi .

31

Tôi vừa trở về phòng mình .

Đèn trong phòng “tách” một tiếng bật sáng.

Giang Lê Sâm say rồi .

Anh tựa người trên sofa, chống cằm lặng lẽ nhìn tôi .

“Đi đâu vậy ?” Anh cất giọng hỏi:

 “Anh tìm em mãi.”

Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh: 

“Dạ hội chán quá nên em đi làm SPA, thoải mái quá nên ngủ quên luôn.”

Giang Lê Sâm đưa tay ôm lấy tôi , kéo tôi ngồi lên đùi anh .

Anh không làm gì quá giới hạn, chỉ tựa cằm vào hõm cổ tôi .

“Thật tốt … anh biết mà, em sẽ không bỏ anh lại một mình .”

Anh thật sự say rồi .

Đang xuyên qua tôi để nói chuyện với Mạc Vãn.

“Thật ra … ngày em rời đi anh đã hối hận rồi .”

“Anh hối hận vì đã không giữ em lại , còn nói nhiều lời tổn thương em như thế. Nếu có thể làm lại từ đầu, anh nguyện trả bất cứ giá nào, chỉ cần em chịu quay về.”

“Ngay cả mạng của anh cũng có thể đưa cho Chu Minh Sinh, chỉ cần hắn chịu trả em lại cho anh …”

Tôi chẳng hề xúc động.

Đây chính là kiểu thâm tình đến muộn còn rẻ hơn cỏ dại sao ?

Thật khiến người ta buồn nôn.

Ngày trước ở tiệc rượu, chính anh ta đã đẩy tôi vào lòng người khác, nói tôi chẳng qua chỉ là một món đồ mà thôi.

Có người từng hỏi anh ta có thật sự động lòng với tôi không .

Rùa

Anh ta khinh thường đáp:

“Một con đàn bà như nó, đáng để tôi thật lòng sao ?”

Cho nên dáng vẻ hiện tại của anh ta chỉ khiến tôi thấy g.h.ê t.ở.m.

Giang Lê Sâm ngủ rồi .

Tôi nhìn sang điện thoại của anh ta .

Bên trong có thứ tôi muốn .

Những chứng cứ phạm tội trong đó… đủ để tống Giang Lê Sâm vào tù.

Đương nhiên như vậy vẫn chưa đủ.

Tôi muốn anh ta c.h.ế.t.

Nếu kiếp này đã không thể ở bên Chu Minh Sinh nữa, vậy thì trước khi c.h.ế.t tôi cũng phải trả lại món nợ viên đạn năm xưa.

32

Ngày hôm sau .

Tại buổi đấu giá trang sức.

Tôi thay chiếc váy đuôi cá hở lưng Giang Lê Sâm chuẩn bị cho mình .

Anh dẫn tôi đi làm quen với đám bạn của anh ta .

Cho đến khi Chu Minh Sinh xuất hiện.

Giang Lê Sâm đấu giá thành công sợi dây chuyền kim cương xanh trị giá ba triệu đô.

Ngay trước mặt tất cả mọi người , anh ta quỳ xuống cầu hôn tôi :

“Gả cho anh được không ?

“Anh sẽ đối xử tốt với em cả đời.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cho-hoang/chuong-9.html.

]

Tôi giả vờ cảm động, nhận lấy sợi dây chuyền, trên mặt mang theo vẻ e thẹn.

“Đẹp quá…

“Giang Lê Sâm… em…

“....Không đồng ý.”

Giữa ánh mắt kinh ngạc của tất cả khách mời, tôi giơ tay ném mạnh sợi dây chuyền xuống đất, trong mắt đầy chán ghét và khinh bỉ.

Ngay sau đó, tiếng còi cảnh sát biển vang lên, bao vây toàn bộ chiếc du thuyền xa hoa.

“Giang Lê Sâm, anh từng g.i.ế.t nhiều người như vậy , anh nghĩ mình còn tư cách yên ổn sống hết quãng đời còn lại sao ?”

Giang Lê Sâm dường như không quá bất ngờ.

Anh chỉ cúi đầu nhìn sợi dây chuyền dưới đất, cúi người nhặt lên, cẩn thận lau sạch bụi bám trên đó.

Rồi nắm lấy tay tôi , đặt nó lại vào lòng bàn tay tôi .

33

Giang Lê Sâm nói :

 “Anh biết em đã động vào điện thoại của anh .”

Tôi đáp: 

“Vậy xem ra anh cũng chưa ngu lắm.”

Trong mắt anh ta không có phẫn nộ, chỉ còn lại lưu luyến cùng si mê.

Giang Lê Sâm khẽ nói : 

“ Nhưng chỉ với mấy chứng cứ đó… nhiều nhất cũng chỉ đủ để anh ngồi tù hơn mười năm.”

Tôi cười cười :

 “Đương nhiên em đâu chỉ chuẩn bị cho anh từng đó.”

Cảnh sát đã lên tàu, bắt đầu bao vây lấy chúng tôi .

Tôi bước lên ôm lấy anh ta , đồng thời nhét vào tay anh ta một món đồ khác.

Sau một tiếng s.ú.n.g vang lên, anh ta kinh ngạc cúi đầu nhìn khẩu s.ú.n.g trong tay mình .

“Đây là vùng biển quốc tế. G.i.ế.t người trên biển…”

“G.i.ế.t người trên biển có phạm pháp hay không còn phải xem quốc tịch treo cờ của con tàu này là ở đâu .”

“Nửa tiếng trước khi cảnh sát tới, một người bạn bên đại lục của em đã mua lại chiếc du thuyền này rồi .”

Giang Lê Sâm nhìn tôi : “Em… thật sự chưa từng động lòng với anh sao ?”

“Tỉnh táo chút đi đại ca.”

Tôi ôm bụng mình , cố nhịn cơn đau từ vết đạn, ghé sát tai anh ta khẽ nói :

“Em chính là Mạc Vãn.”

Trên gương mặt tái nhợt của anh ta , tôi nhìn thấy biểu cảm mình muốn thấy nhất.

Tôi thỏa mãn rồi .

Lúc ngã về phía sau , tôi nhìn thấy Chu Minh Sinh.

Anh vững vàng đỡ lấy cơ thể tôi .

Tôi dùng chút sức lực cuối cùng nói lời yêu với anh , giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt anh :

“Anh không yêu em cũng không sao …”

“Chỉ cần em yêu anh là đủ rồi …”

“Chu Minh Sinh, anh đã đứng dưới ánh mặt trời rồi , đôi tay anh không thể lại dính m.á.u nữa…”

“Anh hận em cũng không sao , đây là con đường em chọn cho anh … nó sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.”

……….

Ngoại truyện 1

Chu Minh Sinh năm 12 tuổi.

Đầu húi cua, ánh mắt hung dữ, dùng nắm đ.ấ.m để đ.á.n.h ra tương lai giữa đám côn đồ.

Từ khi sinh ra anh đã bị cha mẹ ghét bỏ.

Mẹ anh là gái m.ạ.i d.â.m.

Cha anh là một thương nhân hèn nhát nhưng sĩ diện, ném xuống một xấp đô la rồi vội vã bỏ mặc hai mẹ con.

Mẹ anh bị d.ụ d.ỗ nghiện m.a t.ú.y, sau đó bán Chu Minh Sinh mới 10 tuổi cho một gã đàn ông b.i.ế.n t.h.á.i có sở thích b.ệ.n.h h.o.ạ.n.

Chu Minh Sinh hung dữ như một con sói con.

Gã đàn ông kia không thể lại gần anh .

Hắn đeo vòng cổ ch.ó vào cổ anh , nhốt anh trong chuồng ch.ó ở vùng quê.

Trong một đêm mưa giông.

Chu Minh Sinh bẻ gãy dây xích rồi bỏ trốn.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...