Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thiếu niên gầy đến mức chỉ còn da bọc xương ấy sống bằng cách đ.á.n.h nhau trên đường phố.
Giữa mùa đông tuyết rơi dày đặc, thở ra cũng hóa thành sương trắng.
Anh nhặt được một con mèo mù sắp c.h.ế.t cóng trong con hẻm, dùng bánh quy, nước và hơi ấm từ l.ồ.ng n.g.ự.c mình để cứu sống nó.
Con mèo ấy .
Vốn nên c.h.ế.t trong ngày tuyết rơi đó.
Chỉ là nó may mắn, gặp được một vị thần mềm lòng.
Con mèo mù ấy .
Chính là tôi .
Nửa năm sau , sau khi kết thúc kiếp mèo, tôi tới trạm trung chuyển nhiệm vụ.
Có lẽ vì nghe thấy nguyện vọng của tôi .
Tôi có được hệ thống nhiệm vụ công lược, chỉ cần hoàn thành hoàn hảo nhiệm vụ, tôi sẽ trở thành một con người thật sự.
Ngoại truyện 2: Chu Minh Sinh
Người nằm trong phòng bệnh đã hôn mê suốt 2 năm rồi .
Ai cũng nói cô sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Chỉ có Chu Minh Sinh vẫn bình thản như thường, ngày nào cũng đúng giờ đến bệnh viện thăm cô, gọt trái cây cho cô ăn, xoa bóp ngón tay và cơ thể cho cô.
Đường An An nói với anh , tuyệt đối không được nói ba chữ kia với Mạc Vãn.
Nếu nói ra , cô sẽ thật sự biến mất thêm một lần nữa.
Rùa
Nghe thì quá hoang đường.
Cũng rất nực cười .
Nhưng Đường An An nói … đây chính là bug của hệ thống.
Bởi vì suy cho cùng hệ thống vẫn chỉ là hệ thống, trong hệ thống nhiệm vụ có vô số tiểu thế giới.
Phần lớn thời gian nó chỉ dựa vào ngôn ngữ và hành động để nhận định yêu hay không yêu.
Nó không thể phân biệt được chân tâm của con người .
Ngôn ngữ và hành động có thể giả vờ.
Nhưng chân lòng thì không thể.
Chu Minh Sinh quyết định thử giả vờ yêu người khác.
Cho dù bị mắng ích kỷ cũng được , bị c.h.ử.i vô tình vô nghĩa cũng chẳng sao .
Chỉ cần còn có thể nhìn thấy cô sống thật tốt trong thế giới này , sống dưới sự che chở của anh .
Anh sẽ để cô có một cuộc đời đủ đầy, giàu sang và vui vẻ.
Và cô… thật sự đã quay về.
2
Dù mang một gương mặt khác, nhưng khoảnh khắc cô đứng ở đó, anh đã nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Anh rất muốn lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cô, điên cuồng hôn cô.
Nhưng anh vẫn chưa thể làm vậy .
Anh phải cùng Đường An An diễn kịch mới có thể lừa được những hệ thống kia .
Trên người Đường An An cũng có hệ thống.
Cô ấy cũng có người yêu mà không thể có được .
Cho đến khi cô phát hiện ra lỗ hổng của hệ thống.
Đêm qua Chu Minh Sinh trực tiếp ngủ lại trong phòng bệnh, làm việc suốt cả đêm.
Anh hơi mệt, định vào phòng vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo rồi đi ra .
Lúc rửa mặt, anh tháo đồng hồ xuống.
Để lộ bốn vết sẹo d.a.o dữ tợn bên dưới .
Sau khi Mạc Vãn c.h.ế.t, anh từng tự sát bốn lần .
Đến lần thứ năm, khi anh đang nghiên cứu cách đốt than t.ự t.ử, cửa phòng bỗng bị người bên ngoài gõ dồn dập.
Chu Minh Sinh khó chịu liếc nhìn cửa, vốn không định để ý.
Đối phương lại hét qua chuông hình:
“ Tôi có thể khiến bạn gái anh sống lại .”
Người trước nay không tin q.u.ỷ thần như anh .
Lần đầu tiên trong đời… lại khát vọng thế gian này thật sự có q.u.ỷ thần đến vậy .
3
Sau khi rửa mặt xong, anh bước ra khỏi phòng vệ sinh, lại đột nhiên mở to mắt.
Người nằm trên giường suốt 2 năm… biến mất rồi .
Anh
nhìn
thấy chính
mình
trong gương, hoảng sợ như một đứa trẻ đ.
á.n.h mất món đồ quý giá nhất.
Bất lực và kinh hoàng.
Anh chạy khắp tầng lầu, tìm từng phòng bệnh một.
Nhưng đều không thấy cô đâu .
Ngay lúc gần như sắp sụp đổ…
Anh nhìn thấy cô ở cuối hành lang, đang ngồi xổm chọc ghẹo một em bé nhỏ.
Cô gái cũng nhìn thấy anh .
Từ xa mỉm cười với anh , ánh nắng rơi xuống mái tóc cô.
Giống hệt con mèo mù nhỏ năm ấy anh nhặt được trên đường phố khi còn lang bạt.
3
50 năm sau .
Trong viện điều dưỡng của tập đoàn Chu thị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cho-hoang/chuong-10.html.]
Mấy cô y tá đang ríu rít buôn chuyện:
“Thấy chưa , tôi đã bảo bà Lâm kia mới là chân ái của ông Chu mà.”
“Ông Chu như vậy rồi mà bà Đường An An còn chẳng quay về, nghe nói sau khi kết hôn thì định cư ở nước ngoài luôn, chưa từng trở lại . So với bà Lâm, tôi thấy hai người họ mới giống vợ chồng thật sự.”
“Trời ơi, tình yêu cấm kỵ luôn, kích thích quá đi .”
“Suỵt. Đừng nói linh tinh.”
Y tá trưởng lên tiếng nhắc nhở:
“Chuẩn bị đi , hình như bà Lâm không ổn nữa rồi .”
Trong phòng bệnh, Lâm Ấu Ấu nghe tiếng máy đo tim, thật ra cũng cảm nhận được thời gian của mình không còn nhiều nữa.
Nhưng kiếp này , Lâm Ấu Ấu sống rất vui vẻ.
Chu Minh Sinh đã cho cô đủ tình yêu và những điều cô mong muốn .
Để tránh hệ thống, họ không có giấy đăng ký kết hôn theo nghĩa thông thường.
Nhưng thật ra cô đều biết hết.
Chỉ cần yêu nhau , mọi khó khăn đều không đáng sợ.
Chiếc xe lăn của Chu Minh Sinh chậm rãi dừng trước giường bệnh của Lâm Ấu Ấu.
Lâm Ấu Ấu đưa tay ra , giống hệt lúc còn trẻ mà làm nũng với anh .
Chu Minh Sinh nhẹ nhàng nắm lấy.
Cô mỉm cười :
“A Sinh… anh có yêu em không ?”
Chu Minh Sinh theo phản xạ đáp:
“Không yêu.”
Khóe môi cô lại cong lên cao hơn, như thể đã nghe được đáp án mình muốn nghe .
Máy móc phát ra tiếng cảnh báo dồn dập.
Lúc này Chu Minh Sinh mới hoàn hồn.
Anh siết c.h.ặ.t t.a.y cô, giọng run rẩy:
“Anh yêu em.”
“Yêu em nhất.”
“Yêu em nhiều lắm…”
Cô nghe thấy rồi .
Đêm Lâm Ấu Ấu qua đời.
Chủ tịch tập đoàn Chu thị: Chu Minh Sinh, một giờ sau đó cũng ngừng tim mà mất.
………………………
Ngoại truyện 4
Trong trạm không gian nhiệm vụ.
Người phụ trách nhiệm vụ hỏi:
“Tên?”
Cô gái đáp:
“Mạc Vãn.”
Người phụ trách:
“Có đối tượng công lược mong muốn không ?”
Cô gái phấn khích đáp:
“Có. Chu Minh Sinh. Tôi muốn Chu Minh Sinh.”
Người phụ trách:
“Đây là lần thứ tám cô công lược cậu ta rồi đấy, không chán à …?”
Cô gái cười hì hì:
“Không chán.”
Trạm không gian số 2.
Người phụ trách nhiệm vụ hỏi:
“Tên?”
Chàng trai đáp:
“Chu Minh Sinh.”
Người phụ trách:
“Có đối tượng công lược mong muốn không ?”
Anh khẽ nói :
“Mạc Vãn, trước đây tên là Lâm Ấu Ấu.”
Người phụ trách nghĩ thầm: Sao cứ thấy sai sai nhỉ? Cảm giác như hệ thống nhiệm vụ bọn mình chỉ là một phần trong trò yêu đương của hai người này vậy .
Chàng trai nhíu mày
: “Sao thế? Không tìm được cô ấy à ?”
Người phụ trách đáp:
“Không phải . Cậu quay đầu nhìn thử đi , cũng đừng lãng phí suất nhiệm vụ nữa, kết hôn tại chỗ luôn đi .”
Chu Minh Sinh quay đầu lại .
Cô… đang đứng ở đó.
Dang rộng hai tay, chạy về phía anh .
(Hết).
Chaporia
Bình Luận (0)