Agrippa và Nữ Tặc Công Chúa/Chương 2: Quyển 1 - Chương 2C. 2: Quyển 1 - Chương 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Tiểu Hồi, chúng ta đợi một chút..."

 

Lời tài xế còn chưa dứt đã bị Triệu Tinh Hồi cắt ngang.

 

"Lớp họ chiều nay có tiết thể d.ụ.c, vẫn chưa xong." Triệu Tinh Hồi nói dối không chớp mắt, giọng điệu chắc chắn: "Hơn nữa người ta đâu phải không biết đường, lạc được chắc. Đi nhanh thôi bác, hôm nay cháu phải đi xưởng vẽ."

 

"Vậy được , bác đưa cháu đi trước ."

 

Hai đứa trẻ buổi sáng có thể cùng nhau đến trường, chỉ là không cùng lớp, giờ tan học các lớp lại có các lớp năng khiếu khác nhau , trong tháng này mười chuyến thì có đến chín chuyến tài xế chỉ đón một mình Triệu Tinh Hồi.

 

Nhưng tự về nhà cũng không phải là không được , gần trường có trạm xe buýt, ngồi một tiếng xe buýt cũng về đến nhà.

 

Triệu Tinh Hồi đăng ký một lớp vẽ sơn dầu ở xưởng vẽ bên ngoài.

 

Cũng không hẳn là nhất định phải học được gì, đơn giản là để la cà với g.i.ế.c thời gian rảnh.

 

Cô lơ đãng học xong rồi đi dạo mấy cửa hàng gần đó, sắc trời đầu thu rất nhanh đã tối sầm lại , lúc về đến nhà là vừa kịp giờ ăn tối.

 

Trên kệ giày ở sảnh trước có một đôi giày thể thao mới được đặt ở một góc khuất, căn bản không cần lo lắng vì người kia đã tự bắt xe buýt về nhà rồi .

 

Triệu Tinh Hồi lại liếc nhìn một cái.

 

Đầu năm học, Chử Văn Lan mua sắm quần áo mới cho hai đứa con trong nhà, bà mua rất nhiều túi lớn túi nhỏ, đôi giày thể thao này cũng mua hai đôi, khác kích cỡ khác màu. Một đôi đang bày ngay trước mắt, đôi còn lại không biết đã bị Triệu Tinh Hồi vứt vào xó xỉnh nào rồi .

 

Triệu Tinh Hồi xinh đẹp nhưng điều đó không ngăn cản được nụ cười tinh quái của cô, tay véo viên kẹo cao su đã nhai nửa ngày rồi dùng sức ấn mạnh vào kệ giày, sau đó đẩy cửa nhà bước vào .

 

Cửa bếp hé mở một khe nhỏ, dì giúp việc vẫn đang bận rộn, nồi canh ngon trên bếp sôi lục bục, bát đũa đã được bày sẵn trên bàn ăn bên ngoài, hương thơm nồng nàn nhưng căn nhà lại im ắng.

 

Cô đổi sang đôi dép bông hình thỏ mềm mại lạch bạch đi lên lầu, nhưng giây tiếp theo niềm vui nghịch ngợm ở kệ giày ngoài cửa biến mất không dấu vết.

 

Trên cầu thang dẫn lên tầng hai, một con mèo lông trắng muốt nằm ngửa bụng ra , duỗi thẳng bốn chân, đôi mắt hai màu lim dim, cổ họng phát ra tiếng gừ gừ trầm ổn .

 

Một bàn tay khéo léo và ân cần gãi nhẹ cằm nó.

 

"Bạo Bạo!"

 

Triệu Tinh Hồi nhíu đôi mày thanh tú, chân bước thình thịch, giọng nói sắc lạnh: "Đồ mèo ngốc này ! Ai cho phép mày xuống lầu hả? Cút lên ngay cho tao."

 

Mèo ta nghe thấy tiếng chủ nhân gọi thì nhanh ch.óng và luống cuống lật mình , cái đuôi xù xì quét trúng tay người bên cạnh, bước chân xiêu vẹo chạy về phía Triệu Tinh Hồi, tiếng "meow meow" thân mật và nịnh nọt.

 

Thiếu niên ngồi xổm ở bậc thang thu tay về, ngẩng đầu đúng lúc chạm phải ánh mắt cô.

 

Làn da thiếu nữ trắng ngần, gương mặt tươi tắn rạng rỡ, đôi mắt hình lá đào xinh đẹp . Khi nhìn người khác, mắt cô trở nên tròn xoe, đứng trước mặt cậu , theo quán tính cô hơi hếch cằm lên làm đuôi mắt được kẻ dài, khí chất trở nên tinh nghịch, hàng mi dày rậm che phủ đôi mắt trong veo đang kiêu ngạo và soi mói liếc nhìn cậu .

 

Cô hừ lạnh một tiếng, cúi xuống nhấc con mèo bên chân lên rồi vò mái lông vừa được chải chuốt mềm mại của nó rối tung lên.

 

Văn Luyện đứng dậy, giữ khoảng cách không gần không xa với cô, rõ ràng cậu cao hơn cô nhưng lại không dám nhìn thẳng vào ánh mắt dò xét của cô và cũng không lên tiếng, chỉ lịch sự gật đầu với cô coi như chào hỏi rồi bước về phòng.

 

"Này..."

 

"Cậu đứng lại cho tôi ."

 

Đôi môi cô đỏ thắm, răng trắng như ngọc trai, nhọn hoắt: " Tôi cảnh cáo cậu . Sau này tuyệt đối không được chạm vào đồ của tôi , kể cả con mèo của tôi ."

 

"Vừa nãy nó chui vào khe lan can cầu thang chơi, không cẩn thận bị kẹt đầu nên cứ kêu mãi. Tôi sợ nó bị thương nên bế xuống chơi với nó một lát." 

 

Giọng thiếu niên mang chút khàn khàn của tuổi dậy thì nhưng không thô ráp mà trong trẻo và dịu dàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/agrippa-va-nu-tac-cong-chua/quyen-1-chuong-2.html.]

Triệu Tinh Hồi ôm mèo, ngầm véo cái bụng mềm nhũn của nó, lạnh lùng nói : "Tầng hai là chỗ của tôi , cậu không được lên."

 

"Còn nữa, ở trường cậu tránh xa tôi ra , không được nói chuyện với tôi , đừng nói với ai là cậu quen tôi .

Nghe rõ chưa ?"

 

Ánh mắt cậu dịu dàng, bình tĩnh nói : "Nghe rõ rồi ."

 

Triệu Tinh Hồi hất mái tóc lạnh lùng ôm mèo lên lầu, đợi Triệu Khôn Tắc và Chử Văn Lan về nhà, cô lại dùng thái độ lạnh lùng này xuống lầu rồi ngồi vào bàn ăn.

Cả nhà hiếm khi có dịp ngồi ăn cơm cùng nhau .

 

Triệu Khôn Tắc khởi nghiệp bằng nghề kinh doanh dầu mỏ, mười mấy năm lăn lộn cũng thành cáo già, hiện tại trong tay có mấy công ty, việc làm ăn ngày càng lớn mạnh, suốt ngày bận rộn đi công tác xã giao nên thời gian ở nhà quá ít.

 

Chử Văn Lan cũng bận giúp ông quản lý công việc công ty. Lúc đầu bà là nhân viên của Triệu Khôn Tắc, từ một nhân viên văn phòng nhỏ bé bắt đầu gây dựng sự nghiệp, sau đó theo ông đi công tác khắp nơi, từng bước đi đến ngày hôm nay, hai người cũng coi như đã trải qua mưa gió, cùng nhau chia ngọt sẻ bùi.

 

Còn chuyện công việc lẫn lộn chuyện riêng, từ một nhân viên nhỏ bé trở thành bà chủ cũng không phải một hai câu nói rõ ràng được .

 

Một chiếc bàn ăn bằng đá cẩm thạch chia thành hai đầu.

 

Bốn người trong nhà, Triệu Tinh Hồi ngồi cạnh Triệu Khôn Tắc còn Chử Văn Lan và Văn Luyện ngồi đối diện.

 

Sau một ngày làm việc với khách hàng ở công ty, về đến nhà, Chử Văn Lan vẫn mang theo vẻ hiền thục ấm áp, vội vàng múc canh rót rượu rồi dùng đũa công gắp thức ăn cho mọi người .

 

Người đầu tiên đương nhiên là Triệu Tinh Hồi: "Tiểu Hồi, hôm nay dì làm toàn món con thích đấy, ăn nhiều vào nhé. Ăn ngon, công chúa nhỏ của chúng ta càng ngày càng xinh đẹp ."

(Đứa nào ăn cắp truyện của bà dà này thì xứng bị ẻ chảy suốt đời he)
Chosker

 

Rồi bà trêu Văn Luyện: "A Luyện cũng vậy , đang tuổi ăn tuổi lớn, cháu gầy quá, đợi Tinh Hồi ăn xong, cả bàn thức ăn này cháu cứ lo hết đi , ăn không hết không được xuống bàn."

 

Cuối cùng gắp thức ăn cho Triệu Khôn Tắc, bà cười nói : "Hôm nay Triệu tổng bàn chuyện làm ăn mệt rồi . Em đặc biệt nhờ bạn mua cá song biển tự nhiên để bồi bổ cho Triệu tổng đấy, anh vất vả nuôi gia đình rồi ."

 

Tình cảm của Triệu Khôn Tắc với bà rất tốt , ông vội bảo bà ngồi xuống: "Em cũng bận cả ngày rồi , đừng có tất bật qua lại nữa, ăn đi ."

 

Trên bàn ăn trò chuyện những chuyện thường ngày trong nhà, phần lớn là Chử Văn Lan lên tiếng, chuyện qua lại với người thân bạn bè, sinh hoạt của bốn người trong nhà rồi những chuyện xảy ra gần đây ở trường.

 

Triệu Tinh Hồi lơ đãng ăn cơm, không hề đáp lời.

 

Thái độ của cô ở nhà là không chủ động, không từ chối, cũng không tham gia.

 

Những năm đầu Chử Văn Lan còn là thư ký của Triệu Khôn Tắc, lúc đó Triệu Tinh Hồi tan học thường làm bài tập ở văn phòng của Triệu Khôn Tắc, Chử Văn Lan còn kèm cặp cô học, hai người vừa ôn bài vừa trò chuyện ríu rít, sau này bà kết hôn với Triệu Khôn Tắc, Triệu Tinh Hồi lớn lên, hai người lại dường như trở mặt thành thù.

 

Không biết những người khác thế nào, nhưng Chử Văn Lan đối với đứa con gái riêng này cũng có thể coi là hết lòng hết dạ , tận tâm tận lực.

 

Nhưng Triệu Tinh Hồi rõ ràng không lĩnh tình.

 

Sống chung dưới một mái nhà, có làm tốt đến mấy, nhưng dù sao cũng không phải mẹ con ruột, lòng người cách một lớp da không thể sưởi ấm. Hễ Chử Văn Lan nói nặng lời vài câu thì Triệu Tinh Hồi lại kéo Triệu Khôn Tắc đi mách lẻo, còn thêm mắm dặm muối bịa đặt với người thân và trưởng bối.

 

Mẹ kế khó xử, Chử Văn Lan biết khó mà lui, nhưng sắp xếp chuyện ăn mặc ở đi lại của Triệu Tinh Hồi, chăm sóc cô bé mọi mặt thì không tìm ra được một chút sơ suất nào.

 

Bàn ăn khoảng cách gần, Văn Luyện ăn uống yên tĩnh lịch sự, nói chuyện cũng có hỏi có đáp, lúc này có thể thấy cậu và Chử Văn Lan thân thiết hơn, cậu gọi "dì Lan", thái độ cũng thân mật hơn.

 

Văn Luyện là do Chử Văn Lan đưa về.

 

Chử Văn Lan là người thành phố bên cạnh, sau khi tốt nghiệp đại học mới đến thành phố Lạc Giang làm việc và định cư.

 

Đầu năm bà về quê thăm người thân , người nhà nhàn rỗi trò chuyện nên vô tình nhắc đến người hàng xóm cũ, là một đôi vợ chồng già hiền lành ân ái, mấy năm trước đã lần lượt qua đời vì bệnh.

 

Năm đó hai nhà cùng ở một khu tập thể, là hàng xóm đối diện, quan hệ rất tốt , bình thường qua lại giúp đỡ nhau nhiều, nhà hàng xóm có một cô con gái lớn hơn Chử Văn Lan vài tuổi, hồi nhỏ thường dẫn Chử Văn Lan cùng nhau đi học đi chơi, buổi tối hai người ngủ chung một giường, thân thiết như chị em ruột.

 

Cô chị hàng xóm này xinh đẹp , tính cách cũng dịu dàng, sau khi tốt nghiệp sư phạm thì đi làm rồi kết hôn sinh con sớm, công việc gia đình hạnh phúc mỹ mãn, không ngờ trời lại không thương, cuối tuần hai vợ chồng lái xe đưa con đi chơi nhưng trên đường gặp t.a.i n.ạ.n đ.â.m vào xe chở đất.

 

Hết chương 2.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...